Dây Leo

Chương 19: Người tình và người vợ


Đọc truyện Dây Leo – Chương 19: Người tình và người vợ

Đường Mạn khóc chạy đi, Trương Khải Hiên thì rơi vào tự
trách.

3 tháng trước, anh đột nhiên chảy máu mũi, thường xuyên bị
chảy máu, hơn nữa còn phát sốt liên tục, dưới sự đề nghị của Cao Nhân Tuệ, anh
đến bệnh viện kiểm tra.

Sau khi bác sĩ nhìn kết quả kiểm tra xong, bảo anh về nhà đợi
tin tức, sau đó bác sĩ liên lạc với Trương Thụy Hằng.

Anh cảm giác được tình hình không ổn, trải qua truy hỏi đến
cùng, cuối cùng qua những lời khó nói của ba, anh biết được bệnh tình của chính
mình. Lúc ấy, anh vô cùng kinh ngạc, tuyệt đối không ngờ được, bởi vì cơ thể
anh khỏe mạnh, thậm chí, anh chưa từng có cảm giác không khỏe ở chỗ nào, sinh lực
tràn trề, cho dù là lúc “yêu”, anh cũng có thể khiến cho bạn gái thỏa mãn, điều
đó không có khả năng, trực giác của anh cho rằng chẩn đoán sai lầm, lại đi khám
tiếp, kiểm tra đến 3 lần, đến kết quả kiểm tra thứ 5, kết quả đúng là không còn
nghi ngờ gì nữa.

Lúc ấy, Cao Nhân Tuệ liền khóc, nhìn thấy người yêu và người
nhà khổ sở, anh chỉ cố mỉm cười, “Khóc lóc cái gì, anh còn chưa chết, mọi người
cứ như vậy?”

Bà Trương vẫn cứ gào khóc, giậm chân đấm ngực, bà đã mất đi
một đứa con rồi, đứa con này là toàn bộ hy vọng của bà, bất luận thế nào đi
chăng nữa cũng không thể mất đi được.

Anh là một người rất thực tế, cũng rất bình tĩnh, không suy
nghĩ nhiều, lúc này anh quyết định hủy bỏ hôn lễ vốn dự định cử hành vào mùa
thu với Cao Nhân Tuệ, không muốn liên lụy người khác. Nhưng Cao Nhân Tuệ không
đồng ý, cô theo anh 4 năm, chờ đợi nhất chính là đám cưới, cô nhất định muốn
nó.

Anh cười khổ: “Em thật khờ khạo, thật sự có một ngày, em trở
thành góa phụ, việc gì em phải tự làm khổ mình? Nếu em muốn theo anh, anh không
ngại, nhưng kết hôn thì miễn đi, hình thức cũ rích. Anh biết em yêu anh, anh
thà rằng để em đi theo người khác sống thật tốt, cũng không muốn nhìn anh mà
khóc thảm thương.”

Cao Nhân Tuệ vẫn cố chấp không chịu rời khỏi anh, vì để cho
cô hết hy vọng, ngày hôm sau anh phải hẹn hò với Đường Mạn. Vốn dĩ anh chỉ muốn
đả kích Cao Nhân Tuệ, để cho cô ấy mất hết hỵ vọng sớm một chút, nhưng không ngờ
tình cảm của Đường Mạn đối với anh lại thắm thiết đến vậy, anh nhìn đôi mắt
trong veo hệt như một ao nước trong, điều này khiến anh không khỏi có chút tự
trách, nhưng sau đó anh lại giả tạo tự an ủi chính mình, nếu thật sự thời gian
của sinh mạng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, vậy cuối cùng làm càn một

chút thì có hại gì chứ?

Lần đầu tiên hẹn hò, cô hồi hộp tựa như một con thỏ nhỏ vừa
bước vào môi trường mới, ngượng ngùng liếc nhìn anh, đuôi lông mày, khóe mắt,
ánh mắt đung đưa lay động, cũng không che giấu được sự quyến rũ và căng thẳng,
lúc về, dưới tán cây anh đào, gió thổi làm rơi cánh hoa anh đào trên ngọn cây,
anh quay đầu lại, thấy cô có hơi lạnh, không kiềm chế được, anh ôm lấy cô, hôn
cô.

Dẫn cô đến biệt thự nghỉ mát, đêm đó, Nhân Tuệ gọi điện thoại
đến, ở trong điện thoại khóc lóc, cuối cùng anh cũng không đành lòng, đẩy Đường
Mạn liền trở về an ủi Cao Nhân Tuệ, suy đi nghĩ lại, anh nói với Cao Nhân Tuệ:
“Chia tay đi, đừng lãng phí thời gian trên người anh nữa, có rất nhiều người
đáng để em yêu.”

Cao Nhân Tuệ trách móc anh, “Anh có thể ở cùng một chỗ với
Đường Mạn, tại sao lại không muốn ở với em?”

Anh trả lời rất dứt khoát: “Bởi vì, anh không yêu cô ấy.”

Cao Nhân Tuệ rớt nước mắt, cô đau khổ cầu xin anh: “Anh kết
hôn với em đi, chúng ta sinh em bé, cái gì em cũng không quan tâm, chỉ muốn sống
với anh.”

Anh nhất quyết từ chối, “Điều này tuyệt đối không thể được,
anh không hy vọng sẽ làm liên lụy đến em, huống hồ lại thêm một đứa bé nữa, khiến
em trở thành một người mẹ đơn thân.”

Bất luận cô cầu xin anh thế nào, cuối cùng anh vẫn đẩy cô
ra, trong lòng cực kỳ đau đớn, chọn Đường Mạn, không phải vì yêu cô ấy, chỉ là
bởi vì cô ấy gần nhất, lại thích hợp nhất, còn ai giống như vậy chứ? Nhưng đã
sai một bước, sai một bước rồi, Đường Mạn thông minh, đáng yêu, tràn đầy sức sống,
hài hước, còn dịu dàng và chu đáo nữa, đã cuốn hút anh, anh nhanh chóng để bản
thân rơi vào tay giặc. Mà sai lầm nối tiếp sai lầm, Đường Mạn lại mang thai, dưới
tình thế bất đắc dĩ, anh đành phải cười khổ mà kết hôn.

“Kết hôn đi.” Anh tự nói với mình, “Nếu thật sự anh phải chết,
anh cũng sẽ không bạc đãi em.”

Anh nhìn ra ngoài cửa, Đường Mạn ôm mặt khóc, chạy ra ngoài,
lúc này đây, thật sự đã làm tổn thương cô, anh vô cùng đau khổ, một quyết định
sai lầm đã khiến một phụ nữ không thoát ra khỏi bóng ma, trái lại còn đổi lấy sự
đau đớn của cả ba người, đây thật sự chính là một trò chơi ngược tâm hoang đường
và vô lý, khiến người ta phải đau lòng khiếp sợ.


***************************************

Trương Khải Hiên tỉnh lại, bên cạnh không có một bóng người,
Đường Mạn không có ở trong phòng.

Anh bước xuống giường đến phòng sách tìm cô, thấy Đường Mạn
nghiêng người tựa vào ghế, đã ngủ say. Trong tay cầm một quyển sổ ghi chép còn
đang viết dở.

Anh không thể bỏ mặc, đi qua ôm lấy cô, bế cô trở về phòng
ngủ.

Từ khi bắt đầu biết được bệnh tình của anh, Đường Mạn cũng bắt
đầu vạch ra kế hoạch sinh hoạt thường ngày của chính mình, toàn bộ trọng tâm cuộc
sống của cô đều xoay quanh Trương Khải Hiên, cô tìm đọc rất nhiều tài liệu, hơn
nữa còn viết blog, khẩn cấp phát động trên blog cá nhân cầu xin sự giúp đỡ, hy
vọng có thể tìm được người hiến tặng thích hợp với chồng mình sớm một chút,
nhưng mỗi ngày ngoài việc nhận được lời động viên ấm áp từ bạn bè, cũng không
có tin tức nào cho cô kỳ vọng, nhưng cô cũng không hề nổi giận. Mỗi ngày tra cứu
tài liệu, bắt đầu quan tâm đến ăn uống hàng ngày của anh, tất cả đều rất chu
đáo. Chế độ ăn uống kết hợp với điều trị, thuốc Đông y tẩm bổ, tất cả các
phương pháp, cô đều muốn thử một chút, mỗi loại cô còn ghi chép lại rất cẩn thận,
huyết áp mỗi ngày, nhiệt độ cơ thể của ah, cô đều ghi chép lại. Nhìn thấy cô
nghiêm túc hệt như ôn thi, anh cũng có chút không đành lòng.

Lúc đó, anh có cảm giác rằng, vợ chồng hoạn nạn gặp chân
tình.

Phản ứng mang thai cũng vây khốn Đường Mạn, cô buồn nôn, kén
ăn, nhưng vì phải làm gương cho Trương Khải Hiên, cô vẫn ăn ăn ăn thật nhiều,
ăn xong rồi ói ra, ói ra xong thì lại ăn tiếp, lúc nào ăn món vịt nhồi cũng khiến
cô nước mắt đầm đìa, nhưng đối mặt với chồng, cô lại có thể trêu ghẹo anh vô
cùng hài hước, “Hiện giờ, rốt cục mỗi ngày có thể được ăn cơm mềm mới phát hiện
ra cơm mềm cũng không phải tốt như vậy, trái lại, bây giờ thật nhớ những ngày
trong đồ ăn có cỏ.”

Trương Khải Hiên biết, cô vẫn khổ sở trong lòng nhưng lại
khích lệ anh như trước, mà sau lưng, cô rớt nước mắt bao nhiêu thì anh không biết,
chỉ có mình cô biết rõ.

Mỗi buổi sáng, Đường Mạn sẽ kéo anh thức dậy sớm để đi tản bộ,
không thể vận động mạnh, nhưng tập luyện bình thường nhất định phải tiến hành,
chạy lên trên núi, nhìn thấy biển trời một màu ở đằng xa, anh nhịn không được

xúc động: “Nếu sau này có thể được chôn cất ở đây, đó thật sự là một chuyện rất
dễ chịu.”

Cô ngắt lời anh: “Là chuyện của 80 năm sau, suy nghĩ chuyện
lâu dài như thế để làm gì?”

Anh cười ha ha, nghe thật lạc quan, là 80 năm sau, anh có
còn sống được đến 80 năm sau hay không?

Đường Mạn nắm chặt tay anh, cô gằn từng tiếng, kiên quyết
nói với anh: “Khải Hiên, em nói cho anh biết, em sẽ không cho phép mình trở
thành góa phụ, em nói rồi, sẽ không buông tha anh, cho dù chỉ có 1/10000 hy vọng,
em cũng sẽ nổ lực hết mình, bởi vì anh là chồng của em, là người mà em yêu
thương, là ba của con em. Anh phải lắng nghe thật kỹ càng lời nói của em, anh
phải tiếp tục sống cho thật tốt, mùa xuân sang năm, anh và em sẽ cùng nhau về
quê, chúng ta đi xem hoa đào, hái hoa hòe, vào mùa thu, chúng ta lại đi đập hạt
kê, hái quả hồng, khi đầy trời đều là lá vàng mùa thu, chúng ta cùng dắt tay
con, chạy băng băng trên cánh đồng trống, một nhà 3 người chúng ta, hưởng thụ
tiếng cười vô tận. Chuyện đó nhất định sẽ xảy ra, Khải Hiên, anh hãy tin em, em
có thể làm được, nhìn em đi, và nói với em rằng, anh tin em.”

Ánh mắt của Đường Mạn thật là hết sức trong veo, lại kiên định
tự tin, điều này khiến anh vừa xấu hổ vừa xót xa, anh đành xúc động nói: “Anh
tin em, anh cũng nhất định làm được.”

Đường Mạn thở dài, tay của mình và tay của anh nắm chặt với
nhau.

Nhưng, có một chuyện khiến anh không bằng lòng, Đường Mạn từ
chối làm “yêu” với anh, kể từ sau khi mang thai, thiên tính người mẹ bắt đầu dần
dần xuất hiện, trên mặt cô toát ra nụ cười mỹ mãn, còn có sự kỳ vọng vô cùng
tha thiết, mỗi buổi tối, cô cầm sách báo nhi đồng kể chuyện sinh động như thật
cho cục cưng ở trong bụng nghe, còn lôi kéo anh cùng nhau lắng nghe.

Anh cũng vui vẻ, thật kỳ diệu biết bao, anh lại có thể gieo
vào trong cơ thể cô một mầm sống, mà đứa bé này lại vươn tay nhỏ bé mỗi ngày
phát triển thật khỏe mạnh, hoàn toàn bù đắp lại sự khiếm khuyết trong sinh mạng
của anh, từ khi anh biết mình có con, anh cũng phấn khởi theo, cũng cùng với Đường
Mạn khao khát về cuộc sống tương lai. Có lẽ, lúc trước qua lại với cô là một
sai lầm, nhưng thời gian sai lầm lại lựa chọn con người chính xác, sức sống của
cô bổ khuyết vào sự suy sụp của anh, khiến trái tim anh cũng mạnh mẽ hơn.

Hiện nay, anh vẫn chưa làm hóa trị, bởi vì uống thuốc là tốt
nhất, tạm thời đã khống chế được bệnh tình, khiến anh hiện giờ thoạt nhìn không
có gì khác biệt so với người bình thường, cho nên ôm vợ đẹp, sự buồn phiền lớn
nhất chính là, muốn làm lại không thể làm.

Cho nên, anh bắt đầu có hơi ganh tỵ với đứa bé này, bé con,
người mẹ xấu xa của con đã đá bay ba đến bên kia mất rồi.

Anh chỉ có thể nịnh hót, khoe mẽ để cầu xin cô, “Bà xã yêu,
một lần đi, đêm nay cho anh một lần đi, ngày mai liền đình chiến.”


Đường Mạn liếc anh: “Hôm nay miễn chiến.”

Anh không nản lòng, truy hỏi đến cùng: “Vậy lúc nào thì có
thể chiến?”

Đường Mạn hừ một tiếng, “Chừng nào anh mời được Tào thừa tướng
của Đại Thanh đến đây.”

Anh nghe một hồi, trên mặt đầy dục vọng nhưng cũng xin xỏ thật
điềm đạm đáng yêu, “Anh nhẹ một chút nha, nhẹ một chút nha, được chưa?”

Đường Mạn vẫn không chịu, anh đành hôn cô, sờ soạng thân
hình mẫn cảm trơn mịn của cô, không ngừng thỏa mãn niềm vui sướng của cô, cuối
cùng cũng khiến cô ngầm đồng ý.

Rất nhẹ rất dễ chịu, lại rất ân cần, sau khi hoàn thành, anh
áp tai của mình vào bụng cô, thỏa mãn vô tận.

Đường Mạn gõ đầu anh, có chút trách anh.

Lúc này, điện thoại di động của anh đặt ở trên bàn bỗng
nhiên rung động, cách Đường Mạn khá gần, cô với tay lấy qua: “Là tin nhắn, ơ, lại
không có chữ nào.”

Anh nhận lấy, nhìn một chút: “Có thể là gửi nhầm, không cần
để ý.”

Đường Mạn cũng không hỏi nhiều, cô dựa vào lòng anh, nhanh
chóng chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đều.

***********************************

Trương Khải Hiên thấy cô đã ngủ say, lúc này mới đắp chăn
cho cô, sau đó lặng lẽ ngồi dậy, đến phòng sách gọi điện thoại.

Thật ra, Đường Mạn căn bản không ngủ quá sâu, Trương Khải
Hiên đột ngột rời khỏi giường, bên cạnh cô không ai, lòng hiếu kỳ thúc đẩy, cô
nhón mũi chân đến mép cửa nghe lén động tĩnh ở bên ngoài.

Trương Khải Hiên ở trong phòng sách, khẽ nói chuyện với một
người, Đường Mạn vươn đầu, lắng nghe cẩn thận, cô nghe anh gọi: “Nhân Tuệ?”

Đường Mạn giật mình, đã muộn thế này, anh nói chuyện gì với
Cao Nhân Tuệ chứ? Lòng hiếu kỳ lại thúc giục, cô hệt như một cô gái đang đi bắt
gian, đi chân đất lặng lẽ đứng bên ngoài phòng sách, cẩn thận nghe tiếng nói
bên trong.

Thế nhưng, anh với cô ta nói chuyện gì, cô cũng không nghe
rõ, cách một cánh cửa, cô nghe được tiếng của anh, nhỏ đến nỗi không thể nghe
được, ân cần ngọt ngào, Đường Mạn nghe đến ngơ ngẩn, khoảng cách giữa hai người
cũng xa hơn ngàn dặm.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.