Đừng Để Yêu Thương Vuột Mất

Chương 2


Bạn đang đọc Đừng Để Yêu Thương Vuột Mất – Chương 2


Về đến nhà, Lương Lâm tháo kính, cất lại vào hộp, rồi ném vào trong ngăn kéo. Nếu như lần gặp lại này có chút tác dụng, đó chính là làm tiêu tan mọi hy vọng trong cô.
Cũng đã xa nhau ba năm, rốt cuộc cô đang làm gì vậy hả? Phí hoài tuổi thanh xuân chỉ vì xao động non nớt thời trẻ ư? Cứ nhìn đi, cô và anh có duyên gặp lại nhau, nhưng anh hững hờ, còn cô lại buồn rầu rối rắm, đã đến lúc phải buông tay rồi, yêu thầm ư, chỉ là thứ khiến người ta đau lòng thêm.
Lương Lâm như muốn chứng minh mình có thể buông bỏ tình cảm này, cô đi hai vòng trong phòng, duỗi tay đá chân. Đúng rồi, cô còn phải vứt quà trao đổi lúc tốt nghiệp nữa, cũng như vứt bỏ gánh nặng tình cảm.
Cô chạy đến cái tủ lớn, lấy quyển sổ từ ngăn cuối trong tủ ra, lúc tốt nghiệp đại học, cô đã tặng anh một cây bút, còn anh thì tặng cho cô một quyển sổ tay. Còn Tiếu Đình thì sao? Cô ấy đã tặng anh cái gì? Cô không nhớ rõ nữa. Cô vuốt ve bìa quyển sổ, hơi bùi ngùi, cô chưa từng mở quyển sổ này ra, bởi vì không nỡ dùng nó để viết.

Cô ngồi dưới đất, đặt quyển sổ lên đầu gối, ngắm nhìn nó như trước kia, trên bìa là một con mèo nhỏ, hồn nhiên ôm cuộn len, rất đáng yêu. Cô vừa sờ đầu con mèo, thầm nói lời tạm biệt trong lòng. Sau đó giơ tay lên, ném quyển sổ vào thùng rác. Cô quyết đoán đứng dậy đi tắm, tắm xong, lại vào bếp nấu cơm, ăn cơm xong, rửa sạch chén, lại ngồi ngơ ngác trên ghế sô pha dán mắt vào TV, mà TV đang chiếu gì cô cũng không biết, trong đầu đều là hình ảnh hôm nay của anh.
Vóc người cao ráo, bờ vai vững chãi, mặc sơ mi trắng, trông rất lịch sự, chỉ nhìn thôi cũng đã làm người ta khoan khoái. Lúc anh cười rộ lên thật ấm áp, đã nhiều năm như vậy, cảm giác này vẫn không thay đổi.
“Ôi….” Lương Lâm lắc mạnh đầu, thì ra dù có tháo mắt kính ra vẫn không tác dụng, đến vứt quyển sổ cũng chẳng có tác dụng gì ráo, lúc tắm cô nhớ đến anh, nấu cơm cũng nhớ đến anh, ngay cả lúc rửa chén còn nghĩ tới anh…. Lương Lâm bắt đầu cáu kỉnh, cô bệnh nặng rồi!
Cô chạy về phòng mình, nhặt lại quyển sổ từ thùng rác, quyết định viết tâm trạng của mình lên đó, rồi sẽ đem đốt, thế thì chắc có hiệu quả hơn.
Cô bật đèn bàn, cầm bút lên, mở trang đầu quyển sổ ra, ngay lúc vừa mở ra, cả người cô đờ đẫn.

Trên trang đầu của quyển sổ, có viết rất nhiều chữ, nét chữ cứng cáp phóng khoáng, quen thuộc đến lạ thường. Qua những chữ này, cô thậm chí có thể tưởng tượng ra ngón tay sạch và thanh mảnh của anh cầm bút viết.
“Lương Lâm, mình đã suy nghĩ thật lâu phải viết thư cho bạn thế nào, vì mình từng thấy bạn từ chối thư tình của con trai, nên mình không dám viết thư đưa cho bạn, sợ bạn sẽ tiện tay ném đi. Bạn thích sưu tầm sổ tay, cho nên mình nghĩ, mình sẽ gửi gắm tình cảm vào trong quyển sổ này, như thế sẽ dễ thổ lộ với bạn hơn.”
Lương Lâm ngây ngẩn, sao lại thế này? Trong quyển sổ này, cất giấu một bức thư tình, hơn nữa còn là thư tình anh gửi cho cô. Anh không hề nói gì, mà cô cũng chưa từng xem qua. Lúc trước Tiếu Đình khóc lóc nói bị anh từ chối, cô không biết phải an ủi cô ấy thế nào, cũng không dám nói cô cũng yêu anh say đắm. Cô mãi không dám, mà anh vẫn im lặng suốt, để rồi, cả hai phí hoài ba năm thời gian?
Lương Lâm không thể hình dung được cảm nhận trong lòng, cô thật sự khóc không ra nước mắt, cô vuốt chữ viết trên giấy, “Mình biết Tiếu Đình là bạn thân của bạn, mình không muốn làm bạn khó xử, cũng sợ vì cô ấy mà bị bạn từ chối, giờ chúng ta đã tốt nghiệp rồi, mình muốn nói mình thích bạn, không biết bạn có chấp nhận tình cảm này của mình không?”
Từng chữ từng câu làm lòng cô nhói như kim đâm, cô dĩ nhiên là chấp nhận, cô mừng như điên, nhưng đã ba năm trôi qua….


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.