Độc Thê Không Dễ Làm

Chương 75


Đọc truyện Độc Thê Không Dễ Làm – Chương 75

Editor: nyanko – cungquanghang

A Bảo đang chăm sóc ba chậu có gieo hạt ớt trái nhưng lại không có một cây nào nảy mầm, thật sự là đả kích không thôi. Mà bên phía biệt trang ở núi Bắc Minh, thật ra có nghe nói nửa tháng sau khi Lâm gia nương tử trồng thử, cuối cùng cũng có mấy hạt nảy mầm. Bởi vì chủ tử là nàng rất coi trọng, cho nên hiện tại Lâm gia nương tử đang tỉ mỉ chăm sóc mấy cây non nho nhỏ kia.

Mỗi lần nhớ tới ở hiện đại, ban công nhà nàng có chậu trồng cây ớt, mỗi khi A Bảo cảm thấy khó khăn lại hoài nghi chẳng lẽ vận khí của nàng thật sự tệ như vậy, ngay cả trồng một cây ớt trái cũng không xong? Nàng còn nghĩ chờ sau khi cây ớt ra trái, có thể đem nó thành bồn cây cảnh tặng cho người khác nữa đấy.

Ngay lúc A Bảo đang dùng cây cuốc nhỏ xớt đất trong chậu, bên ngoài vang lên âm thanh hỗn loạn, Nhạn Hồi vội sai người đi xem xét, rất nhanh có một bà tử tiến vào bẩm báo nói: “Vương phi, Giải Thần Y cầu kiến.”

“Hửm? Có chuyện gì sao?” A Bảo bỏ cây cuốc nhỏ qua một bên, lập tức có nha hoàn bưng nước ấm đến để nàng rửa sạch tay.

“Nô tỳ nghe nói là Giải Thần Y trở về từ bên ngoài, là do một đám người đuổi theo, thật vất vả mới trốn được về phủ.” Bà tử làm hết phận sự trả lời.

A Bảo đột nhiên đứng dậy, “Là Giải Thần Y đắc tội với người ta, hay là có người muốn bắt hắn?”


Bà tử kia lắc đầu tỏ vẻ không biết.

A Bảo vội vàng đứng dậy, về phòng ngủ thay đổi trang phục, sau đó đi ra chính viện bước vào tiền thính. A Bảo cực kỳ coi trọng y thuật của Giải Thần Y, một lòng muốn buộc chặt Giải Thần Y với phủ Tấn vương, tự nhiên không thể để người khác cướp Giải Thần Y đi được.

đi vào chính sảnh tiền viện, A Bảo lập tức nhìn thấy Giải Thần Y đang mặc trang phục hồng cánh sen đậm chất thu được tú nương trong phủ Tấn vương may. Quấn quanh eo là đai lưng màu trắng ngọc, ôm chặt vòng eo tinh tế ngoài ý muốn, mặc dù tóc tai có rối bời, lại có cảm giác rối loạn mỹ cảm. Đặc biệt là gương mặt kia dù thế nào cũng không thể nào che dấu được dung mạo tuấn mỹ, mày đĩnh bạc, mắt có thần, mũi thẳng, môi bóng mềm, làn da như thạch. Vẻ đẹp như này thật sự phi thẩm mỹ, để người nhìn thấy thật sự khó quên.

A Bảo cũng kinh diễm không thôi, nàng không nghĩ đến, chẳng qua chỉ là thay đổi một thân xiêm y màu xám giống như từ phòng bếp đi ra, thậm chí tóc tai cũng không chỉnh tề, vẫn duy trì hình dạng bù xù như trước, thế nhưng sẽ chọc mắt người khác như vậy. Chẳng qua nhìn thấy vẻ mặt bi phẫn của mỹ nam trước mặt, trong mắt lại có nước mắt, mấy ý niệm trong lòng A Bảo hoàn toàn bay biến. Nàng thích nam tử mạnh mẽ, chứ không thích kiểu hình nam nhân như tiểu thụ đẹp đến mức làm người kinh diễm như vậy.

“Giải Thần Y, ngươi làm sao vậy?” A Bảo đỡ tay nha hoàn, ngồi ở vị trí phía trên, nhìn thoáng qua đại sảnh, phát hiện Lưu quản gia cũng đến. nyanko_cungquanghang

Giải Thần Y ôm khuỷu tay, bi phẫn nói: “Vương phi, ngài phải làm chủ cho ta!” nói xong lại nhe răng nhăn mặt, nhẹ nhàng đỡ tay mình.


Lúc này A Bảo mới phát hiện quần áo trên người Giải Thần Y có rất nhiều tro bụi, tay áo máu hồng cánh sen cũng bị dính máu, vội nói: “Giải Thần Y, như thế nào ngươi lại bị thương? đã xảy ra chuyện gì? Ngươi chậm rãi nói.” A Bảo nói, lại phân phó Lưu quản gia đi mời đại phu cho Giải Thần Y, chẳng qua bị ngăn lại.

Giải Thần Y nói: “Chỉ là thương chút da thịt, tìm một thị vệ am hiểu trị ngoại thương băng bó giúp ta một chút là được, không có gì đang ngại. Vương phi, tại hạ hôm nay ra cửa đến tiệm thuốc nhìn dược liệu mới một chút, không nghĩ đến lại bị một chiếc xe ngựa chạy lung tung trên đường cái đụng phải. Chủ nhân của xe ngựa kia cũng quá kiêu ngạo, đâm nhiều người bị thương cũng thôi đi, chẳng qua ta chỉ nói vài câu, đã bị, đã bị…”

Xem vẻ mặt bi phẫn đến mức khó có thể mở miệng của hắn, A Bảo vội nói: “Trước hết ngươi lui xuống băng bó cho thật tốt, đợi lát nữa lại nói.”

Giải Thần Y đoán chừng bộ dạng của hắn bây giờ cũng rất chật vật, gương mặt đanh lại đồng ý.

Chờ sau khi Giải Thần Y rời đi, A Bảo hỏi Hoàng Liên, là tuỳ tùng hôm nay cùng ra phủ với Giải Thần Y, sai người gọi hắn tới để hỏi chuyện cho rõ.

Hoàng Liên đã sớm chờ ở bên ngoài, nghe được Vương phi triệu kiến, rất nhanh tiến vào. Sau khi thỉnh an với A Bảo, đối với dò hỏi của A Bảo, rất nhanh Hoàng Liên kể lại tiền căn hậu quả câu chuyện.


Vốn dĩ hôm nay ở trên phố Giải Thần Y bị xe ngựa của Đại công chúa đụng phải, hơn nữa hắn trời sinh là người có tâm địa tốt bụng, nhìn thấy người đi đường bị xe ngựa chạy loạn đâm phải – hắn cũng bị đâm ngã trên đất, khuỷu tay bị rách một miếng, cho nên mới bênh vực lẽ phải vài câu. Dường như tâm tình Đại công chúa hôm nay không được tốt lắm, thế nhưng còn có người dám can đảm phản kháng, mắng nàng là “Điêu phụ”, “Để ngựa chạy đả thương người”, hoả khí hoàn toàn bị khơi mào, muốn đem điêu dân dám ăn gan hùm mật gấu phản kháng nàng lôi xuống đánh chết. Cho dù là người tuần tra của Ngũ thành Binh mã tư nhìn thấy người gây hoạ là Đại công chúa, ai ai cũng phải né tránh, sao lại có người dám tiến lên phản kháng chứ?

Chuyện đến đây vẫn rất bình thường, ai ngờ đột nhiên Đại công chúa bảo dừng, sau đó vén rèm lên nhìn điêu dân dám can đảm nhục mạ nàng là người phương nào, không nghĩ vừa nhìn thấy thì kinh ngạc không thôi. Tuy rằng lúc đó Giải Thần Y vô cùng chật vật, nhưng quần áo sáng màu, tóc tai có chút bù xù, nhưng màu tóc đen như mực, hơn nữa gương mặt đẹp như minh châu kia, cho dù bị bụi che phủ cũng không thể che lấp nổi. Mà những năm gần đây thẩm mỹ của Đại công chúa cũng thay đổi, không còn thích loại hình nam tử hán mạnh mẽ như Võ Liệt nữa, ngược lại thích nam nhân tuấn mỹ như thư sinh, tự nhiên liếc mắt một cái là nhìn trúng Giải Thần Y.

Vì vậy, Đại công chúa thay đổi chủ ý, muốn đem điêu dân lớn mật này áp tải về trong phủ, bên ngoài thì nói làm gã sai vặt, bên trong thực chất là làm trai bao, như vậy cũng xem như là trừng phạt vì hắn đã mạo phạm công chúa.

Bởi vì Giải Thần Y đã từng ăn qua rất nhiều đau khổ vì gương mặt này của mình, đã sớm luyện thành một loại bản lĩnh, chỉ cần có người đối với hắn nổi lên dị tâm, lập tức như có radar cảnh giác hoạt động. Lúc này tự nhiên nhìn ra được ý tứ của Đại công chúa, lập tức giãy giụa suy nghĩ phải rời khỏi, cuối cùng ngay lúc Đại công chúa không kiên nhẫn hạ lệnh đánh ngất kéo về, rốt cuộc tính tình bạo phát, Giải Thần Y phát tán một bao mê dược đánh gục thị vệ đang bắt mình, kéo Hoàng Liên chạy một mạch.

Thị vệ phủ công chúa lập tức đuổi theo, vì vậy liền đuổi tới trước cửa phủ Tấn vương.

A Bảo nghe nói thị vệ phủ công chúa vẫn còn ở trước cửa, khoé miệng giật giật một chút, trong lòng nghĩ nghĩ không lẽ Đại công chúa còn muốn đoạt người hay gì nữa?

A Bảo thật ra đã đoán trúng rồi, rất nhanh có người gác cổng chạy đến bẩm báo, nói: “Vương phi, xa giá của công chúa Bảo Hoa đã đến trước cửa Vương phủ chúng ta.”

Lúc này, Giải Thần Y cũng đã xử lý tốt vết thương, vừa nghe thấy người gác cổng nói, giống như mèo dựng lông nhảy đổng lên, rõ ràng trong lòng hắn Đại công chúa đã trở thành nữ nhân ác độc, vội nói với A Bảo: “Vương phi, người phải vì tại hạ làm chủ, nữ nhân đó nói muốn đem ta về phủ công chúa làm gã sai vặt… Nếu như, nếu như nàng ta uy hiếp người, người cũng đừng đáp ứng!”


Lúc này Giải Thần Y cực kỳ nhớ nam nhân tàn bạo như Tiêu Lệnh Thù, cảm thấy có tên đó ở đây, ai có thể ác hơn hắn được chứ, còn có thể trấn nhà, Đại công chúa dám tiến vào cửa sao?

Nhưng thật ra lúc này Giải Thần Y không có nghĩ đến lúc trước trong tâm hắn nảy sinh ý tưởng phải rời khỏi phủ Tấn Vương tìm cách thăng chức, ai ngờ lại bị Tiêu Lệnh Thù tàn khốc đàn áp, nhưng lúc này thật ra lại có ý niệm Tiêu Lệnh Thù cũng tốt lắm. Ít nhất từ sau khi gặp được Tiêu Lệnh Thù, mấy người dám đối với gương mặt của hắn nảy sắc tham, đều bị Tiêu Lệnh Thù không kiên nhẫn sai phủ vệ giải quyết hung tàn, như vậy hắn mới có thể nhàn nhã tự tại ở trong phủ Tấn vương nghiên cứu dược của mình được. Đại khái điều duy nhất không tốt chính là Tiêu Lệnh Thù ác đến mức Phật Tổ cũng không cảm hoá nổi, chỉ thích làm chuyện xấu, thật là không hợp tam quan của hắn.

Mà hung danh của Đại công chúa, Giải Thần Y cũng từng nghe qua, chính là công chúa được Chính Đức đế sủng trên đầu quả tim, đối với trung cung hoàng tử chỉ cần khó chịu đều có thể tuỳ thời mà đánh chửi, một đại phu dân gian nho nhỏ thì tính là gì chứ? Tự nhiên Giải Thần Y lo lắng A Bảo sợ đắc tội với Đại công chúa mà đẩy hắn đi làm gã sai vặt trong phủ công chúa, đến lúc đó hắn ở lại phủ công chúa thật là đúng kêu trời, trời không biết, kêu đất, đất chẳng hay.

A Bảo mỉm cười nói: “Giải Thần Y yên tâm, ngươi là đại phu thỉnh đến trong phủ Tấn vương, tất nhiên là người của phủ Tấn vương, tuy rằng đại hoàng tỷ là công chúa cao quý, nhưng cũng phải phân rõ phải trái.” truyen_edit_cqh

Lưu quản gia và Hứa ma ma nhìn thấy Vương phi nhà mình cười đến đoan trang khéo léo, không biết như thế nào lại rùng mình một cái, cảm giác sao giống khi Vương gia mặt lạnh nào đó trừng người khác thế không biết.

Tuy rằng Giải Thần Y vẫn có chút lo lắng, nhưng thấy A Bảo vì chính mình mà tình nguyện đắc tội Đại công chúa, trong lòng vẫn cảm động, cảm thấy Vương phi quả nhiên là người tốt, thật ra phủ Tấn vương vẫn không tồi — Giải Thần Y tin tức không linh thông hoàn toàn không biết rằng đêm gia yến ngày trung thu, phu thế Tấn vương đã sớm kết thù với Đại công chúa, bây giờ có thêm một cọc thù hận cũng không sao. Hơn nữa hiện tại thân mình Đại công chúa suy yếu, vẫn là công lao chế dược của Giải Thần Y mà ra.

Giải Thần Y mặt đầy cảm động rời đi, A Bảo đứng dậy đi nghênh đón Đại công chúa.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.