[Hắc Pháp Sư Dữ Bạch Vương Tử Hệ Liệt] - Hắc Pháp Sư Và Bạch Vương Tử

Quyển 1 - Chương 2


Y Lai Ân có chút chần chờ theo sát thanh niên tóc đen phía trước.

Thanh niên mặc trường bào màu đen, không phải loại ào choàng màu đen thông thường, hắn nghĩ đối phương có khả năng là một hắc bào pháp sư, thế nhưng lập tức phủ quyết suy đoán của mình. Hắc bào pháp sư thế nào khả năng là một người tuổi trẻ như vậy?

Y thoạt nhìn đại khái vừa tròn hai mươi, nói không chừng còn nhỏ hơn. Sắc mặt có chút tái nhợt, không biết đúng hay không bởi chính mình giơ kiếm, đem y doạ tới? Y Lai Ân không quá xác định nhìn đối phương, thân ảnh gầy yếu phảng phất như bị hắc ám thôn phệ.

Hành lang vắng vẻ không chút thanh âm, chỉ có chiếc đèn phát sinh một tia sáng, trong không khí tràn ngập khí tức khiến kẻ khác phiền muộn, hành lang sâu thẳm tựa như thông đạo thông qua thế giới bên kia.

Ngay khi Y Lai Ân chuẩn bị hỏi, thanh niên bỗng nhiên ngừng lại, đẩy ra cánh cửa gian phòng bên cạnh.

Đây là một gian phòng ngủ sạch sẽ, Pháp Nhĩ Tư bước vào dùng chiếc đèn đem đèn trong phòng thắp sáng —— nếu không phải trước mắt có một vị kỵ sĩ, y thông thường sẽ sử dụng chú ngữ. Nếu đối phương phát hiện chính mình là một hắc bào pháp sư, nói không chừng sẽ đem ngực mình đâm thủng một lỗ, hơn nữa hắc ma pháp của mình hiện tựa hồ có chút thất thường.

“Đem đèn thắp sáng không sao chứ?” Y Lai Ân có chút lo lắng hướng ngoài cửa sổ nhìn một chút.

“Không sao, đây là gian phòng sát vách phòng ta, người hầu ở đây hôm nay có việc ra ngoài, không có người biết.” Pháp Nhĩ Tư nhẹ nhàng nói, quay đầu quan sát thanh niên.

Hắn là một nam nhân rất anh tuấn, Pháp Nhĩ Tư nghĩ. Dưới ngọn đèn có vẻ càng thêm anh tuấn mạnh mẽ, một đầu tóc ngắn màu vàng nhu thuận tựa như dương quang, một đôi mắt trạm lam như đại hải, vô luận từ góc độ nào bắt bẻ đều không thể nhìn ra một điểm tỳ vết, Cách Nhĩ quả nhiên ánh mắt tốt.

Bất quá —— kỵ sĩ, chiến sĩ loại vai diễn này thoạt nhìn không rất thông minh, Pháp Nhĩ Tư nghĩ, trên thực tế bọn họ đích xác không có đầu óc.

“Ta nghe nói, nhóm đạo tặc đã đem tù binh giam giữ, thế nhưng ngài…” Pháp Nhĩ Tư nhìn hắn một chút nói, “Tựa hồ không bị bắt?”

Y Lai Ân gãi gãi mái tóc màu vàng, không hiểu ra sao, “Ta nhớ không rõ, chỉ biết là… Ta hình như cùng đồng bạn bị giam, xung quanh còn có hắc ám kết giới, bất quá, tựa hồ chỉ có ta có thể đi ra, cho nên ta dự định trước thu thập đầu mục đạo tặc.”

Pháp Nhĩ Tư có tai như điếc nhìn chằm chằm khuy áo choàng tinh xảo.

Đó là một chiếc khuy áo choàng màu bạc, có hoa văn mang phong cách cổ xưa nhưng lịch sự tao nhã, y tin tưởng đây là món hàng mỹ nghệ xuất phát từ tay tinh linh, không phải kỵ sĩ bình thường có thể dùng.

Đương nhiên, từ công nghệ chế tác, ải nhân làm rất tốt, thế nhưng đối với kỵ sĩ, khuy áo choàng được tinh linh chúc phúc gia trì, tất nhiên so khuy áo choàng trang sức đính trân quý bảo thạch của ải nhân có giá trị.

“Tuy rằng ta có thể thay bọn họ cởi bỏ dây trói, nhưng bọn họ không cách nào ly khai kết giới, hơn nữa tuỳ tùng của ta nói, chúng ta có bảy người bị bắt, nhưng chỉ có sáu người bị giam một chỗ, ta phải đi tìm người kia.” Y Lai Ân tiếp tục nói, đồng thời đem tay vững vàng đặt trên chuôi kiếm, nhất phó bộ dáng tuỳ thời chuẩn bị đi cứu người, “Bọn họ nhất định dùng ma pháp gì khiến chúng ta lạc mất phương hướng.”

“Đích xác rất đáng sợ… Theo ta được biết, dũng cảm kỵ sĩ, ở đây đích xác có hắc bào pháp sư cực kỳ tà ác.” Pháp Nhĩ Tư khẳng định nói, “Nhất định là bọn họ làm chuyện tốt, bọn họ cướp đoạt tất cả thương đội hoặc người đi đường ngang qua đây, quả thực tội ác tày trời, cả Quang Minh Chi Thần nhân từ cũng không tha thứ bọn họ!”

“Phải không…” Y Lai Ân hoàn toàn bị phiên nói này lừa, nghĩ đối phương chính là một người lầm đường lạc lối, đồng thời ngực sùng bái Quang Minh Chi Thần.

“Không sai.” Pháp Nhĩ Tư xoay người rót một chén nước đưa cho hắn, “Dũng cảm tiên sinh, hôm nay vừa lúc ta trực ban, thỉnh nghỉ ngơi một chút, sau đó để ta vì ngài dẫn đường.”

Y Lai Ân gật đầu, không chút phòng vệ tiếp nhận chiếc chén.


Thấy hắn ngửa đầu, đem nước uống, tiếu dung lập tức từ gương mặt Pháp Nhĩ Tư nhộn nhạo tuôn ra.

Y được xưng là hắc bào pháp sư ác danh rõ ràng trên đại lục, không phải không có nguyên nhân. Hắc ma pháp của y cường đại đến hầu như siêu việt cực hạn nhân loại, rất nhiều hắc bào pháp sư xưng hô y là “Hắc Bào Giáo Phụ”, kỳ thực y chưa bao giờ biết chính mình rốt cuộc có bao nhiêu cường đại, bởi vì y chưa từng gặp đối thủ.

Về phương diện khác, y rất thích nghiên cứu một ít dược về hắc ám hệ, mà dược này luôn có hiệu quả xuất kỳ bất ý.

Vừa đổ vào chén chính là xuân dược, y chuẩn bị dùng thứ này đến đổi cánh hoa Long Nữ. Dù sao Long Nữ Hoa lấy long tức cung cấp nuôi dưỡng là dược liệu phi thường phi thường trân quý, thế nhưng chào giá năm nghìn kim tệ thực sự rất đắt! Tuy rằng y có thể tự mình đi kiếm, bất quá như đại đa số pháp sư, y phi thường lười biếng, nếu sự tình có phương pháp giải quyết nhanh hơn lại không dùng tiền, vì sao không thoải mái một chút?

Y thoả mãn liếc nhìn Y Lai Ân, thần sắc hắn đã lộ chút mờ mịt, không qua bao lâu, đôi mắt màu lam mê người này sẽ bị *** vây kín, vì thế y hiện hẳn làm là ly khai, đem Cách Nhĩ gọi đến, mà chính mình có thể làm chuyện của mình.

Ta vì hắn chậm rãi một chút, bất quá may là thời gian còn đủ, Pháp Nhĩ Tư vui mừng nghĩ, chuẩn bị ly khai, nhưng bất ngờ, cổ tay bị nắm.

Y ngẩn người, lập tức bị kéo qua, còn không kịp phản ứng, đã bị nặng nề ném lên giường.

Vừa tiếp xúc đến chiếc giường đệm mềm mại, thể trọng một người khác liền đè lên, Pháp Nhĩ Tư nhỏ gầy không khỏi thống khổ rên rỉ.

“Chờ, chờ một chút!” Y la lên, tay đặt trên ngực Y Lai Ân, cho dù cách lớp nhuyễn giáp, cũng có thể cảm giác nhiệt độ cơ thể cao hơn người thường, khiến y không khỏi co rúm.

Nếu như nói vừa nãy là vì thử mà sử dụng hắc ma pháp, như vậy, hiện hắc ma pháp đối Pháp Nhĩ Tư, quả thực chính là rơm cứu mạng.

Y rất nhanh niệm một chú ngữ công kích, chú ngữ này đủ đem Y Lai Ân bắn đến bức tường sát vách.

Khi y niệm xong chữ cuối cùng, dã man nhân trên người đã xé đi hắc bào của y, bất quá hắc bào chất liệu đặc thù, không phải tay không có thể xé rách ——

Tê lạp một tiếng, áo choàng tượng trưng cho thân phận hắc bào pháp sư tối cao dĩ nhiên không chút lao lực bị xé rách, làn da bạch tích đón nhận không khí băng lãnh, khiến Pháp Nhĩ Tư kinh ngạc bỗng nhiên hồi thần.

Chú ngữ này một điểm không thể dùng! Y phẫn nộ nghĩ. Pháp sư nếu không có ma pháp, phải lấy gì cùng kỵ sĩ như bán thú nhân chống lại?!

Y trừng mắt nhìn nam nhân tóc vàng trên người, tuy rằng ma pháp công kích không có tác dụng, thế nhưng đối phương hiện ngừng động tác, lộ biểu tình mê mang, mắt như cũ tràn đầy dục vọng.

Pháp Nhĩ Tư nhưng cảm thấy một trận sợ hãi, y biết nam nhân này đang trong dục vọng cùng lý trí giãy dụa, thế nhưng dược tề của y sẽ không bởi đối tượng bất đồng mà mất đi hiệu lực…

Đương khi dược hiệu phát tác, người uống vào rõ ràng hư nhuyễn đến một chi bút lông ngỗng cũng không thể nhấc, vì sao nam nhân này nhưng còn có thể đè chính mình?

Nghĩ đến tình huống xấu nhất, Pháp Nhĩ Tư nhịn không được cả người run lên, giương mắt bỗng nhiên thấy chiếc khuy áo choàng trên ngực đối phương.

Như nghĩ thông suốt cái gì, y một tay giựt xuống chiếc khuy áo choàng —— hắc ma pháp đối người này vô dụng, có lẽ là vì chiếc khuy áo choàng đến từ tinh linh!

Y đem chiếc khuy áo choàng tinh xảo nắm trong tay, cảm giác lạnh lẽo khiến bàn tay có chút đau đớn —— đây là tất nhiên, dù sao hai bên là thuộc tính bất đồng.


Y dùng hết khí lực đem chiếc khuy áo choàng ném ra ngoài, cùng thời khắc lần thứ hai thôi niệm chú ngữ công kích.

Nhưng mà, vẫn như cũ không có bất luận hiệu quả.

Pháp Nhĩ Tư khó nén kinh ngạc, y nhìn không ra nam nhân này cùng nam nhân khác có gì khác nhau, vì sao ma pháp chú ngữ của y vô hiệu?

Lẽ nào trên người Y Lai Ân còn có thứ gì có thể chống lại hắc ma pháp? Chẳng lẽ trong túi áo hắn còn cất giấu đồ vật khắc chế hắc ma pháp.

Nghĩ tới đây, y lập tức vươn tay cởi đi y phục trên người hắn, tìm kiếm túi áo đối phương, muốn nhìn một chút trên người đối phương còn thứ chết tiệt gì, khiến chú ngữ của mình không làm được một điểm tác dụng.

Chính lúc này, cổ tay y lần thứ hai bị nắm, cảm giác cực nóng từ làn da tiếp xúc truyền đến.

Pháp Nhĩ Tư ngẩng đầu, liền thấy đôi mắt màu lam tràn ngập dục vọng của Y Lai Ân, gương mặt anh tuấn đến không thể bắt bẻ bởi vì *** mà có vẻ vô hạn gợi cảm, không thể phủ nhận, bộ dáng này ai nhìn đều sẽ tâm động, thế nhưng ngoại trừ y dưới tình huống như vậy.

“Ta đoán… ngươi là một kỵ sĩ phải không? Cho nên… ngươi không thể…” Y thử thuyết phục Y Lai Ân, thế nhưng bản thân cũng biết những lời này đại khái không có tác dụng. Làm sao có thể cùng một người mất đi lý trí thảo luận vấn đề phẩm đức?

Quả thực, y nghe được yết hầu đối phương phát sinh tiếng rên rỉ mơ hồ không rõ, y bản năng nao núng. Y đã thật lâu không hưởng đến tư vị sợ hãi —— đó thông thường là y lưu cho người khác.

“Hắc Ám Chi Thần tại thượng!” Y kêu to, “Ngươi không thể——”

Nói chưa xong, lực lượng thật lớn đã đem tay y giật lại, vững vàng đặt trên chiếc giường mềm mại.

Pháp Nhĩ Tư chỉ có thể không biết làm sao đọc chú ngữ, đó là một chuỗi chú ngữ thật dài, y sẽ không đọc sai, thế nhưng hiện đôi môi cùng hàm răng của y nhịn không được đánh vào nhau.

Khi y niệm xong, hai bên lập tức phát sinh thanh âm sụp đổ thật lớn, bức tường bên phải tựa một món đồ chơi bị đẩy ngã, hiện ra vô số sợi dây.

Mỗi sợi dây đều thô bằng cánh tay, nhúc nhích như rắn, đẩy ngã bức tường dễ dàng như đi tới đất bằng. Chúng đụng ngã ngọn đèn, hoả diễm rơi trên đất, rồi lại bị chúng cấp tốc áp tắt.

Một tảng lớn những sợi dây nhúc nhích hướng giường rất nhanh lao tới.

Y Lai Ân không để ý tiếng vang thật lớn cùng bầu không khí bất đồng bình thường, chỉ chuyên tâm hôn chiếc cổ bạch tích của người dưới thân, hạ xuống một dấu hôn như cánh hồng.

Pháp Nhĩ Tư liều mạng giãy dụa, y nghiêng đầu, nhìn những sợi dây, tiếp tục đọc chú ngữ, nhưng những sợi dây dừng trước giường một mét bồi hồi bất động.

Thấy thế, đầu ngón tay Pháp Nhĩ Tư giật giật, mấy sợi dây trong đó thoáng vọt qua, thế nhưng lập tức như bị lửa đốt, thối lui so tiến công nhanh hơn.


Không qua được! Pháp Nhĩ Tư trong lòng kêu to. Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Trên người nam nhân này thế nào có quang minh kết giới cường đại như vậy, nhưng lại có thể tuỳ thân mang theo?!

Nhưng y đã vô pháp tiếp tục tự hỏi, bởi vì Y Lai Ân đã tách chân y ra, không trải qua bất luận cái gì bôi trơn cùng tiền hí, không chút do dự tiến nhập thân thể y.

Pháp Nhĩ Tư mở to miệng, nhưng không cách nào phát sinh bất luận thanh âm, trong đầu trống rỗng, ngón tay bạch tích nắm chặt đầu vai Y Lai Ân, đầu ngón tay bấm vào trong thịt.

Y Lai Ân hồn nhiên không phát giác đau đớn, bắt đầu luật động.

Mà Pháp Nhĩ Tư rốt cuộc biết cái gì gọi là tự ăn trái đắng. Tính khí cự đại của nam nhân mỗi lần trừu động đều mang đến thống khổ không gì sánh được, y chưa bao giờ biết đau đơn như vậy quả thực so tử vong còn muốn khổ sở.

Loại đau đớn này chậm rãi giằng co rất dài, thẳng đến giữa hai chân y ướt át, không cần nghĩ cũng biết, đó là máu của y…

Cắn môi, Pháp Nhĩ Tư trong miệng tràn ngập mùi máu tươi, đôi mắt màu đen nhìn chằm chằm nam nhân áp trên người, thống khổ thừa thụ chàng kích cùng dục vọng đến từ hắn.

Loại đau đớn này là y sống lâu như vậy cũng chưa từng kinh lịch, tuy rằng y kinh lịch chuyện càng khó chịu, thế nhưng tựa hồ không phải một loại hình, không thể lấy ra so sánh… Y trợn tròn mắt miên man suy nghĩ, cảm ơn điều này phân tán lực chú ý đối cảm giác đau đớn.

Nhưng ngay cả như vậy, y vẫn có thể cảm giác thân thể từ từ chết lặng, đường nhìn bắt đầu tìm không được tiêu điểm, cuối cùng không khỏi oán hận chính mình vì sao không trực tiếp hôn mê.

Y ngụm lớn thở dốc, tựa như một con cá rời khỏi nước, nhưng trong lúc đau đớn kịch liệt, dĩ nhiên mơ hồ xuất hiện một loại tê dại, tựa như trên lớp dầu rớt xuống một điểm hoả tinh, thoáng cái có thể cháy lan đồng cỏ.

Những sợi dây xung quanh không ngừng nhúc nhích, hình ảnh quỷ dị cực điểm, thế nhưng thân thể xuất hiện phản ứng khiến Pháp Nhĩ Tư thật buồn bực.

Tiếng thở dốc dần biến thành rên rỉ, dục vọng của y dĩ nhiên bắt đầu thức tỉnh, y quả thực muốn bóp chết chính mình, thân thể nhưng làm ra loại phản ứng hoàn toàn bất đồng.

Cuối cùng, đương khi Y Lai Ân chạm vào một điểm, y dĩ nhiên thét chói tai đặt lên cao trào…

Pháp Nhĩ Tư đời này chưa từng gặp chuyện mất mặt như vậy.

Lần thứ hai tỉnh lại, là chạng vạng ngày thứ hai, người hầu chiếu cố y lập tức chạy đi tìm Cách Nhĩ.

“Thân ái, thoạt nhìn ngươi khôi phục không sai.” Cách Nhĩ bước vào, tịch dương quất sắc rơi trên mái tóc của hắn, khiến hắn thoạt nhìn càng thêm vô hại.

Pháp Nhĩ Tư trên giường giật giật, thân thể tựa như bánh răng bị hỏng, truyền đến một trận đau đớn.

Cách Nhĩ tiếp tục nói: “Pháp Nhĩ Tư, tuy rằng ngươi là Hắc Bào Giáo Phụ, thế nhưng không cần tại thời điểm làm tình gây ra động tĩnh lớn như vậy?”

“… Nam nhân kia đâu?” Không để ý đau đớn trên người, Pháp Nhĩ Tư kéo chăn gian nan ngồi dậy, chiếc chăn không cẩn thận rơi xuống, lộ ra tảng lớn vết tích phấn hồng sắc trên người. Y có chút chật vật đem chăn kéo lại, che giấu xẩu hổ của mình, lớn tiếng chất vấn, “Người kia đâu?!”

“… Ta để hắn chạy, bởi vì tình nhân của ta… cũng chính là tuỳ tùng của hắn, nam nhân kia đã mất đi ý thức, những người còn lại đem hắn mang đi —— bất quá ta nói các ngươi cũng quá kịch liệt…” Cách Nhĩ có chút chột dạ giải thích, “Ngươi xem, vì lấy lòng người trong lòng, chúng ta đều lui một bước không phải sao? Cho nên, hài tử kia đưa ra yêu cầu, ta đáp ứng… Không có vấn đề gì chứ?”

“… Không có vấn đề gì chứ?” Nghe ra chuyện ngu xuẩn bản thân nhận sai người, còn bởi vậy bị ngạnh thượng, mà tên nhân loại đáng chết kia cư nhiên toàn thân trở ra, Pháp Nhĩ Tư ngốc lăng một lát mới phát ra thanh âm, nghe có loại cảm giác mao cốt tủng nhiên, “Ngươi nghĩ không có vấn đề gì?!”

“Chính là ngươi phi thường thích hắn, bất quá khi chúng ta xuyên qua mấy sợi dây nhúc nhích, các ngươi đều đã ngủ… Ta nghĩ…” Cách Nhĩ vô thức lui về sau một bước, “Ngươi là Hắc Bào Giáo Phụ, tổng không có người ép buộc ngươi làm ra chuyện gì, lẽ nào giữa ngươi cùng nam nhân kia xảy ra cái gì không thoải mái…” Nói xong lời cuối, hắn có chút lo lắng nhìn Pháp Nhĩ Tư bộ dáng đằng đằng sát khí.


Pháp Nhĩ Tư nguyên bản nghĩ trực tiếp triệu hồi hắc sắc quỷ hồn đem Cách Nhĩ giết, bởi vì hắn để chạy tên nam nhân gọi Y Lai Ân!

Thế nhưng sau một khắc y lại do dự, nếu như hiện tại giết Cách Nhĩ, tương đương với cam chịu, y —— Pháp Nhĩ Tư hắc bào pháp sư đứng đầu Á Cách đại lục, được xưng Hắc Bào Giáo Phụ, bị một bán thú nhân đầu óc ngu si tứ chi phát triển cưỡng gian!

Y đương nhiên có thể giết hết những người ở đây, thế nhưng y biết, trong chiếc vòng tròn này, người thích bát quái không ít, Cách Nhĩ vừa chết, tổng có người truy cứu, đến cuối cùng nếu như đem chuyện này điều tra ra, vậy danh tiếng của y…

Không được! Tuyệt đối không thể phát sinh chuyện như vậy! Nếu như bị người khác biết —— Hắc Ám Chi Thần tại thượng, y thẳng thắn kết thúc chính mình đi gặp Hắc Ám Chi Thần cho xong!

Gian nan hít sâu một hơi, y lộ ra tiếu dung khó xem nhất từ lúc chào trời tới nay, “… Đương nhiên, ta cùng Y Lai Ân không phát sinh chuyện gì không thoải mái, chỉ là tìm chút việc vui, ma pháp phương diện này có thể phát huy chút tác dụng.”

“Phải không? Vậy là tốt.” Cách Nhĩ thở dài một hơi, từ phía sau lấy ra chiếc hộp tinh xảo chứa cánh hoa Long Nữ Hoa, đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, “Đây là thứ ngươi muốn, ta đặt ở đây.”

“Bao nhiêu tiền?” Pháp Nhĩ Tư hỏi.

“… Ngươi có thể lấy đi trước, thế nhưng… phải đem một thứ khác đến đổi.” Cách Nhĩ gãi đầu nói.

Pháp Nhĩ Tư nheo mắt, tịch dương quất sắc rơi trên mái tóc đen của y, nhưng y như cũ tựa từ bóng ma đi ra, trong đôi mắt màu đen một mảnh tĩnh mịch, “Ngươi cần thứ gì?”

“Ngươi nghe nói Da Khắc sao?” Cách Nhĩ hỏi.

Pháp Nhĩ Tư nghi hoặc nhìn hắn, “Ngươi nói là Da Khắc?”

Cách Nhĩ vội vã gật đầu, “Đúng vậy, Da Khắc, ngươi biết thứ này.”

“Ta biết… thế nhưng… ngươi muốn một con Da Khắc làm gì?” Theo y biết, thứ này ngoại trừ oán khí còn một chút giá trị lợi dụng, hình như không có điểm gì dùng.

“Ta không phải muốn Da Khắc, ta là muốn… bảo thạch của nó, ngươi biết thứ này đúng không?” Cách Nhĩ xoa xoa tay, “Ta muốn thứ đó, ngươi có không?”

“Vừa dùng xong, chính là thừa một cái.” Pháp Nhĩ Tư vẫn không giải thích được, nhìn chiếc hộp chứa cánh hoa Long Nữ, lại hỏi: “Thứ này có lợi ích gì?”

“Đó là vấn đề của ta, thỉnh không cần hỏi.” Cách Nhĩ lộ ra một cái tiếu dung, tựa như thở dài một hơi, “Ta nghĩ, Da Khắc loại sinh vật này đối với ngươi, hẳn không tính thứ gì.”

Pháp Nhĩ Tư gật đầu, suy nghĩ một hồi lại nhìn cánh hoa Long Nữ thêm một câu, “Thế nhưng giá cả thứ kia phải trong phạm vi ba nghìn kim tệ.”

“Không phải năm nghìn sao?”

“Ba nghìn, không phải có đánh chiết? Còn có phí trì hoãn…” Pháp Nhĩ Tư không phiền hà cò kè mặc cả.

“Thế nhưng, đây là cánh hoa Long Nữ rất trân quý…” Bàn tay của Cách Nhĩ hướng chiếc hộp, lại bị Pháp Nhĩ Tư giành trước ôm vào lòng.

“Ngươi là đạo tặc Cách Nhĩ, thỉnh thoảng không nên như tiểu thương trên đường theo ta cò kè mặc cả được không? Tối thiểu phải duy trì một điểm phong độ!” Pháp Nhĩ Tư trừng hắn nói.

“Ngươi chính là Hắc Bào Giáo Phụ…” Cách Nhĩ lúng ta lúng túng đem tay thu hồi, “Được rồi, tôn kính hắc bào pháp sư, thỉnh sau khi lấy được bảo thạch của Da Khắc cho ta biết, ta chờ tin lành.”

Pháp Nhĩ Tư gật đầu, nhắc lại, “Trong phạm vi ba nghìn kim tệ.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.