Hạ Tiên Sinh! Yêu Anh Em Sai Rồi

Chương 3


Đọc truyện Hạ Tiên Sinh! Yêu Anh Em Sai Rồi – Chương 3

713.Lạnh tới mức những ngón tay cóng siết chặt lại với nhau, cô dũng cảm ngước đầu lên, “ Năm đó là lỗi của tôi, nhưng tôi cũng đã nhận được sự trừng phạt đáng có rồi, Hạ tiên sinh hôm nay cứ coi như không nhìn thấy tôi đi, giơ cao đánh khẽ tha cho tôi, có được không?”

Anh khẽ chau mày lại,đôi môi mỏng lạnh cong lên, giống như đang nghe một câu nói đùa, “Sao chứ? Cô tưởng rằng ngồi tù hai năm, thì món nợ của chúng ta chấm dứt hay sao? Chân của Thanh Nhiên cả đời này cũng không thể khỏe lại được, Hướng Vãn, cô tự cho rằng trừng phạt như vậy là đã đủ rồi hay sao?”

Cô sững người, chân dưới váy rất đau, suy cho cùng thì vẫn là vì Giang Thanh Nhiên.

Nhưng mà anh chỉ biết chân của Giang Thanh Nhiên bị tàn phế rồi, mà lại không biết rằng chân của cô năm đó cũng bị chiếc gậy đánh gôn đó của anh đánh cho bị thương, nếu như thật sự mà nói, thì món nợ mà cô nợ cũng đã được trả hết từ lâu rồi.

Nhưng mà cô lại không dám nói, người đàn ông như Hạ Hàn Xuyên … cô không dám đụng tới nữa.

“Thế anh muốn thế nào đây? Hạ tiên sinh? Tôi cũng nhận được sự trừng phạt thích đáng rồi.”

Tuyết rơi càng lúc càng dày, anh không nói gì, chỉ là giơ chiếc ô trong tay lên, Tiểu Lý đứng một bên một lúc khá lâu bước tới.


“Tiên sinh?”

Hạ Hàn Xuyên nhìn thăm dò Hướng Vãn, có chút gì đó ớn lạnh trong đôi mắt đen, có lẽ là nhớ lại nỗi đau trong hai năm qua của Giang Thanh Nhiên khi làm phục hồi chức năng, anh chau mày lại, “Hướng Vãn, đó là sự trừng phạt của pháp luật, còn tôi vẫn chưa có.”

Anh quay đầu nhìn hướng Tiểu Lý, “Thư kí Lý, xử lý cô ta sạch sẽ, đưa tới câu lạc bộ mơ ước.”

Vừa dứt lời, sắc mặt của Hướng Vãn trắng bệch ra, câu lạc bộ mơ ước là nơi như thế nào, đó là hang bán vàng của vòng tròn Bắc Kinh đời thứ hai.

Hạ Hàn Xuyên đưa cô đến đó, không có gì khác chính là làm mất đi sự tôn nghiêm cuối cùng của cô, để thực tế nhắc nhở cô rằng hai năm trước cô ở đó là khách, nhưng hai năm sau … cô chính là tên phạm nhân với tội danh giết người không thành bị người người ruồng bỏ.

Hơi lạnh thoát ra từ xương cốt, cô nghiến răng, thấp giọng hỏi, “ Hạ Hàn Xuyên, anh nhất định phải làm tới mức tuyệt tình như vậy sao?”

Không ngờ rằng cô vẫn tự hỏi mình như vậy, Hạ Hàn Xuyên cười mỉa mai nói: “Hướng Vãn, hai năm rồi, cô không thấy tiến bộ hơn chút nào, cái đạo lý người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, cô vẫn chưa hiểu sao?”

Hướng Vãn cúi đầu, im lặng mím môi không nói lại.

Hiểu chứ, cô quá là hiểu.

Tất cả những sự mạnh mẽ hống hách, những niềm tự hào của cô đều bị mài mòn hết lúc ở trong nhà tù rồi.


Hoặc có lẽ đây là cách để chấp nhận nó, càng khiến cho người ta khó chịu hơn, Hạ Hàn Xuyên chau mày lại, quay người đi hướng lên xe, “Nói với Mộng Lan, cái cô Hướng tiểu thư này để cho cô ta đích thân “chăm sóc”, đừng để tôi thất vọng.”

Rất nhanh, chiếc xe Bentley màu đen liền biến mất trên nên tuyết, Tiểu Lý do dự một lúc lâu, sau đó vẫn đi tới dìu Hướng Vã n đứng dậy.

Hai năm trước dáng vẻ kiêu ngạo tự mãn của vị đại tiểu như nhà Hướng gia này vẫn còn hiện lên sống động, như hôm nay, nhìn lại đáng thương hết mức.

Hướng Vãn đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, run rẩy hỏi một câu: “Giang Thanh Nhiên hiện giờ sống có tốt không?”

Tiểu Lý ngơ người một lúc, trả lời có chút che giấu, “ một người vũ công mà mất đi cơ hội lên vũ đài nhảy múa, có thể tốt ở đâu chứ?”

Hướng Vãn cười đau khổ.

Quả nhiên, chỉ cần là Giang Thanh Nhiên sống không tốt, Hạ Hàn Xuyên sẽ không bỏ qua cho cô.

… …


Hướng Vãn bị Tiểu Lý đưa tới câu lạc bộ giấc mơ đã hơn nửa tháng, Hạ Hàn Xuyên không thấy xuất hiện tới, có lúc cô thậm chí cảm thấy cuộc gặp ngày hôm đó chẳng qua chỉ là một giấc mơ.

Nhưng rõ ràng, cô lại quả thực đứng ở sảnh của câu lạc bộ giấc mơ.

“Xin chào, chào mừng bạn tới với câu lạc bộ giấc mơ.”

Hướng Vãn đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy trăm cúi người rồi, sau khi những người khách trước mắt bước vào cửa, cô cuối cùng không chịu được đưa tay ra đập đập vào chiếc chân trái đã đau tới mức mất đi tri giác của mình.

Đồng nghiệp đứng bên cạnh Chu Diểu nhìn cô, ánh mắt đồng tình, “Giám đốc cũng thật là kì lạ, tất cả mọi người đều có thể đổi ca nghỉ ngơi chỉ mình cô là không được, nếu tôi nói, tôi thấy là bà ấy cố ý, nhìn thấy cô xinh đẹp rồi làm khó cô.”

Hướng Vãn mặt không biểu cảm lắc lắc đầu, “Tôi không thể nghỉ việc được.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.