Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Chương 228: Hôn lễ tiến hành


Đọc truyện Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm – Chương 228: Hôn lễ tiến hành

Edit: Phi Phi

Beta: Phi Phi

Tận nửa đêm Phàm Phàm mới hạ sốt. Kiều Na như vừa bước qua một trận đấu, cả người mỏi mệt nhắm mắt lại. Reynold để lại vài vệ sĩ, tự mình đi
giải quyết chuyện scandal mấy hôm nay. Hắn ra lệnh trong vòng hai mươi
bốn giờ nhất định phải áp chế vụ tai tiếng đó. Cùng ngày, các trang báo
đều thu hồi tin tức của mình, nhờ vào sự quyết đoán của Reynold mà giới
truyền thông mới biết tự thu liễm chính mình.

Kiều Na đi vào phòng bệnh, nhìn khuôn
mặt nhỏ nhắn nhăn lại như một tờ giấy, vừa đáng yêu lại vừa đáng thương. Cô cúi người hôn lên gò má phúng phính của thằng bé.

Một thân ảnh không tiếng động đi đến
phía sau cô, Kiều Na không nhìn cũng biết là ai: “Phương thiếu đến đây
để được tận mắt nhìn thấy sự chật vật của tôi à?”
Phương Thiệu Hoa nhìn đứa bé nho nhỏ
trên giường, đó là con trai của hắn, khuôn mặt nho nhỏ giống hắn như
đúc. Vì bệnh mà miệng của thằng bé khẽ nhếch lên, cánh tay không ngừng
huơ huơ, đáng thương đến khiến cho người ta hận không thể lập tức ôm nó
vào trong lòng. Thế nhưng ngay cả quyền lợi đưa tay chạm vào, hắn cũng
không có.

Phương Thiệu Hoa không đáp, Kiều Na xoay người lại cười lạnh, nói: “Vở kịch này là do Phương thiếu dựng lên, bây giờ anh đến đây để cảnh cáo hậu quả do tôi không nghe lời sao?”

Phương Thiệu Hoa bỗng dưng ngẩng đầu,
hai tay siết chặt, thanh âm âm trầm rốt cuộc cũng vang lên: “Em nghi ngờ anh?” Trong lòng cô, hắn ti tiện như vậy sao?


Kiều Na nhếch đôi môi đỏ mọng, đáp: “Ngoại trừ Phương thiếu thì còn ai vào đây?”

Phương Thiệu Hoa siết chặt hai nắm tay,
nhìn chằm chằm cô. Hắn nhìn cô chừng năm phút, cuối cùng cũng xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi trở về, chuyện thứ nhất Phương
Thiệu Hoa làm chính là điều tra kẻ đứng phía sau chính là ai. Không ngờ
kết quả lại chính là vị hôn thê của Chung Kình.

Một năm trước, hôn lễ của cô ta bị làm
cho rối tung. Chung Kình quyết tâm từ hôn, khiến cô ta trở thành trò
cười cho cả thành phố S. Cô ta đem toàn bộ oán giận đặt lên người Kiều
Na, trăm phương nghìn kế tìm hiểu mọi chuyện về Kiều Na, đợi đến ngày có thể trả thù.

Mà tin tức Kiều Na sẽ gả cho một người
đàn ông thành đạt ở nước ngoài cũng lan truyền trong nước, cô ta càng
thêm phẫn hận. Tại sao hôn lễ của cô ta bị hủy mà hồ ly tinh Kiều Na này lại có thể sống tốt như thế?

Cô ta giận đến phát điên, vì thế không
để ý hậu quả mà đem những tư liệu mình thu thập được giao cho một trang
báo của nước Pháp. Chỉ là cô ta không ngờ được, cô ta tự khen mình đã
làm rất cẩn thận nhưng vẫn để cho người khác điều tra ra, hơn nữa còn là kẻ có thể khiến cho cô ta phải ôm ân hận suốt cả đời. Chỗ dựa vững chắc của cô ta chính là người cậu đứng đầu về bất động sản trong nước nhanh
chóng bị điều tra chuyện nhận hối lộ, phải vào tù

Lúc Kiều Na biết được chân tướng sự việc cũng không nói gì thêm, vẫn chỉ “bình chân như vại”.

Thật ra làm sao cô có thể không biết,
tuy rằng Phương Thiệu Hoa là một người chuyên nói những lời ác độc,
không coi ai ra gì, nhưng hắn lại cực kỳ kiêu ngạo, vốn dĩ sẽ không có
khả năng làm ra những loại chuyện ti tiện như thế này. Cô cố ý! Đúng
vậy, cô chính là cố ý, cố ý ép buộc hắn rời đi, cố ý làm cho mối quan hệ này nổ tung ra.

Nửa tháng sau, vụ scandal đó hoàn toàn
bị đè xuống. Dù sao cũng không ai dám đắc tội với Reynold, mà buổi lễ
kết hôn của Reynold cùng Kiều Na cũng sẽ cử hành như dự định.

Kiều Na mặc một chiếc váy cưới tuyết
trắng theo Tô Mộc Vũ lên xe hoa, tiến đến giáo đường. Reynold đã chờ ở
đó, chỉ đợi sự xuất hiện của cô.

Lên xe hoa, xe khởi động, Kiều Na cầm bó hoa cưới trong tay, trái tim bùm bụp nhảy loạn. Cô sắp kết hôn, hôm nay cô sẽ trở thành vợ của người khác, nhận lấy sự che chở của Reynold. Từ
nay về sau Kiều Na cô đã hoàn loàn rời xa thời kỳ lang bạc, rời xa nửa
đời gian khổ, rời xa cuộc sống câm lặng cô độc.

Cô nên vui vẻ. Đúng vậy, cô nên vui vẻ!


Kiều Na nghĩ như thế, khóe miệng khẽ nhếch lên. Reynold là một người đàn ông tốt, đáng giá cho cô giao cả thân mình.

Mà bên cạnh, Tô Mộc Vũ nhìn cô, nhịn không được thở dài.

Tài xế đột nhiên nói: “Cô Kiều, phía sau hình như có một chiếc xe đi theo. Có cần báo cho ngài Reynold đến xử lý hay không?” Tài xế đương nhiên nạp chuyện này vào phần việc nguy hiểm.

Tô Mộc Vũ quay đầu lại nhìn… là Phương Thiệu Hoa. Hắn muốn làm gì đây?

Hai xe cách nhau khoảng hai mươi mét,
Phương Thiệu Hoa bình tĩnh giữ vững tay lái. Mặt hắn rất trầm lặng,
không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt kia lại đỏ ngầu, bên trong hiện rõ tơ máu, vừa nhìn cũng biết là đã một đêm không ngủ, thậm chí cũng có thể
là đã vài đêm không ngủ.

Hắn cứ đi theo sau xe đưa dâu như vậy.

Kiều Na lướt mắt qua kính chiếu hậu,
trên mặt không chút biểu cảm gì đặc biệt, chỉ nói: “Khỏi đi!” Sau đó, cô vẫn không quay đầu lại nhìn hắn dù chỉ một lần.

Tài xế gật đầu, tiếp tục điều khiển xe.

Giáo đường chậm rãi xuất hiện trong tầm
mắt, bản nhạc chúc phúc từ từ phát tán ra từ bên trong, có những đôi bồ
câu trắng bay xung quanh nóc giáo đường.

Phương Thiệu Hoa vẫn trầm mặc chạy theo
phía sau lại bỗng nhiên giẫm mạnh ga vượt qua chiếc xe đưa dâu phía
trên, sau đó xoay 180 độ, lốp xe cùng mặt đất ma xát phát ra một tiếng
phanh chói tai.

Tài xế hoảng hồn, giẫm mạnh phanh xe.
Chiếc xe vẫn theo phản xạ chạy thêm mười mét, ngay trước mũi xe của
Phương Thiệu Hoa thì dừng lại.


Theo tác dụng quán tính, cả người Kiều Na thiếu chút nữa đã đập vào thành ghế phía trước.

Cô còn chưa kịp phản ứng, bỗng nhiên cửa xe đã bị mở ra, Phương Thiệu Hoa mở to đôi mắt đầy tơ máu đứng bên
ngoài, vươn tay nắm chặt cánh tay Kiều Na, nghiến răng nói: “Đi theo
anh!”

Hắn muốn cướp dâu sao?

Vài tên vệ sĩ đi theo ngay lập tức nhảy
xuống xe bao vây quanh Phương Thiệu Hoa “Mau buông cô Kiều ra rồi rời
khỏi đây ngay lập tức!”

Kiều Na dường như khó có thể tin nhìn
Phương Thiệu Hoa, dùng sức giãy ra khỏi tay hắn “Phương Thiệu Hoa, anh
biết anh đang làm cái gì không?” Hắn không biết đây là đâu sao? Hắn cũng không biết đây là tình huống gì sao? Cả trăm tay phóng viên đang đứng
cách đó không xa, cũng đang nhanh chóng chạy đến đây. Hắn mất trí rồi
sao?

Phương Thiệu Hoa kiên quyết, chết sống
cũng không chịu buông ra. Hắn kéo mạnh cô ra ngoài: “Anh biết chứ! Anh
chưa từng biết rõ như vậy!”

Cái gì gọi là lý trí cũng bị ném ra sau
đầu. Cái gì gọi là danh tiếng, cái gì gọi là công việc, cái gì gọi là
scandal, lúc này hắn không muốn quan tâm đến bất kỳ thứ gì. Hắn chỉ biết nếu bây giờ không ngăn cản cô, hắn mới là một thằng ngu!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.