Giấc Mơ Áo Cưới

Chương 15


Đọc truyện Giấc Mơ Áo Cưới – Chương 15

Trời ơi! Như vậy là nguy to rồi. Chuyện của anh và Thượng Nguyên đang có chiều hướng tốt, thế mà đúng lúc này Nguyệt Thu lại xuất hiện. Tuy giữa anh và Nguyệt Thu không có gì nhưng không bảo đảm là không quen. Phải làm sao đây?
Tiếng Nguyệt Thu lảnh lót:
– Tuấn Dũng! Anh không thích em sang bên ấy hả?
– Ờ…Thích chứ. Nhưng…
– Nếu anh thích là được rồi.
– Nguyệt Thu! Em có thể dời chuyến bay lại được không? Cuối tuần này anh phải bay sang Nhật để khảo sát thị trường rồi anh không thể đón em được.
– Bay sang Nhật khảo sát thị trường, chuyện này cũng phiền đến chủ tịch hội đồng quản trị nữa sao?
– Em phải hiểu, anh không thể nào để Vĩ Nam một mình.
– Em biết, nên em đâu thể ganh tị với anh tạ Em sang Việt Nam sẽ đến nhà của anh ở.
Tuấn Dũng cuống quýt:
– Càng không được. Anh đi thì nhà của anh khoá cửa, em làm sao vào nhà.
– Thế còn Tuấn Hải?
– Anh gởi nó chỗ người bạn thân.
– Vậy…
– Thật sự…
– Em không làm anh khó xử đâu, để em tính lại đi.
Tuấn Dũng mừng rỡ:
– Cám ơn em đã hiểu.
– Nhưng bao giờ anh về, nhớ gọi điện để em đặt vé máy bay nghen.
– Ok.
– À, anh đang làm gì vậy?
– Đang ăn cùng mấy người bạn.
– Hoá ra em làm dang dở bữa ăn của anh rồi. Thôi, không làm phiền anh nữa, em cúp máy đây.
– Bye.
Tuấn Dũng thở phào, anh trở về lại bàn tiệc nhưng khuôn mặt kém vui hơn lúc đầu.
Thượng Tuấn quan tâm:
– Anh không sao chứ Tuấn Dũng?
Tuấn Dũng lắc nhẹ đầu:
– Không sao.
Vĩ Nam hỏi:
– Điện thoại từ Seoul phải không?
– Ừ. Có lẽ tôi phải bay sang Nhật một chuyến.
Thấy mọi người buông đũa nhìn mình, Tuấn Dũng xởi lởi:
– Chẳng có chuyện gì quan trọng đâu, mọi người cứ dùng đi, đừng quá quan trọng vấn đề của tôi. Chỉ là chuyện nhỏ ở công ty, tôi và Vĩ Nam có thể giải quyết được.
Vĩ Nam hùa theo:
– Tuấn Dũng nói phải. Mọi người đừng làm mất cuộc vui của mình.
Thượng Nguyên nghiêm trang:
– Nếu như ông cần sự giúp đỡ thì cứ lên tiếng. Tôi và mọi người ở đây rất sẵn sàng.
Tuấn Dũng bưng ly nước lên:
– Dùng nướt ngọt thay rượu để nói lời cảm ơn trước nhé.
Tuấn Dũng vuốt tóc Tuấn Hải:
– Con trai của ba no chưa?
– Dạ, no rồi.
– Sao ba không hỏi cô Nguyên no chưa? Con thấy cô ấy chưa ăn gì hết đó.
Tuấn Dũng nhìn sang Thượng Nguyên:
– Tuấn Hải nói em chưa ăn gì có phải không?
– Và ông tin lời thằng bé?
– Lời con nít nói đôi khi đáng tin hơn người lớn chứ. Với lại anh rất biết Tuấn Hải, thằng bé không biết nói dối.
– Vậy thì tôi nói thật, tôi có ăn nhưng ăn ít.
– Em không được khoẻ hở?
Thượng Tâm trả lời thay:
– Không phải. Tại chị em xưa nay vậy, ăn không nhiều
Tuấn Hải níu áo ba:
– Ba ơi! Ba có cần con giúp gì không?
– Chỉ cần con ngoan, không phá phách, biết nghe lời, không làm cô Nguyên buồn. Đó là con giúp ba rồi.

Tuấn Hải nghiêng đầu:
– Cái đó con làm được.
Vũ Hằng chúm chím môi:
– Tuấn Hải này! Hãy làm sao cho ba và cô Nguyên xích lại gần nhau hơn, đó là một điều giúp đỡ tốt đó.
– Con không hiểu lời cô nói cho lắm.
Phi Ngữ lên tiếng:
– Trời ơi! Em nói cao siêu quá làm sao thằng bé 3, 4 tuổi hểu cho được. Phải dùng lời lẽ thực của cuộc sống hàng ngày một chút.
– Nghĩa là…
Thượng Nguyên trợn tròn mắt:
– hai người đang nói bậy để đầu độc trẻ con phải không?
Tuấn Hải xoay tay lia lịa:
– Không đâu, không đâu. Cô Hằng và chú Ngữ đã nói lên suy nghĩ của con rồi. Con rất thích cô làm mẹ của con. Ngoài mẹ ruột của con ra, chỉ có cô là con đã từng xem như người mẹ ruột thứ hai của mình.
Vũ Hằng góp ý:
– Tao thấy Tuấn Hải đang nói thật lòng mình đấy. Thượng Nguyên! Chẳng lẽ mày không yêu thương thằng bé?
– Yêu thương, thì có thể làm mẹ được sao? Tao không nghĩ như vậy.
– Mày không bằng lòng?
– Tao có thể xem Tuấn Hải là cháu của tao.
– Sau này đừng hối hận.
– Có gì mà phải hối hận chứ.
Tuấn Dũng ngăn cản:
– hai cô đừng cãi nhau nữa. Tuấn Hải không được người mẹ như Thượng Nguyên , đó là vì nó không có phước thôi.
Thượng Thành thúc nhẹ:
– Chị 2.
– Gì nữa?
– Chị không thấy tội nghiệp anh Dũng và Tuấn Hải sao?
– Tội nghiệp thì sao chứ? Mỗi người đều có số phận của mình. Chị em ta mất cha mất mẹ, không nhà không cửa phải trôi nổi đó cũng là số phận của chúng ta, chị thương Tuấn Hải với vai một người cháu thì cứ để như vậy đi.
– Nhưng…
– Đừng xen vào chuyện của chị, em hãy cố gắng thi đậu đại học đó là điều chị mong đợi.
– Dạ.
Vũ Hằng hạ giọng:
– Thượng Nguyên! Nếu những lời nói của tao có những gì không đúng thì tao xin lỗi mày vậy.
– Bỏ đi, tao không muốn suy nghĩ về những chuyện đó nữa.
Vũ Hằng cùng Phi Ngữ đứng lên:
– Tao xin phép về trước vì Phi Ngữ còn có hẹn khác.
Phi Ngữ bắt tay Tuấn Dũng:
– Cám ơn buổi chiêu đãi của em.
– Không có gì.
– Tổng chào.
Mọi người lần lượt đứng lên. Thượng Tuấn, San San rồi Vĩ Nam, Thượng Tâm, Thượng Thành.
Trước khi Vĩ Nam ra xe, Tuấn Dũng còn dặn dò:
– Ngày mai, tôi có vài chuyện muốn nói với ông.
– Vâng.
Cuối cùng chỉ là Tuấn Dũng, Thượng Nguyên và Tuấn Hải.
Tuấn Dũng gọi người phục vụ tính tiền rồi nói với Thượng Nguyên:
– Em dẫn Tuấn Hải ra cổng, tôi đi lấy xe.
Sự lạnh lùng của Tuấn Dũng, Thượng Nguyên thấy con tim mìn se thắt. Những lời nói của cô vừa rồi đã sai rồi ư? Lý ra cô không nên thốt ra những lời đó, mà thật lòng con tim cô cũng không muốn. Thế tại sao…
Thượng Nguyên thở dài. Cô vừa làm đau khổ chính cô mà đau khổ luôn người khác. Tuấn Hải đâu có tội gì. Lời nói kia chỉ là một ước mơ thôi mà. Sống có ước mơ không được sao? Thế mà cô nỡ dập tắt đi ước mơ của thằng bé. Nhìn thằng bé lúc này nửa như buồn ngủ và nửa như buồn cô, lòng Thượng Nguyên cảm thấy ray rứt băn khoăn. Thôi thì cứ để mặc cho số phận đi, còn chống đối làm gì nữa. Hơn ai hết, bây giờ Thượng Nguyên biết rất rõ con tim cô đang có hình bóng của ai. Và Thiên Bình đã từ lâu đi vào dĩ vãng. Qúa khứ ta nên dứt bỏ để nhìn thấy tương lai xán lạn hơn.
Chắc ở suối vàng ba mẹ cô cũng không muốn nhìn thấy tình trạng cô như thế này đâu. Mình yêu mà tự chối bỏ có phải là đau khổ lắm không?
Thượng nguyên đỡ Tuấn Hải xuống ghế.
– Ta đi thôi, kẻo ba con chờ lâu.
Thằng bé nắm tay Thượng Nguyên mà mắt nhắm mắt mở, miệng ngáp không ngừng. THượng Nguyên hỏi:
– Con buồn ngủ lắm hả?
– Dạ không.
– Như vậy mà chưa chịu buồn ngủ, thật là quá bướng.

Ra đến cồng nhà hàng, Tuấn Dũng mở cửa xe, Thượng Nguyên đề nghị ngồi ở băng sau cho Tuấn Hải dễ ngủ. Còn Tuấn Dũng thì nghĩ Thượng Nguyên muốn tránh mặt anh.
Vẻ bề ngoài của Tuấn Hải vuồn ngủ như thế, nhưng khi chui vào xe thì…
– Ba ơi! Con muốn đi dạo.
Tuấn Dũng cho xe lăn bánh, chạy được một quãng thì Tuấn Hải đã ngủ khì trên tay Thượng Nguyên, cô sửa cho Tuấn Hải nằm thoải mái hơn rồi ngắm cậu bé trong giấc ngủ.
Giấc ngủ của trẻ con thật là vô tư, không suy nghĩ, không vướng bận, không lo toan. Ước gì cô cũng được như vậy.
Nhưng ước mơ chỉ là ước mơ mà thôi, hiện tại cuộc sống đâu cho phép cô vô tư, chỉ lo chuyện cuộc sống của chị em cô cũng đã rối tung lên hết rồi còn đầu óc đâu mà nghĩ đến chuyện khác. Thậm chí Thượng Nguyên còn không dám ước mơ gì cho riêng mình. Nếu như cô yêu thì phải sống cho tình yêu của cô, còn các em thì sao đây? Cô không thể bỏ mặc các em cô được, hy vọng lí trí của cô sẽ thắng được con tim cô.
Thượng Nguyên vuốt tóc Tuấn Hải, gương mặt thằng bé giống ba như đúc. Tuy tuổi còn nhỏ mà trên gương mặt kia hằn lên vẻ cương nghị và tự tin. Phải chăng cô yêu Tuấn Dũng bắt nguồn từ khuôn mặt này đây?
Tiếng gọi của Tuấn Dũng cất lên làm Thượng Nguyên giật mình thoát khỏi suy nghĩ:
– Tuấn Hải! Con nói chuyện cho ba nghe đi.
– Thằng bé đã ngủ rồi, thưa ông.
Xe đến ngã tư rồi quẹo trái. THượng Nguyên biết là Tuấn Dũng lái xe về nhà, cô cũng chẳng để ý làm gì.
Trong xe, hai người cùng thức nhưng vô cùng im lặng, bởi tại ai cũng có tự ái quá cao.
Những ngày kế tiếp sau sự biến động nhỏ ở nhà hàng thì khoảng cách giữa Tuấn Dũng và Thượng Nguyên càng xa vời vợi. Người cùng sống trong nhà mà phải chịu theo không khí nửa nóng nửa lạnh của họ càng muốn sốt lên.
Thượng Thành gần đến ngày thi nên ngày nào cũng ở thư viện hoặc ở lớp học cùng bạn.
Thượng Tâm không muốn xen vào chuyện riêng của chị, càng không muốn khơi lại nỗi đau nên anh không có ý kiến. Ngoài giờ học, giờ làm anh trò chuyện vui đùa cùng Tuấn Hải, để thằng bé bớt buồn khi thiếu vắng tình thương của mẹ.
Thượng Tuấn bận rộn chuyện học hành, chuyện dạy kèm, chuyện San San nên chẳng còn thời gian đâu mà gặp gỡ chị mình nhiều như lúc trước.
Vĩ Nam thì trở về Seoul, còn Tuấn Dũng thì hầu như ngày nào cũng đi, có khi bỏ cả cơm trưa, cơm chiều. Về nhà thì khá khuya, lúc ấy Thượng Nguyên ở trong phòng làm sao mà gặp.
Sống cùng chung một mái nhà, mà hình như ai cũng bận bịu việc riêng với công việc của mình. Thậm chí Thượng Tuấn nghĩ mỗi người đang có một cuộc sống và một thế giới riêng.
Ngày ngày đối diện với mâm cơm luôn thiếu vắng người, Thượng Nguyên không còn chịu nổi được nữa. Và cô cũng đi đến thư viện với tâm hồn trống rỗng.
Các em cô đã khôn lớn, cô không thể ép buộc chúng ngày nào cũng phải quây quần bên cô như thuở còn bé để nghe kể chuyện để nghe vỗ về. Chúng nó cần phải có cuộc sống riêng, rồi một ngày nào đó chúng nó có gia đình rồi phải sống xa cô.
Thượng Nguyên có cảm giác cô đang lẻ loi cô độc và phải đối diện với chính mình.
Vũ Hằng nói rất đúng:
“Cơ hội không đến lần thứ 2, nếu ta không nắm bắt cơ hội tốt thì thật là uổng phí”. Biết rằng cô thương các em của cô, nhưng cô phải nghĩ đến bản thân mình một chút, chúng nó không thể ở mãi bên cô mà chúng nó cần phải có cuộc sống riêng.
Tuy giờ đây tình cảm chị em không hề thay đổi nhưng chúng nó có vẻ đã xa cô.
Cô không thể ích kỷ được mà cô phải hiểu chúng hơn. Có lẽ người ở bên cạnh cô không phải là các em cô mà là cha con Tuấn Hải.
Đối diện với sự thật và chấp nhận sự thật thôi. Mấy ngày nay,Thượng Nguyên muốn nói chuyện với Tuấn Dũng nhưng có gặp mặt được đâu. Ngày đi thực tập gần kề biết làm sao đây? Tuấn Hải thì lại không chịu ngủ chung với mấy cậu, thiệt là…
Cô đi đến 3 tuần lễ, trong thời gian ấy ai nấu ăn cho mọi người trong nhà đây? Thượng NGuyên đang băn khoăn về vấn đề ấy.
Vắng cô, Thượng Nguyên không lo sợ mọi người buồn, mà lo lắng mọi người khó ăn sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ.
Sự lo lắng của Thượng Nguyên đâm ra cô trở thành người mẹ tốt của mọi người trong nhà chứ không phải của riêng Tuấn Hải.
Hôm nay là 5 tháng 4, chỉ còn hai ngày nữa thôi cô sẽ cùng các bạn đi thực tập ở tỉnh Cần Thợ Thế mà mọi việc cô vẫn không an tâm, dù Thượng Tuấn, Thượng Tâm, Thượng Thành đã hứa hẹn.
Nhìn mãi vào đồng hồ, Thượng Nguyên đang nóng lòng chờ Thượng Tuấn.
Có tiếng gõ cửa bên ngoài, Thượng Nguyên vọng ra:
– Vào đi.
Thượng Tuấn đẩy cửa lách người vào:
– Chị 2, có chuyện gì mà gọi em gấp thế?
Thượng Nguyên ra hiệu:
– Em ngồi đi rồi hãy nói.
Thượng Tuấn kéo cái ghế trong phòng ngồi đối diện với chị và chờ đợi.
Thượng Nguyên hỏi:
– Thượng Tâm và Tuấn Hải có ở phòng khách không?
– Dạ có. Để em gọi hai người lên nghe.
Thượng Nguyên ngăn lại:
– Không cần, chị chỉ muốn nói chuyện với em.
– Em đang nghe.
– Thanh minh vừa qua chị em mình đã không về quê viếng mộ ba mẹ, như thế là đã mang tội bất hiếu rồi. Nhưng chị nghĩ ba mẹ cũng không giận chúng ta đâu. Chị tính vầy, khoảng 3 tháng nữa chị ra trường, lúc đó chị em mình về luôn, em thấy sao?
– Chị 2! Không phải chị ra trường sẽ về quê sao? Bây giờ thì thời gian ấy cũng gần rồi, chị tự quyết định đi, tụi em tôn trọng ý kiến của chi.
Thượng Nguyên đến bên cửa sổ:
– Tốt nghiệp ra trường chị định về quê làm.
– Chị đang chạy trốn ư?
– Tại sao em lại nói như vậy?
– Chị 2! Em thừa biết chị dành rất nhiều tình cảm cho anh Dũng và hết lòng yêu thương Tuấn Hải. Thế sao chị không chấp nhận tình yêu của anh Dũng để hai bên vui vẻ và Tuấn Hải có thêm người mẹ như thằng bé từng ước mong? Trong lòng chị yêu mà người mặt chị lại phủ nhận. Làm như thế thì cả hai rất đau khổ chị biết không?
– Chị…

– Chị 2! Chị đừng viện lý do vì tụi em. Chị chấp nhận anh Dũng, chúng ta sống chung một nhà vui vẻ như một gia đình mà. Tụi em sẽ không ganh tỵ chị chia sẻ bớt tình cảm cho người khác đâu. Chị mãi mãi là người chị tuyệt vời nhất trong lòng tụi em. Biết đâu tình cảm không thiếu mà có thêm, anh Dũng đang hết lòng yêu thương tụi em và đối xử với tụi em rất tốt đó.
Thượng Nguyên chớp mắt:
– Em không khó chịu khi chị yêu một người đàn ông đã có vợ sao?
– Nếu tụi em khó chịu thì đã phản kháng từ đầu, đã không dọn về đây, đã không hết lòng ủng hộ anh chị. Anh Dũng là một người đàn ông tốt, tại anh ấy không may khi bị người ta đem chuyện hôn nhân ra làm kinh doanh. Hiện giờ anh Dũng là người đau khổ nhất khi đã có vết thương lòng mà còn bị chị từ chối. Gặp em như anh Dũng, tự ái của một người đàn ông cao độ em không thèm đeo đuổi chị nữa. Xã hội này còn có biết bao người con gái tốt và đẹp hơn chị nhiều.
Thượng Nguyên quay phắt lại:
– Em đang trách chị phải không?
– Xin lỗi, em chỉ nói lên sự thật thôi. Nhưng mà tình yêu rất khó lý giải, Tuấn Dũng đã yêu chị thì đừng bao giờ hỏi tại sao anh ấy yêu chị. Cũng như chị, nếu đã yêu anh Dũng mà em hỏi vì sao chị chọn anh ấy mà không chọn người khác chị trả lời cho em đi. Cho nên mới nói, chị đừng bao giờ vì chút tự ái mà đánh mất tình yêu của mình. Tụi em đã hết lòng ủng hộ chị thì chị còn chần chờ gì nữa. Không thiếu những cô gái đẹp chờ đợi vòng tay anh Dũng đâu. Chị mà tự ái từ chối hoài anh Dũng đi lấy người khác thì không những đau khổ cho anh ấy mà còn đau khổ cho người con gái vô tội và cho cả chị và Tuấn Hải nữa. Từ lâu thằng bé đã coi chị như một người mẹ rồi mà. Suy nghĩ lại đi chị 2.
Thượng Nguyên khoanh tay:
– Chị gọi em vào để chị nói chuyện cho em nghe hay em nói chuyện cho chị nghe đây?
Thượng Tuấn cười:
– Chị đừng giận, tại những gì em muốn nói nay mới có dịp nói thôi. Nhưng dù sao chị cũng phải cảm ơn em mà.
– Đúng. Chị cám ơn em nhiều lắm. Vấn đề chị đang băn khoăn không phải là chấp nhận hay không chấp nhận anh Dũng. Bởi vì anh ấy mua chuộc tụi em hết rồi.
– Vậy vấn đề gì?
– Chuyện công ty, tập đoàn Nam Á ở Seoul vì một tình yêu mà anh ấy từ bỏ sự nghiệp thì không hay cho lắm.
Thượng Tuấn gục gặc:
– Chị nói em mới nhớ. Hiện giờ anh Dũng đang làm chủ tịch hội đồng quản trị của công ty Nam Á mà.
– Rảnh rỗi em hỏi thăm Tuấn Dũng thử xem. Nghe Vĩ Nam nói ông Lam Điền gì đó sẽ không để cho Tuấn Dũng ngồi yên ở chiếc ghế ấy đâu.
Thượng Tuấn cau mày:
– Vậy là gay go rồi. Sự nghiệp một đời mà để lọt vào tay kẻ khác thì không hay cho lắm. Thôi được, em sẽ lo liệu việc này giúp chị. Chị hai này! Chị có nghe vì người mình yêu mà làm tất cả không? Có thể anh Dũng vì yêu chị mà không màng đến công ty nữa cũng nên. Anh ấy ngồi vào chiếc ghế chủ tich hội đồng quản trị vì không muốn ông Lam Điền gì đó tự tung tự tác thôi. Và nếu cần, anh Dũng có thể bỏ chức vụ chủ tịch hội đồng quản trị ngay bây giờ.
Ngừng một chút, Thượng Tuấn nói tiếp:
– Chị 2! Cho nên hiện giờ anh Dũng rất cần tình yêu ở chị và sự ủng hộ của chị về mặt tinh thần. Chị và Tuấn Hải là niềm tin lớn nhất cho anh ấy vượt qua bao khó khăn trở ngại.
Thượng Nguyên gật đầu:
– Chị hiểu rồi, và chị biết mình nên làm gì.
Thượng Tuấn vui vẻ:
– Chúc chị vui vẻ, chúng em luôn mong muốn nhìn thấy nụ cười trên môi chị và được nhìn thấy chị hạnh phúc bên người mình yêu.
Ánh mắt Thượng Nguyên lấp lánh niềm vui:
– Cám ơn em. Chị sẽ không chối bỏ cơ hội đến với mình nữa.
Thượng Tuấn đặt tay lên vai chị 2:
– Nhưng chị cũng đừng quên không ít người sẽ ganh tỵ với chị. Đặc biệt là những người sẽ và đang có cảm tình với anh Dũng.
Thượng Nguyên mở to mắt:
– Em đã biết bí mật gì nữa ư?
Thượng Tuấn chối nhanh:
– Không, không. Em chỉ suy nghĩ vậy thôi. Cuộc sống không có gì là tuyệt đối cả, nếu chị đang ở mặt tốt thì chị phải nghĩ đến mặt xấu của nó. Chị quên, em có người yêu rồi sao?
– Ồ! Có lẽ già rồi nên đầu óc không được minh mẫn nữa.
Thượng Tuấn nghiên đầu ngắm chị:
– Em nào thấy chị già đâu. Thậm chí còn trẻ và đẹp thêm ra. Hăm ba so với ba hai thì nó còn xa lắm.
– Em đang trêu chị phải không?
– Không đâu, em nói thật. Tuy nhọc nhằn về cuộc sống nhưng chị vẫn trẻ đẹp hơn so với tuổi của chị.
Thượng Nguyên sờ lên má mình:
– Vậy thì chị có nên cảm ơn em không?
– Tùy ở chị, nhưng em nhìn thấy chị cười là đủ.
Thượng Nguyên nén tiếng thở dài, cô quay đầu nhìn ra cửa sổ. Không còn suy nghĩ chuyện này thì chuyện khác vẫn bắt cô phải suy nghĩ.
Ai biểu cô đa cảm làm chi, ai biểu cô giàu lòng yêu thương làm chi để chẳng lúc nào yên tâm mà cứ băn khoăn mãi.
Thượng Tuấn bước đến bên chị:
– Sao đột nhiên chị lại buồn như vậy?
– hai ngày nữa chị phải đi thực tập.
– Đó là nhiệm vụ của người sinh viên, có gì đâu mà chị buồn?
– Ở vào hoàn cảnh như chị, em có hiểu cho chị không? Chị chẳng yên tâm được khi Tuấn Hải không ai chăm sóc. Còn việc ăn uống của anh Dũng và các em nữa.
– Vậy chị xin trưởng đoàn cho cả gia đình chúng ta theo đi.
– Em còn đùa được sao?
– Chứ biết làm sao hơn bây giờ. Chị hai ơi! Chị làm ơn bớt bận tâm cho người khác bớt một chút đi, lúc ấy chị sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Chị đi thực tập, Tuấn Hải ở nhà còn có tụi em và ba của nó nữa. Em, Thượng Tâm và Thượng Thành không biết chăm sóc một đứa trẻ ba, bốn tuổi hay sao mà chị lọ Dù sao Tuấn Hải cũng mến tụi em mà, chị hãy yên tâm mà hoàn thành công việc của mình đi. Đợi ra trường rồi làm một người mẹ tốt cũng chưa muộn.
Thượng Nguyên cú vào đầu em trai:
– Ăn với nói. Được rồi, trong thời gian chị đi thực tập, công việc nhà và săn sóc Tuấn Hải chị giao lại cho em, không cần băn khoăn.
Thượng Tuấn né người trêu trọc:
– Ối dào! Chỉ là những chuyện cỏn con ấy. Vậy mà em tưởng chị đang lo lắng không ai nấu cơm cho anh ấy và kiểm tra lúc anh ấy đi về…Bộ chị sợ anh Dũng léng phéng với cô nào trong lúc chị đi vắng sao?
Thượng Nguyên mắc cỡ:
– Em lại nghĩ đi đâu thế?
– Em có thể bảo đảm với chị, sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu. Anh Dũng chung tình lắm. Trong trái tim rỉ máu kia có chị và chỉ một mình chị mà thôi.

Thượng Nguyên giậm chân:
– Thượng Tuấn, chị không nói chuyện với em nữa.
– Vậy em cám ơn chị nhiều nghe. Thật ra nãy giờ em cũng mong cho chị kết thúc sớm câu chuyện, vì đã tới giờ em hẹn vơi San San. Good bye chị hai yêu dấu.
Thượng Tuấn chuồn nhanh ra khỏi phòng, để lại sự ấm ức trong lòng Thượng Nguyên

@***@****@****@***@
Vừa định quăng cái cặp lên bàn thì Thượng Thành trợn tròn mắt:
– Ủa, anh Dũng! Sao hôm nay anh về sớm thế? Vào nhà thấy cửa mở toang em cứ tưởng chị hai về, mừng chết đi được.
Anh buông người xuống salon:
– Không có hôm nào mệt như hôm nay.
– Bộ học nhiều lắm à?
– Nếu học nhiều thì nói làm gì. Sáng làm điểm tâm, chiều tranh thủ về sớm nấu cơm, hỏi anh có chết người không chứ?
– Vậy…không phải công việc ấy là chị hai em làm sao?
– Trời! Anh giống như người trên cung trăng quá, Tuấn Dũng. Chị hai em đi thực tập ở tỉnh Cần Thơ gần tuần nay, anh không biết sao?
Tuấn Dũng ngơ ngác:
– Thượng Nguyên đi thực tập?
– Bộ anh không biết thật à?
– Em không nói ra thì anh cũng không biết.
Thượng Thành nhún vai:
– Cũng phải thôi, sáng ra anh đi sớm, bỏ luôn cơm trưa và chiều. Tối lại về khuya thì làm sao biết chuyện gì. Nghe anh 3 nói, chị hai có tìm anh để cho biết vấn đề đó, nhưng không cách nào gặp được. Hình như trước khi đi chị hai có viết mấy chữ để lại cho anh. Anh xem chưa?
– Có lẽ anh sơ ý.
Thượng Thành bâng quơ:
– hai người cứ trốn mãi bản thân mình, không biết bao giờ mới có thể ngồi lại mà vui vẻ với nhau. Ai ai cũng có lòng tự ái cao ngút trời.
– Không phải em đang nói anh chứ Thượng Thành?
– Đúng, mà không đúng. Thật sự em đang nói anh đấy. Anh yêu chị hai em, sao anh không biết tạo cơ hội cho mình? Còn nghe chị ấy không bằng lòng là anh đành bỏ cuộc sao?
Tuấn Dũng thở hắt ra:
– Chứ em bảo anh phải làm gì bây giờ? Người ta đã từ chối chả nhẽ mình cứ làm mặt dầy.
– Đúng. Yêu thì phải chấp nhận bị nói. Còn nếu như anh, em thấy anh không thành ý chút nào. Có người bị từ chối 10 lần, họ còn không bỏ cuộc, huống chi anh chỉ mới lần đầu. Hãy cố gắng lên.
Tuấn Dũng nhắm mắt:
– Anh thật lòng yêu chị hai em. Anh không mạnh dạn vì thấy mình không xứng đáng.
Thượng Thành nhăn mặt:
– Cái gì mà xứng đáng hay không xứng đáng ở đây? Đã là tình yêu thì không nói đến hai chữ ấy. Anh cứ luôn luôn cho mình không xứng đáng thì thôi, ngay từ đầu đừng yêu Yêu chi để rồi tự Ôm đau khổ một mình. Chị hai em cũng giống như anh ở chỗ đó, yêu rồi để nói là mình không xứng đáng. Thật ra anh và chị ấy định làm khổ mình đến bao giờ?
– Ạnh đã một đời vợ.
– Thì đã sao?
– Còn Thượng Nguyên là một cô gái trong sáng và cao đẹp, giàu tình thương yêu.
– Rồi vì lẽ đó mà anh tự cho mình không xứng đáng?
Tuấn Dũng gật đầu, Thượng Thành xua tay:
– Đừng cho là em hỗn nhạ Anh và chị hai em đều khờ cả. Tự nhiên rồi tìm điểm tốt của người mình yêu ra làm bức tường ngăn cách. Anh thì thấy điểm tốt của chi 2, chị hai thì thấy điểm tốt của anh. hai người cứ như thế mà chối bỏ tình yêu của nhau thật là…anh ngại mình có gia đình, còn chị hai từ lâu đã mất niềm tin ở đàn ông.
Tuấn Dũng nhỏm dậy:
– Em nói…
– Chuyện dài dòng lắm. Anh chỉ cần biết giờ đây chị hai em không còn ác cảm vói đàn ông nữa, vì chị ấy đã yêu anh và nhìn thấy ở anh không phải người đàn ông nào cũng như nhau đều là phản bội.
Tuấn Dũng lẩm nhẩm:
– Phản bội?
– Đúng. Lúc ba mẹ em còn sống, chị hai em có quen một người đàn ông tên Thiện Bình. hai gia đình qua lại với nhau còn muốn đi đến hôn nhân. Nhưng không ngờ, tai nạn xảy ra, tử thần đã cướp đi sinh mạng của ba mẹ em, gia đình buồn đâu, tài sản bị người khác chiếm đoạt. Trong lúc chị hai em đau khổ và cần anh Bình nhất thì anh ta đã quay lưng quen với một người con gái khác. Và kể từ đó, chị em phải ly hương bôn ba tìm cuộc sống. Cũng nhờ bản lãnh của chị hai mà tụi em mới được tồn tại và học hành đến nơi đến chốn ở cái đất thành thị nhiều cạm bẫy này. Tụi em rất thương chị hai và mong muốn chị ấy vui vẻ và hạnh phúc.
Nghe qua câu chuyện tưởng như hoang đường nhưng là sự thật đó, Tuấn Dũng vô cùng xúc động khi được nghe kể về cuộc đời của người anh yêu.
Đáng lý ra anh phải tìm hiểu sớm hơn để giúp Thượng Nguyên phần nào bớt đi gánh nặng.
Thượng Thành nhìn Tuấn Dũng:
– Những gì bí mật của chị 2, em đã nói hết. Vậy anh nghĩ sao về chị 2?
– Càng nghe, anh càng hiểu và yêu chị hai em nhiều hơn. Cho nên bắt đầu từ bây giờ, bất luận thế nào anh cũng không để mất Thượng Nguyên. Cô ấy không những giàu tình thương mà còn giàu nghị lực khiến anh khâm phục.
– Và bây giờ anh đã hiểu vì sao tụi em luôn luôn tôn trọng và nghe lời chị hai chứ gì? Chị ấy vừa là một người bạn, vừa là một người chị, vừa là một người mẹ. Em còn nhớ lúc em bệnh, chị ấy vừa đi làm, vừa đi học, vừa chăm sóc em , mệt mỏi rã rời mà chị ấy không một tiếng rên than, chị hai cố gắng vượt lên để không đầu hàng số phận. Ước mơ của chị là tốt nghiệp Đại Học để tương lai xán lạn hơn, điều đó sắp trở thành sự thật rồi.
Tuấn Dũng gật đầu:
– Phải, và anh sẽ giúp chị hai em làm nốt những việc còn lại. Có một căn nhà ở thành phố, các em đều phải tốt nghiệp Đại Học.
Thượng Thành sáng mắt:
– Anh giỏi thật đó. Điều đó em vẫn chưa nói mà.
– Nếu anh không hiểu thì anh không xứng đáng để yêu chị em. Thượng Thành! Hãy xem đây là nhà của mình. Anh muốn chị em em luôn gần gũi anh và chúng ta sống như người một nhà có được không?
Thượng Thành vỗ tay:
– Hay quá. Cuối cùng chúng em cũng có được một mái nhà. Em cám ơn anh.
Tuấn Dũng không đồng ý:
– Người chung một nhà thì không cần phải cám ơn đâu.
– Phen này đợi chị hai về ăn mừng mới được. Nhưng mà anh Dũng nè! Anh có trở về Hàn Quốc nữa không?
-. Cái đó thì phải hỏi ý kiến chị em đã. Nếu chị em cho ở lại thì anh ở lại.
Thượng Thành nhướng mắt:
– Chưa gì mà coi bộ anh “nhất vợ nhì trời” rồi đó nghe. Vấn đề đi hay ở đều phụ thuộc ở chị hai em. Lỡ chị ấy bảo anh trở về thì anh cũng trở về nữa sao?
– Thượng Nguyên không tuyệt tình như thế đâu em.
– Ồ! Lại bệnh nhau nữa kìa. Anh Dũng! Em hỏi câu này, anh phải trả lời cho thật nghe.
– Bày đặt rào trước đón sau nữa. Thôi được cứ hỏi đi.
– Nếu như anh kết hôn với chị em và định cư luôn ở Việt Nam thì chiếc ghế chủ tịch hội đồng quản trị phải làm sao?


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.