Em Là Định Mệnh Của Đời Anh - Tiểu Giai Nhân

Chương 12


Đọc truyện Em Là Định Mệnh Của Đời Anh – Tiểu Giai Nhân – Chương 12

Phó Minh Thời muốn đưa cho Chân Bảo quà tặng như thế nhưng cao cấp hơn, Chân Bảo sợ anh lãng phí tiền, luôn chắc chắn phải là xe đạp, mua những thứ khác cô sẽ không dùng.

Phó Minh Thời đành phải giúp cô chọn xe đạp.

Xe đạp cũng có loại đắc tiền, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh ở sân trường đại học, Phó Minh Thời lướt mạng xem qua, lúc xác định giá cả từ 500 – 1000. Ném đắt tiền đi, lúc nào anh cũng có thể giúp cô đổi chiếc xe mới, có thể Phó Minh Thời sợ Chân Bảo đau lòng tiền mua xe đạp, mua chiếc rẻ, mất đi cô sẽ không quá khó chịu.

“Chọn một chiếc.”

Phó Minh Thời chuyển laptop về phía Chân Bảo.

Trên màn hình đều là xe đạp, Chân Bảo nhìn chiếc nào cũng thích cả, cuối cùng chọn một chiếc xe đạp màu trắng, phía trước có giỏ xe màu phấn.

Đối với khiếu thẩm mỹ đặc biệt chênh lệch của cô, Phó Minh Thời không bình luận gì, vừa muốn trả tiền, lại nghĩ đến cái gì đó, gọi là Chân Bảo tới đây, anh dạy cô mua sắm trên mạng, miễn khi nhận phòng ký túc xá lại bị bạn cùng phòng chê cười quê mùa.

“Không nên, tự mình đăng kí một tài khoản, anh giúp em giữ tiền. Tránh cho hết tiền.” Thái độ Chân Bảo kiên định.

Phó Minh Thời nhìn cô, không cưỡng cầu nữa.

Trong lòng lại quyết định, sau này phải dự toán cộng thêm “tiền lương” mỗi tháng trong tài khoản trên mạng của cô mới được.

Buổi tối Phó Minh Thời đúng hẹn đưa danh sách tên trường học và các ngành cho Chân Bảo, còn ghi chú ngành học khó và tình hình công việc, thậm chí tỉ lệ sinh viên nam và sinh viên nữ cũng có. Cách một lát Chân Bảo lại lên mạng tìm tòi, xem đến mười giờ, cũng chưa nghĩ ra rốt cuộc muốn học ngành nào.

Ngày hôm sau Phó Minh Thời nghỉ ngơi, vốn kế hoạch là đi ra ngoài chơi với cô, nhưng kinh nguyệt của Chân Bảo còn chưa hết, hai người phải ở lại biệt thự.

Buổi chiều xe đạp của Chân Bảo đã đến, chiếc xe đạp màu trắng, được thảm cỏ xanh của biệt thự làm nổi bật lên càng đẹp mắt.

“Chạy thử xem.” Tháng sáu hè nóng bức, Phó Minh Thời đi đến dưới bóng cây, chờ nhìn cô chạy xe.

Chân Bảo đứng ở trước xe đạp, nhăn nhăn nhó nhó.

Phó Minh Thời nhìn chằm chằm vào cô, trong đầu bỗng hiện ra sân nhỏ nhà nông của gia đình nhà họ Chân, cũng không có xe đạp.

“Không biết chạy xe?” Đi ra từ dưới bóng cây, Phó Minh Thời thấp giọng hỏi.

Chân Bảo lúng túng gật đầu.

“Anh dạy em, rất đơn giản.”


Phó Minh Thời đi vòng qua bên trái xe đạp, điều chỉnh tốt chỗ ngồi, sau đó vịn chỗ ngồi phía sau, để cô ngồi trước phía lên.

Chân Bảo cao 1m65, ngồi xuống, hai chân chạm đất không có vấn đề.

“Đạp chân đạp, đạp về phía trước.” Phó Minh Thời vững vàng mà khống chế chỗ ngồi phía sau, nhìn bóng lưng cô nói, “Không cần sợ, nếu nghiêng thì dùng hai chân chống đỡ, sẽ không ngã.”

Chân Bảo bán tín bán nghi, chỉ là sắp lên đại học rồi, chút lá gan ấy vẫn phải có, đi một chút ngừng mấy lần, rất nhanh đã tìm được cảm giác. Phó Minh Thời cùng đi theo cô một đoạn, cảm thấy không sai biệt lắm, lặng lẽ buông tay ra, nhưng người vẫn luôn đi theo phía sau.

Đi thẳng một đoạn không có vấn đề, Phó Minh Thời nhìn bên trái, “Thử quẹo trái xem.”

Chân Bảo chuyển động tay lái, chân không bắt kịp, xe đạp đột ngột ngã sang phía trái. Phó Minh Thời nhìn thấy không tốt thì lập tức xông tới, một tay đỡ tay lái một tay ôm eo cô, Chân Bảo bắt lấy anh theo bản năng, sau đó đã biến thành Phó Minh Thời vịn xe, người cô vẫn ngồi ở trên xe đạp, mặt lại chôn ở trong ngực Phó Minh Thời.

Áo sơ mi bị cô nắm quá chặt, Phó Minh Thời ôm cô xuống trước, lo lắng hỏi: “Không sao chứ?”

Chân Bảo bị dọa cho đổ mồ hôi cả người, nhưng không bị thương, giọng nói chậm rãi, cười đẩy anh ra, “Không có việc gì, em thử lại lần nữa.”

Vừa biết được chạy xe đạp nên đang rất hưng phấn.

Phó Minh Thời cười, tiếp tục vì cô bảo vệ phía sau.

Chạy xe đạp rất đơn giản, Chân Bảo học thêm vài phút đồng hồ nữa, lại chạy thêm vài vòng trong sân, khuôn mặt phơi nắng đến đỏ ửng. Cô vẫn không có thói quen dùng kem chống nắng, cũng không quan tâm bị rám đen, Phó Minh Thời chăm sóc đầy đủ, để tránh cho tương lai cô hối hận, kịp thời khuyên người quay về biệt thự.

Thoải mái một ngày, Phó Minh Thời lại đi công tác, mỗi ngày chỉ đến buổi tối mới trở về.

Khoảng cách điền nguyện vọng chỉ còn bốn năm ngày, Chân Bảo chậm rãi suy nghĩ, không tới ngày cuối cùng, sẽ không cảm thấy đặc biệt gấp gáp.

“Hắc Đản!”

Ăn xong bữa sáng tiến Phó Minh Thời đi, Chân Bảo trở lại phòng ngủ lầu ba, đẩy cửa ra, đi về phía trước hai bước, chợt phát hiện trên sàn nhà có đống vết bẩn, chăm chú nhìn gần một phút đồng hồ, cuối cùng Chân Bảo biết đó là gì rồi, lập tức gọi Hắc Đản. Từ trong thôn đến thành phố lớn, cô có rất nhiều điều không thích ứng, Hắc Đản cũng vậy, may mắn Hắc Đản vẫn luôn rất nghe lời cô, đặc biệt nghe lời mà học xong sẽ dùng bô của chó.

Bên trong truyền đến hai tiếng rầm rì yếu ớt.

Chân Bảo vượt qua đống vết bẩn kia, chỉ thấy Hắc Đản rũ cụp lấy lỗ tai nằm ở dưới đáy bàn để sách, một đôi mắt to đen lúng liếng đáng thương nhìn cô. Ngay từ đầu Chân Bảo còn tưởng rằng Hắc Đản phạm sai lầm đang cố ý giả bộ đáng thương, mà khi cô xách Hắc Đản ra, Hắc Đản vẫn ỉu xìu, Chân Bảo không khỏi sốt ruột.

Có phải bị bệnh hay không?


Sờ sờ Hắc Đản, trên người giống như hơi nóng.

Trước kia Hắc Đản chưa từng sinh bệnh, lần đầu tiên gặp phải loại tình huống này, Chân Bảo lập tức ôm Hắc Đản đi xuống dưới lầu hỏi má Vương.

Má Vương chưa từng nuôi chó, cũng không rõ ràng lắm, “Nếu không chúng ta ôm Hắc Đản đi bệnh viện thú y xem thế nào?”

Chân Bảo buồn: “Bà có biết bệnh viện ở đâu không?”

Cái này đơn giản, má Vương lấy điện thoại to của mình ra, tìm tìm kiếm kiếm, rất nhanh tìm được một bệnh viện, “Bệnh viện này danh tiếng tốt, cách chúng ta gần, lái xe nửa tiếng đã đến. Đúng rồi, có muốn nói một tiếng với Phó tổng không?”

“Không cần, không phải bệnh nặng.” Công việc của Phó Minh Thời vô cùng bề bộn, Chân Bảo không muốn làm chậm trễ anh, buông Hắc Đản ra, cô đi trên lầu cầm túi xách, điện thoại, nhét vào bên trong.

Má Vương có chiếc xe con, chạy đặc biệt ổn, nửa giờ sau, đi tới đích đến là một bệnh viện thú y lớn.

Bệnh viện xây dựng ở khu vực dạy học, má Vương dẫn đường ở phía trước, Chân Bảo ôm Hắc Đản cùng đi theo, ánh mắt lại bị trường đại học đệ nhất này hấp dẫn, từng tòa nhà dạy học, thao trường rộng rãi, còn có sinh viên lui tới.

“Đại học A cũng là trường đại học trọng điểm, chỉ là cô có thể học tốt hơn nữa, cũng đừng nhìn, nơi đây đều là chuyên ngành nông nghiệp.” Má Vương thấy cô thấy vậy cũng không dời bước chân, cười nói. Theo bà, nhà họ Phó có tiền như vậy, Chân Bảo hoàn toàn có thể đi đọc trường nổi tiếng nhất nhì ở Bắc Kinh, mà không phải trường đại học nông nghiệp này.

Chân Bảo lại nghĩ tới bảng danh sách Phó Minh Thời đưa cho cô, bên trong hoàn toàn không nhắc tới đại học A.

Được rồi, xem bệnh cho Hắc Đản quan trọng hơn.

~

Trong bệnh viện người đặc biệt nhiều!

Chân Bảo ôm Hắc Đản ngồi ở trên ghế đợi, mấy hàng phía trước đã ngồi đầy người chủ mang theo sủng vật tới khám, lại nhìn những sủng vật kia, ngoài những con vật bình thường như mèo, chó, còn có con rùa đen, heo, con vẹt lớn. Lúc Chân Bảo dò xét người khác, cũng có không ít người đang nhìn cô, phát hiện trong ngực cô là chó đất, trong mắt những người kia lộ vẻ khinh thường.

“Cô đừng để ý đến bọn họ.” Má Vương hừ hừ.

Chân Bảo xoa Hắc Đản, cũng không thèm để ý.

Sau khi xếp hàng hơn hai mươi mấy phút, bên ngoài bệnh viện đột nhiên truyền đến tiếng khóc của trẻ con, tất cả mọi người tò mò nhìn tới, chỉ thấy một bà cụ hơn sáu mươi tuổi mang theo cái hòm đựng con mèo, đầu đầy mồ hôi chạy vào, trong tay còn dắt theo một bé trai bốn năm tuổi.

Tiếng khóc của đứa bé dẫn tới một y tá.


“Y tác, mèo nhà tôi bị xe đụng, có thể xem trước hay không?” Bà cụ sốt ruột giữ chặt y tá hỏi.

Y tá vừa trấn an bà vừa nhìn về con mèo trong hòm, thấy bên trong đều là máu, lập tức dẫn bọn họ đi phòng cấp cứu.

Cậu bé vẫn luôn khóc, trong miệng kêu Cà Phê, là tên của con mèo to kia.

Chân Bảo nghe xong cũng khó chịu, không khỏi ôm chặt Hắc Đản, Hắc Đản ỉu xìu mà nằm ở trên đùi chủ nhân, nghe lời hơn bất kỳ lúc nào. Bên phải Chân Bảo ngồi một đôi tình lữ, nằm sấp trên đùi bạn gái là một con Samoyed* nhỏ, thấy Chân Bảo ôm Hắc Đản, Samoyed nhỏ cũng đột ngột kêu với Chân Bảo một tiếng, tiếng gọi kia giống như trẻ nhỏ đang bú sữa.

(*Samoyed: là một giống chó săn có nguồn gốc từ vùng Siberia, đây là giống chó có bộ lông trắng tinh như tuyết cùng tính cách mang nhiều đặc điểm của chó sói là những đặc trưng nổi bật của giống chó này. Samoyed có nghĩa là giống chó có khả năng tự tìm ra thức ăn.)

Chân Bảo nhìn qua, Samoyed nhỏ cũng hé miệng, giống như đang cười với cô.

“Rõ ràng thích người đẹp nhất, thấy người đẹp là khoe mẽ.” Bạn gái tóc ngắn thân thiện cười nói với Chân Bảo.

Được khen là người đẹp, Chân Bảo có chút rụt rè, thử đưa tay vuốt ve Samoyed, nghi ngờ nói: “Nó ngã bệnh?”

Bạn gái tóc ngắn cười hắc hắc, nghiêng người sang, lặng lẽ nói bên tai Chân Bảo: “Mang nó đến triệt sản.”

Chân Bảo nhịn không được nhìn về phía chỗ ấy của Hắc Đản, cũng cười.

Nhưng chút nhẹ nhõm ấy rất nhanh đã bị hai bà cháu vừa rồi cắt ngang, vết thương của con mèo to tên là Cà Phê kia quá nặng, mới vào phòng cấp cứu đã chết rồi. Cậu bé ôm mèo khóc, khóc đến phát nất, bà cụ đồng ý sẽ mua cho cậu bé một con mèo khác, cậu bé không cần, muốn Cà Phê sống lại.

Tới nơi này phần lớn đều rất yêu thương sủng vật, có người vụng trộm lấy mắt kính xuống lau nước mắt.

Chân Bảo cũng chảy nước mắt, cậu bé được bà cụ khuyên can mãi dỗ dành rời đi, nhưng tâm trạng cô vẫn xuống thấp, buồn bã thay cho cậu bé.

Có lẽ ở trong lòng cậu bé, Cà Phê vừa là sủng vật, vừa là người nhà, không nỡ để nó gặp chuyện không may, không nỡ để nó rời đi.

~

Hắc Đản chỉ bị bệnh nhỏ, bác sĩ cho thuốc, nói uống vài lần là có thể tốt lên.

Trở lại biệt thự, Chân Bảo ôm Hắc Đản lên mạng, trước tra nghề nghiệp bác sỹ thú y, thấy có người chia sẻ kinh nghiệm làm bác sĩ thú ý, cô click vào, một bài rồi một bài, càng xem càng động tâm. Ông cụ Phó nói, để cô chọn chuyên ngành mình thích, Chân Bảo cảm thấy, dường như cô đã tìm được.

Nhưng Chân Bảo cũng muốn kiếm tiền.

Tìm kiếm mức tiền lương của bác sỹ thú y xem, nghe nói làm chính thức có thể được ba đến năm ngàn, nếu như có thể vào làm ở bệnh viện lớn, tiền lương cũng cao hơn.

Tiền lương như vậy, càng tăng thêm hứng thú của cô với nghề bác sĩ thú y, vậy là đủ rồi.

Chân Bảo lại tìm tòi trường đại học nào có chuyên ngành bác sĩ thú y mạnh nhất trong nước, xếp hạng đệ nhất đấy, chính là đại học A.


Gần tối Phó Minh Thời về, từ chỗ má Vương biết được chuyện Hắc Đản sinh bệnh, đi tìm Chân Bảo trước, nét mặt Phó Minh Thời không chút thay đổi phân phó má Vương: “Sau này cô ấy có việc gì, mặc kệ lớn nhỏ, đều phải báo cho tôi.”

Má Vương vội đồng ý.

Phó Minh Thời trực tiếp đi lầu ba.

Chân Bảo đang xem phim 《Marley & Me》, trong phòng mở điều hòa, cửa sổ đóng chặt, không nghe thấy Phó Minh Thời về. Phó Minh Thời gõ cửa gọi cô, Chân Bảo mới nhanh chóng để lap top qua một bên, phủi phủi kéo chăn màn lại, chạy tới mở cửa, bởi vì luôn dựa vào giường nên tóc có chút loạn.

(*Marley & Me: đây là bộ phim và nhân vật tên marley là chú cún có bộ lông vàng)

“Hắc Đản bị bệnh?” Phó Minh Thời nhìn cô, tìm kiếm Hắc Đản.

Hắc Đản vui vẻ chạy tới, tinh thần tốt hơn buổi sáng nhiều.

Hắc Đản không có việc gì, Phó Minh Thời quét mắt nhìn màn hình laptop tạm dừng trình chiếu trên giường, thuận miệng hỏi: “Phim gì đấy?”

Chân Bảo báo tên phim ra.

Khóe môi Phó Minh Thời nâng lên, Hắc Đản bị bệnh, cô xem phim về động vật, đủ hợp với tình hình.

“Đúng rồi, em nghĩ ra chuyên ngành cần học rồi ạ.” Chân Bảo để Laptop lên trên mặt bàn, mở ra trang chủ của trường đại học A, cho Phó Minh Thời nhìn.

Thấy rõ tên đại học, Phó Minh Thời nhíu mày, “Em muốn học ngành gì?”

“Thú y.” Giọng nói Chân Bảo trong trẻo, ôm Hắc Đản đang tới gần lên trên đùi, rồi lại nở nụ cười thật tươi với Phó Minh Thời, “Em muốn làm bác sỹ thú y.” Cô thích động vật nhỏ, từ nhỏ đến lớn gặp phải gia cầm, động vật cũng đều thích lại gần cô, có lẽ cô trời sinh đã thích hợp làm thú y.

Phó Minh Thời nhìn cô nở nụ cười vui vẻ, rồi lại không hiểu, nhớ tới tấm hình ông cụ gửi tới.

“Công việc của bác sĩ thú y vừa bẩn vừa mệt, không nhẹ nhàng như em nghĩ đâu.” Phó Minh Thời cố gắng thay đổi quyết định của cô.

“Em không sợ mệt.” Chân Bảo nhìn anh phản bác.

Phó Minh Thời: “Bác sỹ thú y, phải học giải phẫu, em không sợ?”

“… Không sợ.” Chân Bảo do dự trong chốc lát mới lắc đầu, cô đã giết gà cá cũng xem người khác mổ heo, có lẽ chịu được.

Đột nhiên Phó Minh Thời không biết nói gì nữa.

Cô gái này, không quấn chặt vị hôn phu như anh, mà lại muốn đi học bác sĩ thú y, thật là…

Hiếm thấy.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.