Dâu Trưởng

Chương 1


Đọc truyện Dâu Trưởng – Chương 1

Xuân hàn se lạnh. (tiết mùa xuân hơi lạnh)

Tuy rằng mùa Xuân Giang Nam đến hơi sớm một chút, nhưng thời tiết năm nay lại cố tình khác thường. Đã sau lập Xuân mà còn rơi xuống một trận bão tuyết đủ bao phủ cả mắt cá chân, khiến mùa xuân trở nên lành lạnh. (lập xuân là vào khoảng đầu tuần của tháng Giêng âm lịch)

Vì trước đó vài ngày, Vân Thanh La trở về nhà mẹ đẻ thăm cha ngã bệnh, kết quả gặp phải thời tiết mùa xuân lạnh lẽo nên bản thân đã bị cảm lạnh. Mẹ chồng xưa nay luôn nghiêm khắc ít khi thông cảm, lại cho phép nàng nghỉ ngơi mấy ngày, buổi sáng không cần dậy sớm đi qua hầu hạ vấn an.

Vì thế hôm nay nàng dậy muộn chút, mũi vẫn còn hơi khó thở, sau đầu từng trận đau nhức như muốn vỡ ra.

Hai đại nha hoàn hồi môn Chi Nhi và Diệp Nhi đến hầu hạ tiểu thư mình mặc quần áo, Chi Nhi lấy ra chiếc áo khoác kim tuyến đỏ thẫm thêu hoa văn Phú Quý: “Đêm hôm qua lại có tuyết rơi, nghe Lưu đại tẩu trong nhà bếp nói, có hai gian phòng chứa củi đều bị đè sập, không biết lúc này ở bên ngoài còn phải bị thương bao nhiêu người, bao nhiêu trâu bò chết vì lạnh nữa. Bệnh của tiểu thư vẫn chưa khỏi hẳn, hôm nay nhất định phải mặc thật dầy để sưởi ấm một chút.”

Đầu Vân Thanh La mơ màng choáng váng, bởi vì mũi khó thở hô hấp chỉ dựa vào miệng, lại nghe Chi Nhi thao thao bất tuyệt (nói lải nhải), nhất thời cảm thấy ngay cả hít thở cũng khó khăn.

Diệp Nhi nhìn tiểu thư không thoải mái, nhẹ nhàng đánh Chi Nhi một cái: “Tiểu thư đang không thoải mái, ngươi còn nói nhiều.”

Tiểu nha hoàn hầu hạ mang nước ấm tới, Diệp Nhi tự mình hầu hạ tiểu thư rửa mặt súc miệng.

Khi Diệp Nhi dùng khăn mềm lau mặt cho Vân Thanh La, nàng rốt cuộc mới từ trong trạng thái mơ hồ tỉnh táo lại, có chút lo lắng hỏi: “Đêm qua có bão tuyết? Vậy chậu Hoa Nghênh Xuân của ta thế nào? Chi Nhi, mau mở cửa sổ nhìn xem một chút.”

Chi Nhi che miệng cười nói: “Tiểu thư thật là bị bệnh làm cho hồ đồ rồi, chiều hôm qua trời vừa bắt đầu âm u, trước khi đi ngủ, không phải người căn dặn nô tỳ đem chậu Hoa dời vào trong phòng sao? Người xem hoa ở trên ghế này là cái gì?”

Vân Thanh La lấy tay vỗ vỗ cái trán: “Cảm tạ trời đất, ta thật là hồ đồ.”

Ở dưới bệ cửa sổ, trên ghế hoa dài có đặt một chậu Hoa Nghênh Xuân cành lá sum xuê, giữa chậu hoa được phối hợp một viên đá hút nước màu mận chín rất đặc biệt.

Vân Thanh La quyến luyến không rời chậu cảnh và thường xuyên tu bổ, cho nên giữ được nguyên vẹn hình dáng xinh đẹp, cành thưa lá um tùm, sức sống dồi dào. Ở trên cành xanh nhạt, đã có vài nụ hoa nhỏ, nếu không phải thời tiết mùa Xuân bị đảo lộn, chậu hoa này hẳn là đã nở.

Vân Thanh La rất yêu thích hoa cỏ, chậu cảnh này là trượng phu Hà Hướng Nam tặng cho nàng sau khi thành thân, vẫn luôn được nàng yêu thích.

Mùa Thu năm trước Vân Thanh La thành thân, cho tới bây giờ vừa đúng nửa năm. Vị hôn phu Hà Hướng Nam là con trai thứ hai của đại tộc Hà gia, nhưng vì hắn là con nối dõi duy nhất chính thê sinh ra, thân phận so với huynh trưởng của thứ thiếp sinh và hai người đệ đệ ở dưới đều phải quý trọng hơn, mà Vân Thanh La xem như làm dâu dòng chính, địa vị cũng có vẻ tương đối quan trọng.

Hà gia từng là Đại Quý Tộc nhưng hiện giờ đang xuống dốc, Hà gia cũng không còn cao quý như trước.

Triều đại bây giờ tên là “Cảnh”, khai quốc được ba đời, hoàng gia họ Huyền, đương kim Hoàng Đế tên Huyền Dục.

Hà gia là trọng thần khai quốc, thành tích lớn lao, chủ nhân Hà gia đã từng làm Thái Úy, nắm giữ chiến sự cả nước, có thể nói quyền cao chức trọng. Tổ phụ (ông và cha) Hà Hướng Nam đã từng liên hợp những đại thần khác phế bỏ thái tử, vốn ủng hộ hoàng tử nhỏ nhất của tiên đế lên ngôi. Nhưng sau khi con rối Hoàng Đế lên ngôi, hắn vẫn không cam tâm còn muốn âm mưu đoạt quyền.

Tiên đế dĩ nhiên không đồng ý cơ nghiệp nhà mình rơi vào tay người khác, thì ngay lúc đó đại thần đảm nhiệm phụ chính Nguyên Bắc Cố thương nghị hợp tác với nhau, âm thầm chèn ép Hà gia, đoạt lại quyền thế của bọn họ. Sau đó tân Hoàng Đế Huyền Dục lên ngôi, Hà gia tiếp tục bị chèn ép không được coi trọng, cũng vì vậy mà càng lụn bại suy thoái.

Vị hôn phu Hà Hướng Nam của Vân Thanh La chỉ làm quan Quốc Tử Giám hạ cấp Lục Phẩm, mà phụ thân của hắn còn thấp kém hơn, chỉ có một chức vị Ngũ Đẳng Tử Tước, ngay cả một chức quan chính thức cũng không có. (Tử tước là nhà quý tộc xếp cao hơn Nam Tước và thấp hơn Bá Tước)

Quốc Tử Giám chính là trung tâm quan viên học tập, con cháu quan viên thất phẩm trở lên mới có thể được vào học, chủ yếu phụ trách dạy học chính là quan viên cấp cao, mà quan Quốc Tử Giám là người ở bên trong phụ trách một chút việc vặt vãnh linh tinh của quan lại.

Hà Hướng Nam tâm cao khí ngạo, vẫn luôn vì thế buồn bực không vui.

Vân Thanh La và Hà Hướng Nam là chỉ phúc vi hôn, từ khi nàng vừa sinh ra thì đã nhất định phải gả cho Hà Hướng Nam.

Đối với vị hôn phu bề ngoài phong lưu phóng khoáng, tài hoa hơn người, nàng luôn luôn kính trọng, về phần có yêu hay không, năm nay nàng chỉ mới mười bảy tuổi, còn chưa biết rõ ràng lắm.

Nàng chỉ biết là phải lấy trượng phu làm trời, thương hắn, kính trọng hắn, hầu hạ hắn, sanh con dưỡng cái cho hắn, trông coi việc nhà đến đầu bạc răng long, đây cũng là cuộc đời của nàng.

Cũng là cuộc đời của đại đa số nữ tử chứ?

Chưa gả tòng phụ, đã gã tòng phu, cứ như vậy, tất cả đều đã định sẵn rất tốt.

Vân Thanh La sau khi cưới, ở trong mắt người ngoài, quan hệ phu thê xem như hài hòa, hai người chưa bao giờ tranh cãi qua, nhưng mà trên thực tế à?

Trên thực tế là, từ đêm đầu tiên bọn họ thành thân, bọn họ cũng không có chung giường chung gối, tuy rằng Hà Hướng Nam thỉnh thoảng có đến trong viện của Vân Thanh La, nhưng mỗi lần tới đều ở lại thư phòng nhỏ trong viện.

Thành hôn gần nửa năm, tân lang trước giờ vẫn chưa có chạm qua tân nương tử, chuyện này e rằng bất kỳ người nào cũng không thể tin nổi. Suy cho cùng, Vân Thanh La chẳng những không tệ, mà còn từng được vinh dự làm “Đệ nhất mỹ nhân Kinh thành ” nha!

Rốt cuộc tân lang không hài lòng về nàng ở điểm gì?

Vân Thanh La không có cách nào đem loại chuyện xấu hổ này nói với người khác, chỉ có thể âm thầm chịu đựng.

Ngày kế đêm động phòng hoa chúc, hỉ bà không có lấy được vải trắng lạc hồng tượng trưng trong sạch trên giường cưới của nàng, rất hoài nghi nhìn nàng, bà bà (mẹ chồng) cũng kín đáo dò hỏi vài lần, nàng thật không biết nên trả lời như thế nào.

Bắt đầu từ khi đó, bà bà liền thể hiện rõ ràng rất không thích nàng.

Vân Thanh La qua quýt dùng qua bữa sáng, tiếp tục đùa nghịch Hoa Nghênh Xuân của nàng.

Ngoài sân tuyết đọng thật dầy, nhóm hạ nhân vẫn đang chăm chỉ quét dọn, nha hoàn Chi Nhi, Diệp Nhi cũng đứng ở cửa xem náo nhiệt.


Chi Nhi thích nghịch ngợm, nắm khối tuyết cầu ném vào trên người Diệp Nhi, hai người cười lăn cười lộn.

Thời gian nhanh chóng đến xế trưa, Hà Hướng Nam đi vào trong sân.

Vân Thanh La bước nhanh tới cửa nghênh đón, giúp hắn lấy xuống áo choàng lông cừu dính đầy bông tuyết, tỉ mỉ phủi sạch, rồi giao cho Chi Nhi treo ở lò sưởi bên cạnh hong khô.

Vân Thanh La lại tự mình rót trà nóng, mang cho Hà Hướng Nam, lời nói nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay tương đối lạnh, phu quân ở bên ngoài có bị lạnh hay không?”

Thái độ Hà Hướng Nam thì ngược lại, không dành cho nàng ôn tồn săn sóc.

Sắc mặt của hắn âm trầm, trên khuôn mặt tuấn tú tràn đầy lo lắng, ánh mắt chỉ dừng lại ở trên người của Vân Thanh La một lát, rồi lại di chuyển sang chỗ khác.

Lòng của Vân Thanh La theo đó chìm xuống một chút, nhỏ giọng hỏi: “Phu quân, làm sao vậy?”

Hà Hướng Nam đứng lên, khoát khoát tay: “Giữa trưa ta với phụ thân đại nhân cùng nhau đi dùng bữa, ngươi tự mình ăn đi!”

Vân Thanh La lại lấy áo choàng sớm đã sấy khô ở trên lồng sưởi choàng lên cho hắn, tiễn hắn đến cửa sân nhỏ.

Nhìn theo bóng lưng Hà Hướng Nam, Vân Thanh La đứng ngây người trong gió lạnh một hồi lâu.

Buổi chiều, em dâu Vân Thanh La, Lâm Đan Ny con dâu thứ ba của Hà gia đến chơi.

Lâm Đan Ny và Vân Thanh La cùng tuổi, tính tình hướng ngoại, thích cười cười nói nói. Dung mạo nàng chỉ bình hường, dáng người có chút yểu điệu, cho nên rất hâm mộ khuôn mặt xinh đẹp có một không hai của Vân Thanh La, thường xuyên đến tìm Vân Thanh La nói chuyện tán gẫu.

Nghiêm túc mà tính, Lâm Đan Ny và Vân Thanh La xem như có quan hệ họ hàng xa, vì vậy quan hệ cá nhân hai người rất tốt, ngược lại đại tẩu tính tình vắng lạnh, ít qua lại với các nàng.

Người Lâm Đan Ny chưa vào nhà, tiếng đã tới trước ──

“Ây da! Chị dâu, thật không hay rồi !”

Vân Thanh La sớm đã quen tính cách nàng chuyện không có gì lại xé to ra, đợi nàng vén lên rèm chắn gió thật dầy đi vào, mới cười nhìn nàng một cái, hỏi: “Lại xảy ra chuyện lớn gì?”

Lâm Đan Ny thấy vẻ mặt nàng điềm tĩnh, dịu dàng tươi cười, nhưng hai gò má bởi vì có chút gió lạnh mà làm cho ửng đỏ, lại càng thêm lộ vẻ mềm mại động lòng người, bước chân dồn dập của nàng cũng phải ngừng lại, do dự hỏi: “Chị dâu vẫn chưa biết?”

Vân Thanh La càng thắc mắc, hỏi: “Biết cái gì?”

Lâm Đan Ny bỗng nhiên trầm mặc xuống. Sau đó nàng dậm chân, xoay người lại chạy đi, chỉ vội vàng để lại một câu: “Chị dâu nên mau chóng tìm nhị ca hỏi rõ ràng, rồi tính toán làm sao cho thỏa đáng.”

Vân Thanh La bị làm cho hồ đồ, gọi Chi Nhi đến hỏi: “Hôm nay bên ngoài có chuyện lớn gì?”

“Em cũng không rõ lắm, hôm nay cảm thấy những người làm đều kỳ kỳ quái quái, thấy em và Diệp Nhi ánh mắt cũng né tránh.”

Vân Thanh La phái Diệp Nhi cẩn thận đi cửa trước dò la, thuận tiện đi thư phòng hỏi thăm Hà Hướng Nam có thời gian thì đến đây một chuyến.

Diệp Nhi rất nhanh trở về, Hà Hướng Nam không có đi cùng, nhưng trong tay Diệp Nhi lại có thêm một phong thư.

Sắc mặt của Diệp Nhi tái nhợt, nhìn thấy ánh mắt lo lắng của tiểu thư nhà nàng, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ rạp xuống trước mặt Vân Thanh La, lệ rơi đầy mặt mà giao thư lên.

“Tiểu thư. . . . . .”

Vân Thanh La nhận lấy phong thư, nhìn hai nét chữ thẳng tắp được viết thật to và đậm trên đó: Hưu Thư!

Trượng phu hưu thê, chiếu theo luật lệ “Thất xuất chi điều”.

Cái gọi thất xuất, là chỉ “Bất hiếu với phụ mẫu”, “Không con”, “Dâm đãng”, “Đố kị”, “Có bệnh khó chữa”, “Mồm miệng nói nhiều”, “Trộm cắp”.

Vân Thanh La không biết mình đã phạm điều gì?

Chuyện khác thì không nói, nếu kiên quyết bàn về “Không con”, ở trên văn bản luật lệ cũng có quy định rõ ràng, nam tử bốn mươi không con có thể cho phép nạp thiếp, Hà Hướng Nam vừa tròn hai mươi, Vân Thanh La năm nay mười bảy tuổi, mới thành hôn nửa năm, thậm chí trước giờ không có viên phòng, đây không phải là muốn gán tội cho người khác sao?

Chi Nhi, Diệp Nhi đã khóc thành một đoàn rồi.

Vẻ mặt Vân Thanh La lại bình tĩnh, nàng cầm lấy tờ giấy hưu thư có những tội danh “Có lẽ có” mở ra xem lại, bỗng nhiên nhìn hai người nha hoàn cười nói: “Khóc cái gì, cũng không phải là trời sập à.” (có lẽ có : Thời Tống, Trung Quốc, gian thần Tần Cối vu cáo cho Nhạc Phi là mưu phản, Hàn Thế Trung bất bình, bèn hỏi Tần Cối có căn cứ gì không, Tần Cối trả lời “có lẽ có”. Về sau từ này dùng theo ý nghĩa bịa đặt không có căn cứ)

Chi Nhi, Diệp Nhi thấy sắc mặt tiểu thư không có gì khác, thậm chí còn cười ra tiếng, cho rằng nàng bị kích động quá mức phản ứng không kịp, lại càng thêm thống khổ.

Vân Thanh La tiếp tục nói: “Khó trách mấy ngày nay bà bà khách khí với ta như vậy, thì ra là trong lòng từ lâu đã toan tính muốn đẩy ta đi ra ngoài. Vài ngày trước phu quân luôn về trễ, hắn nói là xã giao giới quan lại, Đan Ny thì nói nhất định có kỳ quái, ta còn cười nàng xen vào việc của người khác. . . . . .”

Nàng cười cười rồi bỗng nhiên rơi lệ, cơ thể yếu ớt tựa vào trên giường quý phi, mặc cho nước mắt thê lương chảy xuống.


Chi Nhi, Diệp Nhi lúc này chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng rơi lệ, cũng không dám nói nhiều lời khuyên giải an ủi, sợ rằng không cẩn thận nói sai cái gì kích thích đến nàng, khiến cho tinh thần nàng càng thêm tổn thương.

Vân Thanh La lặng lẽ rơi lệ một lát, dùng khăn tay lau đi nước mắt, rồi bảo Chi Nhi: “Giúp ta lấy cái khăn ướt nhỏ lau mặt, Diệp Nhi giúp ta trang điểm lại.”

Hai nha hoàn đều bận rộn chuyện của mình, dựa theo căn dặn của nàng hầu hạ thật tốt.

Vân Thanh La thay đổi trang phục chính thê mặc ngoài người, cởi ra chiếc áo gấm hoa đỏ thẫm vừa may khi tân hôn, đổi lại chiếc áo gấm màu xanh, phía dưới là chiếc váy Thủy Thanh Bát (chả biết váy này kiểu gì lun), bên ngoài phủ lên chiếc áo choàng có viền lông chồn, ngay cả lớp vải lót bên trong mũ đội cũng được làm từ những sợi lông thỏ.

Nàng nhìn Chi Nhi, Diệp Nhi nói: “Các ngươi đi với ta đến gặp lão gia trước.”

Nói đến lão gia, chính là phụ thân Hà Hướng Nam, gia chủ hiện đảm nhiệm Hà gia, Hà Hồng Vinh, Hà đại lão gia.

Hà Hồng Vinh và Vân Hán Sinh phụ thân của Vân Thanh La chính là bạn tốt nhiều năm, Vân gia bởi vì có quan hệ với Hà gia mà cùng nhau suy sụp, hiện tại phụ thân Vân Thanh La dứt khoát từ quan không dính dáng đến việc triều chính, an tâm ở nhà mà làm chủ lão gia, không quan tâm đến việc đời.

Hà Hồng Vinh đang ở thư phòng của hắn, thì nhìn thấy con dâu thứ hai của mình.

Vừa mới qua tuổi bốn mươi, thái dương hắn đã hoa râm, bởi vì buồn bực thất bại, say rượu lâu dài mà ánh mắt vẩn đục, ngay cả chóp mũi cũng có chút ửng đỏ, mũi đã mơ hồ lộ ra dấu hiệu của bã rượu.

Hắn không dám nhìn thẳng Vân Thanh La, ánh mắt né tránh, biểu cảm có chút ngượng ngùng.

Vân Thanh La theo lễ nghi quỳ gối vấn an với hắn, sau đó mới bảo Chi Nhi giao phong hưu thư cho công công. (cha chồng)

Hà Hồng Vinh nét mặt già nua ửng đỏ, ho khan vài tiếng.

Vân Thanh La nói: “Xin thứ cho con dâu mạo muội, cả gan phạm thượng hỏi một câu, từ mùa Thu năm trước con dâu gả vào Hà gia, tư cách có từng làm trái với đạo phu thê, dẫn đến phạm phải ‘Thất Xuất Chi Điều’?”

Hà Hồng Vinh nói: “Không có, đúng là không có, nhưng. . . . . .”

Vân Thanh La cắt ngang lời hắn, còn nói: “Công công chính miệng thừa nhận không có là tốt rồi, con dâu nếu không có phạm ‘Thất Xuất Chi Điều’, vậy thì nhất định không dám nhận lấy phong hưu thư này.”

Hưu thư, đối với một nữ tử là xúc phạm nặng nề, không phải người bình thường có thể tưởng tượng.

Môt khi bị hưu, về mặc đức hạnh của người phụ nữ này có chút thua thiệt, sau khi trở về nhà mẹ đẻ rất khó tái giá, cho dù có người nguyện ý cầu hôn lần nữa, phần lớn đều không phải là người tốt lành gì. Huống chi xem như thật sự tái giá, cả đời cũng sẽ bị khi dễ làm cho nhục nhã, vĩnh viễn trở thành sỉ nhục không xóa được.

Hà Hồng Vinh thở dài, “Thanh La à, Hà gia ta thực xin lỗi con, nhưng xảy ra chuyện này thật sự là có nguyên nhân. . . . . .”

“Công công, việc đã đến nước này, Thanh La cũng không quan tâm muốn hỏi đến nguyên nhân thế nào, Hà gia quyết tâm đuổi con đi cũng không sao cả, nhưng điều kiện phải do con đưa ra, hưu thư thì con vạn lần không dám nhận, xin đổi thành thư hòa ly.”

Hà Hồng Vinh gật đầu nói: “Đúng, đúng, việc này cần phải vậy. Hướng Nam chỉ nghe kẻ khác nói, tùy tiện viết hưu thư, thật sự lỗ mãng.”

“Còn nữa, xin mời đem của hồi môn của con trả lại nguyên vẹn.”

“Đây cũng là chuyện đương nhiên, chuyện đương nhiên rồi.”

Vân Thanh La gật gật đầu, lại nói: “Cuối cùng là, một khi Thanh La cùng hôn phu hòa ly, thì có nghĩa Vân thị và Hà thị đoạn tuyệt quan hệ, về sau sẽ không còn bất kỳ liên hệ gì.”

Rốt cuộc sắc mặt Hà Hồng Vinh đại biến, tức giận nói: “Hồ đồ! Đã mấy đời hai nhà qua lại thân thiết, há có thể vì chuyện nhỏ nhi nữ mà đoạn tuyệt? Ngươi tạm thời trở về đi! Loại chuyện hệ trọng này không phải một nữ nhi như ngươi có thể can thiệp.”

Vân Thanh La cũng không tranh cải, chỉ hành lễ lần nữa rồi xin cáo lui.

Đêm đó, Hà Hướng Nam không có trở về phòng ngủ, nhưng lại sai người đưa tới một phong thư hòa ly được ký tên đóng dấu.

Vân Thanh La cất kỹ thư hòa ly rồi dặn dò Chi Nhi, Diệp Nhi bắt đầu chuẩn bị của hồi môn.

Chi Nhi đã khóc hai mắt đỏ ửng, vừa rơi nước mắt vừa thu dọn.

Vân Thanh La lấy giá y (áo cưới) đỏ thẫm và trang phục chính thê vẫn còn mới tinh, tất cả gói thành hai bao lớn, nhìn Diệp Nhi nói: “Sáng sớm ngày mai ngươi lặng lẽ đem những thứ này đưa cho Lưu đại tẩu ở nhà bếp, hơn nửa năm nay bà ấy chiếu cố ta rất nhiều, ta mới không bị bỏ đói, không có ăn canh thừa cơm lạnh. Đại khuê nữ (con gái lớn) nhà bà ấy cũng sắp xuất giá, ngươi đến hỏi xem bà ta có cần những y phục này hay không? Nếu bà ta cảm thấy điềm xấu không cần, ngươi hãy đem những y phục này đều bỏ vào trong lò đốt hết đi.”

Diệp Nhi rơi lệ so với Chi Nhi cũng không ít, nhưng nàng khéo léo kiềm chế, hiểu được tiểu thư không muốn nhìn thấy những thứ đồ khiến cho mình thương tâm, liền gật đầu đáp: “Tiểu thư yên tâm, nô tỳ sẽ làm tốt.”

Đồ vật trong phòng của Vân Thanh La, từ giường lớn đến bàn, ghế, bàn dài, chai chai lọ lọ nhỏ đến trang sức bài trí, đều là của hồi môn Vân gia, hiện tại chỉ có thể thông báo Vân gia phái người tới khiêng trở về.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Đan Ny liền chạy tới viện của Vân Thanh La.

Vẻ mặt Lâm Đan Ny đau thương khổ sở, nàng khó kiềm được bình thản, qua một lúc mới nói: “Chuyện này thật sự cũng không còn cách nào khác, ai bảo nhị ca được đương kim trưởng công chúa nhìn trúng đây, tất cả đều không thể trách nhị ca?”

“Trưởng công chúa?” Vân Thanh La nhướn lên lông mày hỏi.


“Hả? Thanh La tỷ tỷ, chẳng lẽ ngươi vẫn không biết?” Lâm Đan Ny lại chuyện bé xé to lên, “Ta còn tưởng rằng ngươi đã sớm biết một ít tin đồn rồi chứ! Vài ngày trước không phải ta đã nhắc nhở ngươi sao? Nhị ca gần đây đi sớm về trễ, không phải là vì ở cùng trưởng công chúa sao? Nghe bọn hạ nhân nói, thật ra nhị ca theo đuổi trưởng công chúa đã lâu rồi. Trước kia hắn từng bị trưởng công chúa cự tuyệt cầu thân, vì vậy mới thành thân với tỷ tỷ. Ai ngờ sau khi thành thân, trưởng công chúa ngược lại đối với nhị ca tình cảm nồng nàn, ầm ĩ cho tới hôm nay rốt cuộc đi đến tình cảnh này.”

Vân Thanh La sau một lúc rối loạn, chợt cười một tiếng: “Biết thì sao? Không biết thì như thế nào?”

Hóa ra là thế. . . . . .

Thì ra trong lòng của Hà Hướng Nam chỉ có người con gái cành vàng lá ngọc kia, vì trưởng công chúa mà ngay cả thê tử chính thức chạm cũng không thèm chạm vào một chút, nhờ thế mới làm cảm động được trái tim trưởng công chúa sao?

Lâm Đan Ny yên lặng rất lâu, sau đó mới thở dài.

“Đúng vậy à, ai bảo sinh mệnh người ta tốt, sinh ra ở gia đình đế vương đây? Người ta muốn cùng ngươi tranh giành trượng phu, ngươi cũng chỉ có thể chắp tay nhường cho người ta.”

Vân Thanh La ảm đạm cười nhạt.

Nàng chính vì chuyện này khóc một lần, sau đó thì luôn như ở trong mộng, toàn bộ cảm giác không có chân thật, bởi vậy nên chẳng có cảm thấy khổ sở gì nhiều.

Có lẽ bản tính nàng lạnh nhạt? Có lẽ bản tính nàng thoải mái?

Dù sao, nàng cũng sẽ không như những người đó mong đợi, một khóc hai nháo ba thắt cổ, muốn chết muốn sống ầm ĩ khó coi.

Lâm Đan Ny lại thở dài, “Ta vốn là thật hâm mộ ngươi cùng nhị ca, hai phu thê các ngươi luôn tôn trọng nhau như khách, nhị ca lại giữ mình trong sach, trước giờ không trêu chọc hoa hoa cỏ cỏ ở bên ngoài, đâu có giống nhà ta, trong nhà ngoài nhà, tanh có mặn có, cái gì cũng chạm một chút, mỗi khi nghĩ đến ta đều đau lòng, aizzz. . . . . . Trước kia ta khổ sở còn có thể tìm tỷ tỷ trò chuyện, sau này ngươi đi rồi, ta sao có thể chịu đựng được đây?” Nói xong Lâm Đan Ny bắt đầu cúi xuống gạt lệ.

Vân Thanh La đối với việc này cũng không biết làm sao, xã hội đối nữ tử đều không có công bằng, nam nhân có thể một thê nhiều thiếp, nữ nhân lại phải trước sau như một, thậm chí ngay cả tái giá cũng phải chịu đủ chê trách.

“Muội muội nhanh chút nên có hài nhi đi, mai sau dựa vào đứa nhỏ, đừng chỉ trông cậy vào nam nhân.”

Lâm Đan Ny gật gật đầu, “Đúng vậy, ta thừa nhận đã thấy rõ rồi. Nam nhân trong thiên hạ xấu xa giống như nhau, không một ai có tấm lòng chân thật.”

******

*Hưu thê: Bỏ vợ

*Hưu phu: Bỏ chồng

*Hòa ly: Ly dị (hai bên đều đồng ý bỏ nhau)

Sau buổi trưa hôm đó, Vân Thanh La thu dọn xong hành lý tùy thân, ánh mắt cuối cùng dừng ở chậu Hoa Nghênh Xuân vẫn luôn yêu quí, sau đó giữa tiếng kêu lên khổ sở của Chi Nhi và Diệp Nhi, nàng tự tay đập bể nát chậu cảnh, rồi đem Hoa Nghênh Xuân trồng vào vườn hoa trong viện.

Nàng cười cười với hai nha đầu nói: “Hoa cỏ vẫn nên trồng ở trong đất mới sống được lâu dài, chỗ chậu hoa nho nhỏ kia, làm sao để cho nó ung dung tự tại đây?”

Sau đó, chủ tớ ba người Vân Thanh La xe nhẹ, hành lý ít trở về nhà mẹ.

Hà Hướng Nam từ đầu tới cuối cũng không hề lộ diện.

Vân Thanh La có chút mất mác, cảm thấy đối với sự chờ đợi mơ hồ của mình không cho là đúng, như vậy cũng tốt, đoạn tuyệt sạch sẽ, hai bên không còn quan hệ nữa, từ nay về sau, ngươi đi đường Dương Quan của ngươi, ta đi cầu Độc Mộc của ta.

Từ xưa nói: “Nam nhân yêu vợ sau, nữ tử trọng chồng trước.”

Vân Thanh La ở đáy lòng hung hăng cười nhạo hai tiếng, dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì bảo nàng trọng chồng trước? Chồng trước như vậy thì bảo nàng lấy cái gì để “Trọng” ?

Hắn đã hoàn toàn cắt đứt, nàng từ đây về sau đương nhiên cũng hoàn toàn xóa sạch hắn ra khỏi sinh mệnh của nàng.

Hôm nay khí trời sáng sủa, mặt trời nhô lên cao, tuyết đọng trên đường bắt đầu tan chảy, đường trở nên lầy lội vô cùng khó đi.

Vân gia vốn cũng có trạch viện ở kinh thành, nhưng kể từ khi Vân gia lão gia Từ Quan quy ẩn, đã bán khu nhà cấp cao trong kinh, chuyển đến biệt viện ở ngoại ô phía Đông kinh thành. Đoạn đường này không tính là gần, từ kinh thành Hà trạch ra khỏi cửa Đông Dương, đi ngang qua cầu Thanh Khê, xuyên qua thành Đông Phủ, mới có thể đến được chỗ nghỉ chân Đông Dã vùng lân cận biệt viện Vân gia.

Từ khi ra khỏi cửa Đông Dương, Chi Nhi liền giống như thoát khỏi trói buộc, bắt đầu tức giận oán trách Hà gia vong ân phụ nghĩa, nếu như năm đó không phải Vân gia vì bảo vệ tánh mạng cả nhà Hà gia, thì sao có thể vô tội bị liên luỵ, làm sao có thể bị suy sụp đây?

“Cô gia, không không, ấy là Hà nhị công tử thậm chí một lần gặp mặt cuối cũng không thấy, ngay cả đưa tiễn một chút cũng không đưa, thật sự là quá vô tình, thật không có trách nhiệm, lại phải lẩn trốn làm con rùa đen rút đầu, phi!”

Vân Thanh La nhàn nhạt liếc nàng một cái.

Diệp Nhi đẩy đẩy Chi Nhi, trách mắng: “Đừng nên nói bậy! Nào có hạ nhân nói chủ nhân như vậy?”

Chi Nhi hừ một tiếng, lại nói: “Hắn làm gì có bộ dáng chủ nhân? Tiểu thư từ khi gả vào Hà gia, trợ giúp cho hắn biết bao nhiêu? Hắn ở ngoài giao thiệp tiệc rượu vui vẻ, tiêu xài lớn như vậy, Hà gia khốn khó lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, còn không phải là tiểu thư tự móc tiền túi? Hôm nay thế nào? Hắn bám vào trưởng công chúa Kim Dương, liền một cước đá văng tiểu thư chúng ta, vậy những thứ gì đó thì sao!”

Trưởng công chúa Kim Dương là tỷ tỷ cùng mẹ với đương kim thiếu niên hoàng đế, tuổi đã hơn hai mươi vẫn chưa xuất giá, tự xưng là không tìm được lang quân như ý, hiện tại xem ra nàng đúng là hợp ý Hà Hướng Nam, công chúa không cam lòng cùng người khác chung chồng, lại càng không muốn làm thiếp, vậy chỉ có giải quyết đi chính thê của Hà Hướng Nam, cho nên Vân Thanh La lại trở thành vật hy sinh.

Thiếu niên hoàng đế không thích có bất kỳ quan hệ nào với người Hà gia, nhưng trưởng công chúa Kim Dương đòi chết đòi sống nhất định phải gả cho Hà Hướng Nam, nghe nói ầm ĩ xôn xao, rất là náo nhiệt.

Diệp Nhi lo lắng nhìn vẻ mặt bình thản của tiểu thư, nhỏ giọng nói: “Hôm nay xem ra, Hà nhị công tử vốn không phải là phu quân, bây giờ vẫn chưa tính hòa ly, nô tỳ lo lắng cuộc sống sau khi tiểu thư về nhà mẹ đẻ, sẽ càng khó khăn hơn.”

Chi Nhi nghe xong, nhất thời cũng không có lên tiếng.

Vân Thanh La cười nói: “Ngươi đã nghĩ nhiều rồi, cuộc sống lúc nào cũng do con người, làm sao có nhiều khổ sở như vậy.”

Diệp Nhi lên tiếng: “Nô tỳ biết tiểu thư xưa nay kiên cường, nhưng hiện tại không giống như xưa, mặc dù nói là hòa ly, nhưng dù sao. . . . . .”

Tuy rằng trên thực tế nàng vẫn là người con gái trong sạch, nhưng mà ở trong mắt người đời, nàng dù sao cũng là phụ nữ bị phản hôn, có thể nói không còn trong sạch, tiểu thư không còn là khuê nữ, nhà mẹ đẻ sao có thể là nơi đặt chân lâu dài?

Huống chi, thân mẫu Vân Thanh La vào lúc nàng năm tuổi đã ngã bệnh qua đời, phụ thân đem nàng Giang thị vốn dĩ là tiểu thiếp lên phù chánh (từ thiếp lên làm vợ chính thức), Giang thị là người bề ngoài dịu dàng nhưng thật ra là người chua ngoa gay gắt, nếu như không phải Vân Thanh La còn có người ca ca cùng mẹ con dòng lớn làm chỗ dựa, nếu như không phải Giang thị chỉ sinh ba nữ nhi không thể sinh ra nhi tử, nếu như không phải dì ruột Vân Thanh La gả vào Tiết gia một trong ba nhà giàu có nhất hiện nay trở thành đương gia chủ mẫu, vận mệnh Vân Thanh La chỉ sợ càng thêm nhấp nhô.


Xe ngựa mới vừa đi qua cầu Thanh Khê, chợt phía sau một trận tiếng vó ngựa dồn dập, Vân Thanh La đang nghi ngờ, thì nghe thấy tiếng ngựa hí dài một hơi, cuối cùng chậm rãi dừng ở bên cạnh xe ngựa của nàng.

Trên tuấn mã đen nhánh một vị nam tử trẻ tuổi nhã nhặn ngồi đoan chính, một thân trường bào gấm vóc trắng như tuyết, đai ngọc thắt lưng, mũ ngọc buộc tóc, mày kiếm mắt sáng, nụ cười sáng lạn.

Khi gió nhẹ thổi qua, vạt áo nam tử nhẹ hất lên, tuấn mã như Rồng bay, người như Bạch Ngọc.

Nam tử cao giọng hỏi: “Xin hỏi trong xe có đúng thật là Vân đại tiểu thư?”

Vân Thanh La đáp: “Phải, xin hỏi các hạ là?”

“Mạo muội quấy rầy, tại hạ Nguyên Tu Chi, xin ra mắt tiểu thư.”

Chi Nhi nhỏ giọng kinh hô một tiếng, hạ thấp giọng reo lên: “Oa! Là Nguyên gia Đại công tử nha! Đại công tử của Nguyên gia là Đệ Nhất Danh Môn nha!”

Vân Thanh La ngăn cản nha hoàn chuyện bé xé to, lạnh nhạt hỏi: “Không biết Nguyên công tử chặn lại xe ngựa của ta, là có chuyện gì?”

Nguyên Tu Chi khẽ mỉm cười, “Tu Chi mạo muội, nghe nói tiểu thư đã là người tự do, cho nên đặc biệt đến đây cầu hôn với tiểu thư.”

Lần này ngay cả Diệp Nhi cũng kinh ngạc, nhẹ nhàng nhấc lên màn cửa sổ xe ngựa ngóng nhìn ra phía ngoài, kết quả vừa nhìn thấy nam tử anh tuấn cao lớn cưỡi trên tuấn mã, nhất thời khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, vội vàng quay đầu nhìn Vân Thanh La nói: “Tiểu thư, Nguyên công tử đó đúng là dễ nhìn nha.”

Chi Nhi liên tục gật đầu bổ sung, “Đúng vậy à, đúng vậy à! So với Hà gia Nhị công tử có lẽ anh tuấn hơn nhiều.”

Vân Thanh La thế nhưng vừa xấu hổ vừa lúng túng, còn cảm thấy mấy phần hoang đường cùng không thể tưởng tượng nổi.

“Nguyên Đại công tử có biết ta đã từng gả cho người khác rồi chứ?”

“Tất nhiên.”

“Vậy Nguyên Đại công tử có để ý ta từng gả qua người khác?”

“Đương nhiên không. Nếu như để ý, làm sao đến đây cầu hôn?”

“Nguyên công tử không ngại, nhưng cả nhà Nguyên gia làm sao có thể không ngại?”

“Việc này không cần tiểu thư bận tâm, Tu Chi tự có cách giải quyết.”

“Như vậy, ta mạo muội hỏi một tiếng, Nguyên công tử vì sao phải cầu hôn với ta?”

“Tình có nơi đây, tình chỉ hướng đến.”

Vân Thanh La cười khẽ, nàng không tin.

Nguyên Tu Chi cũng cười nói: “Tiểu thư thật sự không tin? Vậy tiểu thư chắc hẳn cũng từng nghe trước đây Tu Chi có phát hạ lời thề, nhất định phải tìm thiên hạ đệ nhất mỹ nữ làm vợ, nếu không thà rằng cả đời không cưới. Vẻ đẹp của tiểu thư, là được người đời công nhận, lý do này có thể hay không?”

“Người đẹp như sớm mai, tựa như hoa cúc về chiều, bi ai của nữ nhân, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Nguyên công tử, người trở về đi.”

“Tiểu thư, Tu Chi là thành tâm tới cầu hôn. Về tương lai, Tu Chi chỉ có một câu nói: Một ngày làm phu thê, trọn đời không vong phụ.”

Chi Nhi kích động đến muốn rơi lệ, cầm chặt tay Vân Thanh La, không ngừng nói: “Tiểu thư, tiểu thư!”

Diệp Nhi cũng nói: “Cám ơn trời đất, cuối cùng ông trời cũng không tuyệt đường con người, tiểu thư, người tốt tất có báo ứng tốt!”

Vân Thanh La trầm mặc một lát, ngược lại suy nghĩ tại sao Nguyên Tu Chi lại đột nhiên cầu hôn với nàng?

Lấy quyền thế to lớn Nguyên gia ngày nay, căn bản không cần có ham muốn gì ở Vân gia một quý tộc đã xuống dốc?

Huống chi, Nguyên Tu Chi là trưởng tử đích tôn của Nguyên thị, thân phận so với Hà Hướng Nam còn quý trọng hơn, kinh thành có bao nhiêu thiên kim quý nữ trong sạch chờ đợi để gả vào Nguyên gia làm trưởng tức (dâu trưởng), làm có thể đến phiên nàng hoa cúc ngày trước đã tàn lụi suy sụp?

“Ta hôm nay lẳng lặng trở về nhà, Nguyên công tử đừng nên lấy ta ra làm trò cười.”

Nguyên Tu Chi cười một tiếng, trả lời nàng: “Tiểu thư tạm thời trở về nhà trước, ở nhà yên tâm đợi tin lành, thì sẽ biết được tâm ý của tại hạ. Ba ngày sau, không, ngày mai, ngày mai ta sẽ tới cửa cầu thân.”

Vân Thanh La nhíu nhíu mày, hỏi: “Công tử làm thật?”

“Làm thật.”

“Vậy Thanh La có ba điều kiện, xin người suy nghĩ kỹ càng.”

“Tiểu thư, mời nói.”

“Thứ nhất, ta muốn làm chính thê, muốn cưới hỏi đàng hoàng, quan phủ lập hồ sơ, không làm thiếp thất nhà kề (vợ nhỏ), không làm thiếp thất nô tỳ.” (nhỏ hơn vợ nhỏ)

“Chuyện này đương nhiên.”

“Thứ hai, nếu như làm phu thê, thì hai người phải trung thành với nhau, không thể cưới thiếp thất nhà kề, không thể nạp thiếp, không thể thu nhận nha hoàn thông phòng, nếu như ta vẫn không thể sinh con, sẽ tự xin rời khỏi nhà, không phiền công tử đuổi đi.”

“Được.”

“Thứ ba, nếu công tử thật sự yêu thương nữ tử khác, mong sớm nói rõ với ta, đừng để ta là người cuối cùng được biết. Đến lúc đó, ta muốn chính là hưu phu, chứ không phải là hòa ly.”

Nguyên Tu Chi thoáng ngẩn ra, ngay sau đó dịu dàng đáp: “Bằng lòng tuân theo!”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.