Độc sủng thành hôn

Chương 3


Đọc truyện Độc sủng thành hôn – Chương 3:

Người cô thầm mến, nam sinh trong toilet bị cô nhìn thấy hết, mà lại xuất hiện ngay trước mặt cô, ngũ quan sắc sảo tràn ngập kiêu ngạo và ngang ngạnh.
Đây là nhà của Mộ Thời Cảnh, có thể ra vào tự do, tướng mạo lại giống với Mộ Thời Cảnh mấy phần thế này, vậy chính là Mộ Thời Phong rồi.
Mộ Thời Phong?
Đệch! Anh ấy, sao người cô thầm mến lại là Mộ Thời Phong chứ! Trước kia sao cô không phát hiện anh và Mộ Thời Cảnh giống nhau chứ?
Anh nhìn cô chằm chằm, cô vô cùng hốt hoảng, điện thoại trong tay cũng rơi lên mặt bàn, cô vội vàng cúi đầu, ho khan mấy tiếng che giấu xấu hổ và chột dạ trong lòng lúc này.
Đầu óc bây giờ vô cùng hỗn loạn, đủ loại ý nghĩ như ngựa chạy lướt qua đều tuôn ra ngoài.
Anh sẽ bảo cô chịu trách nhiệm sao? Nếu như chịu trách nhiệm, cũng được nha, cầu còn không được ấy chứ.
Bây giờ người thì đang ở trước mặt, cô có nên chủ động lên tiếng chào hỏi không đây? Nhưng vấn đề là tim cũng muốn nhảy lên cổ họng, chắn ở đó làm cô nói chẳng ra lời luôn rồi.
Khoan đã, tối qua cô đã gây rắc rồi gì rồi? Đã nói là chị dâu của anh ấy!
Hỏng nhất không phải là mấy chuyện này, mà là bài thi 31 điểm dưới cánh tay của cô, âm thanh chế giễu vừa rồi của anh, chắc chắn 100% có liên quan đến bài thi 31 điểm này rồi.
Trước kia chưa bao giờ cảm thấy thi xếp hạng từ dưới đếm lên có gì mất mặt, miễn chỉ cần là có xếp hạng là được, vậy chắc chắn có thể đảo ngược số thứ nhất và số thứ hai rồi, cô sẵn lòng đội sổ, bằng lòng để người khác đứng trên vai cô nhìn càng xa.
Nhưng lúc này đây suy nghĩ của cô nghiễm nhiên không có nội hàm như vậy nữa, cô cũng rất muốn thi điểm tối đa. Mộ Thời Cảnh không phải đã nói đó, bạn gái của anh là lớp trưởng, mà đã là lớp trưởng vậy tức là thành tích rất xuất sắc rồi.
Nhưng còn cô thì…
Anh vừa nảy không chỉ nhìn thấy điểm số của bài thi, cũng chắc chắn đã nhìn thấy tên của cô, hai chữ Đào Nhiên này ở trong trường của anh chính là cái tên hot, cô từ lúc học lớp 7 đến lớp 9, mỗi tuần đều sẽ lên ‘ bảng vàng’.
Cô theo bản năng lấy quyển sách ngữ văn che lên tên, lớp và điểm thi nhức mắt kia, khoảnh khắc cuộc sống thảm hại như vậy mà lại ngã ở trước mặt anh.

Anh không nói gì, kéo chiếc ghế ở bên phải cô ngồi xuống, giống như chuyện ở trước cửa nhà vệ sinh vẫn chưa từng xảy ra.
Cánh tay dài của anh duỗi ra trước mặt cô, đem laptop bên tay trái của cô cầm sang, nhìn theo cánh tay của anh, cô nhìn không biết chán cái tay thon dài, sạch sẽ, khớp xương rõ ràng ấy.
Cô không chỉ nhan khống, mà còn là IQ khống, thân cao khống, thanh khống, chân dài khống, còn cả tay khống nữa. Tất cả hoa si khống của cô Mộ Thời Phong đều thõa mãn cả.
Chỉ tiếc là người đàn ông hoàn mỹ này đã có ‘ chủ’ rồi.
Lúc này cô mới nhớ ra phòng sách này chắc là hằng ngày anh đang dùng, cô đây là chiếm địa bàn của người khác rồi. Cuối cùng cô run rẩy nhìn về phía anh, “ Có cần tôi nhường chỗ này lại cho anh không?”
Sau khi nói xong cô bị chính mình dọa sợ, giọng nói dịu dàng này thật sự là phát ra từ lòng ngực của cô sao?
Anh không lên tiếng, nghiêm túc gõ bàn phím, cả phòng sách đều tràn ngập hơi thở mát lạnh trên người của anh.
Rốt cuộc cô cũng không nhịn được nghiêng mặt nhìn anh, anh cách cô gần như vậy, lúc gõ bàn phím, cánh tay của anh chốc chốc cũng sẽ chạm vào cánh tay của cô, tiếng hít thở nhỏ xíu của anh cô đều có thể cảm nhận được.
Dáng vẻ nghiêm túc làm việc của anh, cô nhất thời nhìn rất nhập tâm, hắn bỗng nhiên lên tiếng: “ Thời gian miễn phí đã hết, nhìn nữa tôi sẽ thu tiền đấy!”
Đại ca à, cho dù có đắt đi nữa em cũng sẽ cổ vũ cho anh nha.
Điều chỉnh xong tất cả những cảm xúc hỗn loạn, cô bắt đầu sửa điểm thi, mặc dù đã không thể nào cứu vẫn được nhưng lúc này cô cũng không thể vò đã mẻ lại sứt được nữa.
Nửa tiếng sau tất cả những câu sai cô đều sửa thành đúng, lại đem những câu lựa chọn khác nghiêm túc gạch một cái.
Cô bây giờ cơ bản có thể khẳng định, nếu như Mộ Thời Phong đến làm thầy giáo dạy kèm tại nhà của cô, thành tích ngữ văn của cô nhất định sẽ bước lên đỉnh cao mới của cuộc đời. 
Bài thi đã sửa xong rồi, nhưng chữ ký thì phải làm sao đây?
Dù sao thì vừa rồi Mộ Thời Phong cũng đã nhìn thấy thành tích của cô, nếu bảo anh giúp cô ký tên, cũng sẽ không cười nhạo thêm nhỉ, điều quan trọng là có thể nói nhiều hơn 2 câu với anh ấy, một công đôi việc, sao không làm chứ?

Cô đặt bài thi xuống, đầu hơi nghiêng về phía của anh, muốn xem anh đang làm gì, trên màn hình đều là nhân vật hoạt hình chuyển động, xem ra là đang chơi game rồi.
Anh hỏi: “ Muốn chơi không?”
Cô giật mình người, khẳng định là anh đang nói chuyện với cô, vội vàng lắc đầu, “ Tôi không biết chơi.” Cô trước nay chưa từng chơi game.
Anh cười lạnh một tiếng: “ Không biết thì tốt, nếu cô biết, ngữ văn còn thi được 13 điểm sao?”
Cô: “ …” Ông anh à, cô sửa lại, “ Là 31 điểm!”
Anh hỏi ngược lại: “ Có khác biệt à?” Còn chưa đợi cô trả lời, anh lại nói tiếp: “ Cũng đúng, có khác biệt, khác biệt của đảo ngược số thứ nhất và đảo ngược số thứ hai.” 
Cô: “ …”
Cô vừa mở miệng, vẫn chưa nói ra, anh lại nói tiếp: “ Thực ra cũng không khó lắm, nhìn hai mắt thì có thể biết, tôi dạy cô.”
“!!” Anh bị nhân cách phân liệt à?
Đề tài này chuyển làm cho cô gắng gượng đem những từ ngữ bất nhã sắp tuôn ra đến miệng nuốt vào trong.
Mộ Thời Phong đem laptop đẩy qua bên cạnh cô, chỉ chỉ một con người nhỏ trên desktop,  “ Người mặc trang phục màu đỏ này…”
Còn chưa kịp mừng đến chảy nước mắt, cô lại ý thức được đây là nguyện vọng cùng anh chơi game không thể nào thực hiện được, chán nản ngắt lời anh: “ Vậy anh không cần nói với tôi đâu.”
Anh hơi cau mày, “ Là ý gì?”
Ý tức là, “ Tôi không nhìn thấy màu đỏ.”

Anh khẽ run, lập tức hỏi: “ Mù màu đỏ?”
“ Không phải, mù toàn màu.”
Thấy anh nghi hoặc, cô tiếp tục giải thích: “ Tức là tôi không nhìn thấy màu sắc, trong mắt tôi tất cả mọi thứ đều là màu trắng và đen, phim trắng đen anh từng xem rồi chứ, cảnh tượng bên trong đó chính là thứ mỗi ngày tôi nhìn thấy. Tôi không biết trời xanh biển rộng, lá xanh hoa đỏ, núi xanh nước biếc là gì cả, dù sao trong mắt tôi cũng chỉ là một mảng mờ mịt.”
Khi cô ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, anh cũng đang nhìn cô, qua một lúc lâu, anh chắc hẳn vẫn đang nhìn cô, cô bị nhìn như thế nên cũng không biết ánh mắt đặt ở đâu mới thích hợp, để bớt lúng túng, cô lấy bài thi của mình qua, rồi đem viết đưa cho anh, “ Ký giúp tôi một cái tên nha.”
Anh trở lại bình thường, liếc nhìn bài thi, rồi nhìn về phía cô, giọng điệu cười nhạo: “ Chị dâu, không phải chị nên tìm anh của tôi ký tên sao?”
Cô nghe một tiếng gọi chị dâu này như thiên lôi cuồn cuộn, trong lòng không nhịn được mắng một câu mẹ kiếp.
Cô gấp gáp giải thích, nhưng giọng nói có hơi yếu ớt, “ Hôm qua nói đùa thôi.”
Anh lấy bài thi và bút qua, nhàn nhạt nói một câu: “ Lời nói đùa này chẳng buồn cười chút nào?”
Còn chưa đợi cô mở miệng nói với anh ký tên của ai, ký ở đâu, kết quả anh đã rẹt rẹt rẹt ký lên cái tên lớn ở trên mép bài thi.
Mãi cho đến khi anh lại bắt đầu chơi game của mình, cô vẫn đang hỗn loạn trong gió thu. Cúi đầu nhìn bài thi anh nhét vào trong ngực của cô, anh đây là… ký xong rồi sao?
Trên bài thi vẫn còn lưu lại mùi của anh, cô chỉnh bài thi ngay ngắn, khi nhìn thấy 3 chữ lớn Mộ Thời Phong, giống như ngũ lôi đáng xuống đầu.
Chữ ký của phụ huynh! Là chữ ký của phụ huynh, anh thì được xem là phụ huynh gì chứ ! Còn anh thì như người không có việc gì đang chơi game, chỉ là bỗng nhiên cười hai tiếng, nhưng cô biết nụ cười này của anh không có liên quan tới trò chơi.
Nếu như Đàm lão đầu nhìn thấy 3 chữ Mộ Thời Phong, đoán là phải thổ huyết ngay tại chỗ mà chết, cho nên bài thi này tuyệt đối không thể đưa cho thầy ấy.
Nhưng nếu như ngày mai Đàm lão đầu hỏi cô cần chữ ký của bài thi thì cô phải nói thế nào đây?
Kệ đi, cô cũng không quản được nhiều như vậy, chuyện của ngày mai thì để ngày mai tính vậy.
Anh bỗng nhiên khép laptop lại, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, khi cô đang khó hiểu xem anh muốn làm gì thì cô đã ngửi thấy mùi thuốc lá, còn có khói thuốc bay lên lượn lờ lúc ẩn lúc hiện.
Anh cũng… hút thuốc!

Điện thoại của anh trên laptop vang lên, cô liếc nhìn màn hình, để người gọi đến là ‘ Thương Ngôn’, chắc chắn là tên của nữ sinh rồi.
Anh không quay đầu lại hỏi: “ Ai gọi vậy?”
“ Thương Ngôn.”
Anh để điếu thuốc đang cháy lên bệ cửa sổ, cũng chưa từng nhìn đến điện thoại, chỉ nói một câu, “ Tôi đi xuống lầu một chuyến.”
Ăn ý như thế có lẽ chính là bạn gái rồi.
Màn hình điện thoại tối lại, anh đã rời khỏi phòng sách.
Mộ Thời Cảnh đi vào, “ Mộ Thời Phong đâu?”
“ Đi xuống lầu rồi.”
Mộ Thời Cảnh hơi gật đầu, giống như đã biết rồi, “ Bạn gái của nó mỗi ngày đều sẽ đến đây đưa cho nó bài thi và giáo trình hôm đó.”
Hóa ra là vậy.
“ Cơm tối anh làm xong rồi, lát nữa Thời Phong lên thì hai đứa có thể ăn rồi, anh còn có tiệc xã giao, từ chối không được, bây giờ phải đi gấp qua đó.”
Đào Nhiên lúc này mới chú ý đến Mộ Thời Cảnh đã thay một bộ vest, làm anh trai thật không dễ dàng mà, bây giờ còn phải quản cả cô.
Sau khi Mộ Thời Cảnh rời đi, cô nhàm chán ngồi trên sô pha ở phòng khách đếm ngón chân, bụng bắt đầu ọt ọt kêu lên, Mộ Thời Phong cũng đi hơn một tiếng rồi, vẫn còn chưa về.
Người yêu gặp mặt không thể thiếu anh anh em em mùi mẫn rồi.
Sắc trời bên ngoài cửa sổ dần dần tối xuống, đồng hồ báo thức chuyển động tích tắc, đợi một mạch đến 8 giờ rưỡi, Mộ Thời Phong cũng chưa về, cô để lại một tờ giấy trên mấy tính của anh, cầm balo lên rồi ra khỏi nhà.
 


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.