Đặc Công Cuồng Phi: Tà Vương Phúc Hắc Ta Không Lấy

Đặc Công Cuồng Phi: Tà Vương Phúc Hắc Ta Không Lấy

4.9
GIỚI THIỆU

Thông tin truyện: Đặc Công Cuồng Phi: Tà Vương Phúc Hắc Ta Không Lấy

Thể loại: Xuyên không, nữ cường, nam cường, sủng, HE.
Converter: ngocquynh520
Editor: Tử Ngân, thuphương

Một buổi sáng xuyên qua, thiếu chút nữa nện vào cuộc một Vương Gia phúc hắc.

Vương gia phúc hắc khó được lần đầu tiên tốt bụng, thuận tay cứu nàng thiếu chút nữa té thành thịt vụn , vì nàng cũng thuận tay bắn giết mấy người.

Mỗ phúc hắc khi dễ: Giết mấy? 

Vân Khinh Tiếu chợt hiểu: Được rồi, nàng nhớ lộn, là thuận tay giết mấy chục người, từ đó về sau, cả đời khó có thể cởi bỏ mối nghiệt duyên này. 

Nghiệt duyên? 

Mỗ phúc hắc khẽ nheo mắt lại, trong mắt lóe ra tia nguy hiểm.

Vân Khinh Tiếu cả kinh, vì vừa bị "ăn" nhiều lần, toàn thân bủn rủn không có hơi sức đối kháng nên không thể làm gì khác là ngượng ngùng đổi lời nói: Không phải nghiệt duyên, là từ nay cùng nhau cả đời kết mối lương duyên.

Cả đời? 

Mỗ phúc hắc liếm liếm khóe môi, Vân Khinh Tiếu kinh hãi, dắt chăn lần nữa đổi lời nói: Không phải cả đời, là đời đời kiếp kiếp khó có thể cởi bỏ mối lương duyên này.

Mỗ phúc hắc hài lòng xoay người, sai hạ nhân chuẩn bị bữa tối, nàng ăn no, hắn mới có thể "ăn no” . 

Vân Khinh Tiếu cắn răng nghiến lợi, trợn trừng mắt mà nhìn bóng lưng mỗ phúc hắc, lớn tiếng rống giận: Ngươi nha cá chết phúc hắc! Ta cả đời này nằm trong tay ngươi đã chịu đủ rồi, ngươi còn vọng tưởng đời đời kiếp kiếp, ta đời sau đầu thai nhất định làm nam nhân, đè chết ngươi, đè chết ngươi, đè chết ngươi! bal­abal­abala. . . . . .


Đoạn ngắn một 

Vân Khinh Tiếu liếc nhìn bọn sát thủ đang hoảng sợ, môi đỏ mọng khẽ nâng lên, ác ý cười: “Thân môn đừng sợ, thứ trong tay ta gọi là súng lục, bị nó bắn trúng sẽ không đau, chỉ là trong chớp mắt liền đem các ngươi đưa đến Diêm La Điện thôi.” 

Chân mày Tà vương nhíu lại, xem ra từ trên trời hạ phàm không nhất định là tiên nữ, Ma Nữ cũng có thể đó.  


Đoạn ngắn hai 

Sáng sớm tỉnh dậy, Tà Vương cất giọng nói trầm thấp khêu gợi mang theo vài phần hấp dẫn, đôi mắt tràn đầy nhu tình:

"Vân nhi, đứa bé của chúng ta đã hai tháng, có phải nàng nên gả cho ta hay không?” 

“Đứa bé được hai tháng thì sao, đứa bé hai mươi tuổi ta cũng vẫn vậy. Không lấy.” 

Vân Khinh Tiếu ngáp một cái, ngả đầu tiếp tục ngủ.

 Bình luận

Theo dõi
Thông báo của
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận