Cút Ngay! Đại Sắc Lang

Chương 1


Đọc truyện Cút Ngay! Đại Sắc Lang – Chương 1

Tiết Tử

Trong
đô thị Tùng Lâm tồn tại đủ các loại người thuộc mọi giai cấp khác nhau, tuần
hoàn theo quy tắc “rừng cây”, mỗi chức vụ đều nắm giữ bổn phận riêng của mình.

Trong
những người này, có giai cấp công nhân chuyên lao động chân tay, có giai cấp
trí thức chuyên lao động đầu óc, còn có các ông chủ lớn chuyên trách quản lý,
cùng với phu nhân ông chủ ăn no không có việc gì làm, chỉ ở nhà hưởng phúc.

Thú vị
là, các nhân viên bán hàng chịu sự quản lý của các ông chủ, các ông chủ lại
chịu sự quản lý của các “bà hoàng” trong nhà, các “bà hoàng” thì bị quản lý bởi
miệng lưỡi của các nhân viên,… tạo thành “chuỗi thực vật” lồng vào nhau.

Nhưng
có một loại người, bọn họ thoát ly khỏi “chuỗi thực vật”, không bị các quy tắc
lâu đời trói buộc. Bọn họ không dựa vào ông chủ kiếm cơm, chỉ chuyên “săn thú”
để sống. Tên của bọn họ là – “thợ săn”.

Trên
màn hình máy tính gửi đến một lá thư điện tử, âm thanh bíp bíp phát ra nhắc nhở
chủ nhân máy tính là có thư mật gửi tới.

Một
bóng dáng cao lớn đứng trước máy tính, ánh sáng lờ mờ của màn hình chiếu rọi
ngũ quan mê đảo hồn người. Gương mặt tuấn mỹ có vẻ nhã nhặn, nhưng sâu thẳm bên
trong lại tràn ngập khí thế mau lẹ, dũng mãnh.

Anh ta
thuần thục ấn một dòng mật mã, nội dung tin nhắn lập tức hiện ra.

Gửi thợ săn:
“Sói”

Văn
kiện số 1/7, nội dung ủy thác như sau:

Số lượng con
mồi: Ba.

Tiền thưởng:
Ba trăm vạn.

Nguyên nhân
săn bắt: Đối phương trời sinh háo sắc, tự phong Mai Côi Chi Lang[1], ham thích tấn công phụ nữ vào ban đêm.
Con gái của khách hàng cũng là một trong các nạn nhân đó.

Phương thức
săn bắt: Bắt giữ, giao cho khách hàng tự xử trí.

Kỳ hạn: Trong
vòng ba tháng kể từ ngày hôm nay.

Chú ý: Ba
người này đang bị cảnh sát truy nã, phải từng bước săn được trước cảnh sát, nếu
không sẽ thu hồi lại tiền thưởng. Tài liệu đính kèm tập tin sẽ tự động xóa bỏ
sau ba phút.

Đã sẵn sàng
chấp nhận ủy thác này?

Đinh
Vũ, biệt hiệu “Sói”, công tác của hắn cũng đặc biệt như danh từ “thợ săn” này,
chuyên lấy việc săn “người” làm nghề nghiệp, thuộc một loại tổ chức đặc vụ bí
mật, săn bắt đối tượng. Con mồi ngoài những nhân vật đặc biệt thì cũng có thể
là người dân bình thường, tóm lại chỉ cần có người ra giá hấp dẫn, bọn họ sẽ
theo những phương thức phù hợp với nhu cầu khách hàng mà săn con mồi về.

Tròng
mắt lạnh lẽo sắc bén, đôi môi nở nụ cười thản nhiên, tổ hợp ngũ quan hoàn mỹ hé
ra, ngay cả phụ nữ cũng cảm thấy có phần thua kém.

Không
tốn nhiều thời gian lo lắng, ngón trỏ thon dài gõ nhẹ trên bàn phím, gọn gàng
nhập vào vài chữ.

Nhận ủy thác
– “Sói”.

Chữ
nhập xong, ấn nút trả lời, thư liền được gửi đi.

Chương

1:

Nửa đêm, tiếng giày cao gót rõ ràng, thanh thúy vọng
lại trong một con hẻm nhỏ. Theo âm thanh dần dần đến gần, một bóng người thướt
tha, yểu điệu cũng nhanh nhẹn đi tới.

Trăng tròn nhô lên cao, một cô gái một mình trong
hẻm nhỏ hẻo lánh không người, dáng người cao cao tương xứng với mái tóc dài
cuộn sóng, mỗi chuyển động của bàn tay đều lộ vẻ diêm dúa, phong tình, câu dẫn
dục hỏa của đàn ông.

Ánh trăng không chiếu tới khuôn mặt cố ý cúi thấp
của cô gái, chỉ chiếu ra đôi môi đỏ bừng, bóng loáng, cực kỳ giống một đóa hồng
rực rỡ của cô. Cô mặc một chiếc váy ngắn bó sát mê người, đôi chân thon dài gợi
cảm lộ ra, duyên dáng lắc hông, thướt tha vô cùng. Bất cứ ai nhìn đều không
nhận ra, một cô gái xinh đẹp như vậy, kỳ thật là do đàn ông giả trang.

Một trận gió thổi lay động, Đinh Vũ ngửi được hơi
thở nguy hiểm trong đêm đen truyền đến, đôi môi xinh đẹp khẽ nở một nụ cười
chết người.

Sói, đến đây!

Đột nhiên một bàn tay vươn từ phía sau thô lỗ bịt
miệng “cô”, tiếp theo một con dao sáng bóng kề vào cổ họng.

“Cấm kêu, nếu không ta cắt đứt yết hầu ngươi!”Thanh
âm tà ác cùng hơi thở dâm đãng, ô uế vang lên bên tai “cô”.

Đinh Vũ không giãy dụa, mặc hắn giữ lấy mình. Kẻ bắt
cóc nếu cảnh giác hơn một chút, sẽ phát hiện ra thần trí đối phương bình tĩnh
cực không bình thường. Nhưng hắn chỉ tưởng đã dọa cô gái này ngây người, lại
thấy rất hợp ý hắn, bèn trói gô rồi khiêng mang đi.

Kẻ bắt cóc đem Đinh Vũ đến bên một ngôi nhà nhỏ, thô
lỗ ném “cô” xuống mặt đất.

“Ha ha, cô gái nhỏ, ngươi thật may mắn, hôm nay tâm
trạng ta rất tốt, nếu ngươi làm cho ta vừa lòng, có thể sẽ được ta tặng cho một
đóa hoa hồng.”

“Ngươi là “Mai Côi Chi Lang”? Lấy mái tóc dài che
mặt, Đinh Vũ nhỏ giọng khẽ hỏi.

“Đúng vậy, ta chính là Mai Côi Chi Lang đại danh
lừng lẫy, ngươi ngoan ngoãn nghe lời đi!” Hắn cố ý xoay xoay con dao nhỏ trước
mặt “cô”.

“Tên mấy tháng qua tập kích con gái ở những hẻm nhỏ
không người, sau khi xong việc còn lưu lại bên cạnh một đóa hoa hồng, chính là
ngươi?” Trong mắt Đinh Vũ hiện lên tia cười tà ác, giọng nói cất giấu nguy hiểm
không thể phát hiện, cả người hắn phát ra sự thù địch.

Tên kia lắc đầu, nâng một đóa hoa hồng đặt ở mũi
hưởng thụ hương thơm, thở dài: “Dùng hai chữ “tập kích” này thật thô tục, ta
chỉ “chơi đùa” cùng họ mà thôi.”

Hắn không phát giác đối phương khác thường, một mạch
khoe khoang sự nghiệp to lớn của mình một cách đắc ý: “Ha ha, nhìn phần trên
của ngươi gợi cảm như vậy, chờ ta chơi xong, nói không chừng sẽ đặc biệt thưởng cho ngươi một bó hoa hồng.”

Đêm nay nguyệt hắc phong cao[1],
là ngày xuống tay cực kỳ thích hợp.

[1] :
Nguyệt hắc phong cao (yuè hēi fēng gāo): Trời không trăng, gió lớn.

Nguyệt hắc: Do thời tiết xấu, vào chập tối, mây đen
kéo tới thấp, che khuất ánh trăng, gây ra hiện tượng “trăng đen”.

Phong cao: Vì mây đen kéo tới thấp, gió sẽ lớn. Cho
nên khi miêu tả thời tiết xấu, người ta thường dùng từ “phong cao”.

Các thành ngữ đồng nghĩa: nhật nguyệt vô quang
(trời, trăng không có chút ánh sáng), thiên hôn địa ám (trời đất mù mịt).

Các thành ngữ trái nghĩa: nguyệt minh như kính
(trăng sáng như gương), nguyệt quang như thủy (ánh trăng như nước), nguyệt minh
tinh hi (trăng sáng ít sao).

——-

Kẻ bắt cóc từng bước một tới gần Đinh Vũ, hoàn toàn
không phát hiện đối mặt với mình chính là thợ săn nghe đồn lợi hại nhất, đáng
sợ nhất: “Sói”.


“Ngươi đừng lại đây ~~” Đinh Vũ cố ý tăng cao âm
lượng, hy vọng nghe giống phụ nữ một chút, cũng âm thầm quan sát hoàn cảnh bốn
phía. Căn cứ theo tình báo, Mai Côi Chi Lang tổng cộng có ba gã, chỉ bắt một
tên này không đủ, hắn phải nghĩ biện pháp để dụ hai tên kia đến.

“Ngươi muốn tự mình cởi quần áo, hay để ta làm hộ?”
Kẻ bắt cóc lắc lắc con dao nhỏ sáng loáng đặt trên cổ “cô”, ngữ khí đe dọa.

“Ngươi đừng đánh, ta nghe lời là được, nhưng… cũng
không cần ở bên ngoài chứ ~~” Đinh Vũ cố ý để lộ cặp đùi thon dài, bày ra tư
thế mê người, gợi cảm quyến rũ, thập phần nóng bỏng, làm cho tròng mắt đối
phương mê đắm đảo quanh người mình, dần dần giảm bớt đề phòng.

Kẻ bắt cóc mặt cười dâm đãng, đã gần bị thuyết phục.
Bên ngoài đúng là hơi lạnh, sắc trời lại tối như vậy, thấy không rõ vẻ mặt mỹ
nữ cầu xin tha thứ, vậy thì chưa đủ kích thích.

Chưa từng gặp qua phụ nữ nóng bỏng như vậy, hắn tham
lam sắc đẹp của “cô”, cả người đều đã sinh thú tính, hoàn toàn không để ý đầu
dê béo trước mắt này cao lớn hơn so với phụ nữ bình thường, cũng cường tráng
hơn so với phụ nữ bình thường. Nghĩ đến đêm nay thêm một thành tựu to lớn,
khẳng định lại chiếm trang đầu trên các tiêu đề xã hội ngày mai, lửa nóng dưới
hạ thân hắn đã hưng phấn khó nhịn.

Hắn nghĩ rằng đã bắt được dê béo, lại không ngờ
rằng, chính mình mới là con mồi trong mắt người ta.

“Được, ngươi ngoan ngoãn đi theo ta, đừng đùa giỡn
ta, nếu không đến lúc đó đừng trách ta không thương hương tiếc ngọc, ha ha ha!”

Con mồi mắc câu, tốt lắm!

Tròng mắt Đinh Vũ hiện vẻ như bị tình thế bắt buộc.
Giấu trong bề ngoài nhu nhược, yếu đuối là móng vuốt lợi hại sắc bén của Sói,
tùy lúc có thể bắt được con mồi. Nhưng thời điểm chưa tới, hắn cố kìm nén lại,
mới có thể thuận lợi lẻn vào hang ổ của đối phương, tìm ra đồng lõa của Mai Côi
Chi Lang chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, một trăm vạn tiền thưởng đã vào túi
tiền một nửa.

Đôi môi đỏ rực mới định cong lên tươi cười, không
ngờ vừa nhấc đầu thoáng nhìn cảnh tượng phía sau kẻ bắt cóc, hắn bèn dừng lại…

Chỉ thấy một cây gỗ chậm rãi nâng lên trên đầu đối
phương, rồi đột ngột dừng lại. Trước khi hắn định mở miệng ngăn cản, thanh gỗ
đã hung hăng hạ xuống…

Bang!

Kẻ bắt cóc không nói tiếng nào ngã xuống đất, cằm
hắn cũng dừng nguyên ở trạng thái trật khớp yên lặng.

Trừng mắt nhìn Mai Côi Chi Lang ngã trên mặt đất,
trong lòng Đinh Vũ trở nên lạnh lẽo, lửa giận ngập tràn dần dần hội tụ. Một gậy
này đã tuyên cáo toàn bộ vất vả của hắn trở thành vô ích.

Gần ba tháng điều tra, hao hết tâm tư bố trí, thậm
chí hy sinh sắc đẹp diễn xuất. Vậy cũng chưa hết. Quan trọng nhất là, vì dẫn dụ
Mai Côi Chi Lang, hắn không tiếc cạo râu, cạo lông chân, cạo lông ngực, trang
điểm, đeo mặt nạ, đội tóc giả, con mẹ nó giả thành phụ nữ trong vòng ba tháng,
chỉ vì dẫn sói vào nhà, chỉ kém không đi làm thái giám mà thôi.

Nhẽ ra toàn bộ kế hoạch sẽ thành công, nhưng vừa rồi
nhìn kẻ bắt cóc ngã xuống, thành quả của hắn đã tan thành mây khói.

Lửa giận nặng nề hừng hực dâng lên, vẻ mặt yêu kiều
quyến rũ nháy mắt biến đổi, ánh mắt ngưng tụ sát ý sắc bén hung hăng quét tới.
Là kẻ nào không biết sống chết làm hỏng chuyện tốt của hắn!

Ba chữ vừa mới muốn mắng ra khỏi miệng, đột nhiên
một đôi tay thon dài ngoài ý muốn đã phủ lên mặt hắn.

“Cô có khỏe không?”

Khuôn mặt xinh đẹp hé ra, tiến đến trước mặt hắn,
đôi mắt đen to nhìn chằm chằm theo dõi hắn, chớp chớp, lóe sáng tựa như sao
trên trời.

Khoảng cách gần gũi quá, Đinh Vũ chỉ có thể trừng
mắt nhìn cô. Hắn chưa trả lời, chợt nghe cô gái này tuôn ra một tràng:


“May mắn tôi đi qua, không để cho tên thối kia làm
gì cô. Cô có bị thương ở đâu không? Nơi này ban đêm rất tối, một mình đi ở đây
rất nguy hiểm cô có biết không? Nên đi ở trên đường cái náo nhiệt nhiều người
mới đúng.” Đường Tâm Nhu hai tay ở trên mặt hắn sờ Đông lại sờ Tây, miệng không
một khắc nào nhàn rỗi. “Sao cô lại không nói lời nào? Có phải bị choáng rồi
không? Cũng khó trách, một cô gái gặp phải chuyện này, có người nào không sợ
tới chết khiếp? Thôi, may mắn là không bị thương, đừng sợ, đừng sợ nhé!”

Dỗ dành cô gái đáng thương bị dọa ngốc này, Đường
Tâm Nhu thấy thật may mắn mình vừa vặn đi qua, nhìn thấy người xấu lấy dao kèm
hai bên “cô”, bằng không đêm nay lại có thêm một nạn nhân bị hại.

“Đừng sợ, không sao đâu, sắc lang bị tôi đánh bất
tỉnh rồi.” Cô tốt bụng ôm lấy đối phương, vui lòng tặng ấm áp miễn phí.

“Cô” đẹp quá! Đường Tâm Nhu chưa từng gặp cô gái
xinh đẹp như vậy, cảm thấy luyến tiếc dời mắt. Ngũ quan rõ ràng, dáng người cao
cao, hẳn là một model phải không?

Đinh Vũ giận không thể át, lửa giận hừng hực đang
đốt cháy lý trí hắn. Vì truy bắt Mai Côi Chi Lang, hắn không biết mất bao nhiêu
thời gian bố trí, thật vất vả mới dẫn dụ được một tên trong số đó, nhưng cô gái
này xuất hiện hại mưu kế hắn tỉ mỉ bày ra thất bại trong gang tấc, còn dám sờ
loạn trên mặt hắn.

Tốt lắm, cam kết trong vòng ba tháng đem một lưới
tóm gọn Mai Côi Chi Lang không thể hoàn thành đúng hạn, ảnh hưởng đến danh dự
không tì vết của thợ săn “Sói”. Nghĩ đến đây, hắn lại không nhịn được trong
lòng tràn đầy tức giận.

“Này, tôi giúp cô đứng lên.” Đường Tâm Nhu nghĩ chắc
“cô” sợ tới mức chân nhuyễn, không thể nhúc nhích, thành tâm kéo tay đối phương
đặt lên vai mình.

Cô không nghĩ rằng một động tác như vậy, lại như đem
dao kề lên cổ mình. “Sói” chỉ cần nhẹ nhàng sử dụng lực thì cô không có cơ hội
nhìn ánh mặt trời ngày mai.

Nhưng thợ săn “Sói” ân oán rõ ràng, chỉ có hai
trường hợp “Sói” mới có thể săn bắn. Một là được người khác ủy thác, hai là đối
phó người đắc tội với hắn, tuyệt đối không làm hại người vô tội.

Tuy rằng cô phá hủy kế hoạch của hắn, nhưng căn cứ
việc cô muốn cứu người, hắn tạm thời áp chế tức giận. Lại nghĩ đã bắt được một
sắc lang, ít nhất cũng lấy được một phần ba tiền thưởng, kế tiếp phải báo lại
cho người ủy thác xin thêm một thời gian đế bố trí lại.

Sự thù địch trong mắt hắn thu lại ba phần, lạnh lùng
nhìn cô gái nhỏ đang cố gắng dìu hắn lên.

Chỉ thoáng nhìn cũng biết cô ta đại khái chỉ cao
1m60, hắn thật muốn xem cô làm sao có thể nâng được thân cao hơn 1m80 của mình.
Cố ý đem sức nặng toàn thân áp lên người cô, không cần tiêu phí khí lực bóp
chết một con kiến, hắn có thể làm cô gái nhỏ này ngã xuống đất, đếm đến mười
cũng không thể đứng dậy được.

Nhưng hình như hắn đã nhầm, sức lực của cô gái nhỏ
này lại lớn hơn so với tưởng tượng của hắn, làm hắn thập phần ngoài ý muốn.

Đường Tâm Nhu cố sức giúp đỡ đại mỹ nhân, đối phương
nặng hơn so với cô tưởng tượng. May mắn thuở nhỏ cô học nhu đạo, bình thường
cũng luyện quyền anh tập thể hình, dìu người ta về nhà hẳn là không thành vấn
đề.

Xem “cô” bị dọa ngây người nói không nên lời, trong
lòng Đường Tâm Nhu thương tiếc lại tức giận. Một mỹ nữ xinh đẹp như vậy lại bị
dọa thành câm điếc, đại sắc lang đáng giận kia dù chết vài lần cũng không đáng!

“Mau đứng lên, đừng sợ, tôi đã báo cảnh sát, họ sẽ
lập tức đến đây.”

Cái gì!

Đinh Vũ trong lòng kinh hãi, cảnh sát mà đến, con
mồi chắc chắn bị mang đi, một phần ba tiền thưởng còn lại của hắn không phải
cũng đi đời luôn sao.

Ánh trăng chiếu lên gương mặt âm trầm, lạnh lẽo của
hắn, trên cánh tay gân xanh dần dần hiện ra, đây là dấu hiệu trước khi bão táp
nổi lên.

Đường Tâm Nhu đột nhiên cảm thấy toàn thân ớn lạnh,
đôi mi thanh tú cong lên thành hình chữ sơn (山), ngẩng đầu nhìn lên trời, mây
đen che khuất mặt trăng, mí mắt nháy mạnh không thôi, cảm giác thật quỷ dị!

“Cô có cảm thấy thời tiết dường như đột nhiên trở
lạnh không?”

Đồng thời ở câu hỏi của cô, Đinh Vũ tưởng chừng muốn
đem tay ra bóp chết cô. Một tầng áp suất thấp dần dần hội tụ trên đầu hắn, hai
tròng mắt sáng ngời sắc bén trong bóng đêm có vẻ hết sức lóe sáng, mang theo
một tia biến hoá kỳ lạ, cố tình như ngây thơ vô tà, hồn nhiên không biết gì
trước cô.

Đột nhiên, hắn cảm nhận được sát khí!

Ánh mắt sắc bén vừa nâng lên, liền phát hiện Mai Côi

Chi Lang kia đã tỉnh lại, tay cầm dao nhỏ đâm về phía hai người bọn họ.

Đinh Vũ thấp giọng rủa một tiếng, quyết định đẩy cô
ra, trước tiên giải quyết nhanh gọn kẻ bắt cóc!

“Nguy hiểm!” Một cú đẩy mạnh quăng Đinh Vũ ra ngoài,
cô gái nhỏ lực đạo kinh người, người bị đẩy ra dĩ nhiên là hắn.

Một trận trời đất xoay tròn, cuồn cuộn nổi lên – hắn
như một quả cầu tròn đầy nước, bùm một tiếng, bị một cây gậy chọc thủng.

Mai Côi Chi Lang sắc mặt dữ tợn, đầy sát ý xông tới,
lớn tiếng mắng: “Con đàn bà thối tha! Dám đánh vào đầu ta, Mai Côi Chi Lang ta
hôm nay không đem ngươi tiền dâm hậu sát, thề không làm người!”

Đường Tâm Nhu từ cô gái nhỏ dịu dàng, yếu đuối biến
thành nữ trung hào kiệt[1] mạnh
mẽ, một tay ngăn dao nhỏ, một tay kia cũng không nhàn rỗi, cứng rắn như bàn tay
sắt thẳng tắp, chuẩn xác đánh trúng cái mũi đối phương, làm truyền đến thanh âm
xương cốt vỡ vụn, nhưng nắm tay của cô lại không hề tổn thương, có vẻ dễ dàng
như đánh một khối đậu hũ.

Mai Côi Chi Lang lại lần nữa ngã xuống đất, ngay cả
cơ hội kêu một tiếng cũng không có, liền chết ngất đi.

“Con rùa chết tiệt, ngươi vốn không phải là người!
Không cho ngươi nhìn ít nhan sắc, ngươi còn tưởng phụ nữ dễ bắt nạt sao. Ta
đạp, đạp, đạp!”

Đường Tâm Nhu để lại cho đối phương vài vết giày,
lại đạp lại đá, đến tận khi chân đã mỏi nhừ mới bỏ qua. Cô vuốt tro bụi trên
tay, lạnh lùng trừng mắt liếc sắc lang một cái, mới quay đầu mỉm cười: “Ha ha,
không sao rồi, cô…..”

A… a? Người đâu?

Đường Tâm Nhu ngạc nhiên, trừng mắt nhìn “không khí”
đằng trước, quay phải nhìn một cái, quay trái nhìn một cái, lại quay ba trăm
sáu mươi độ nhìn một cái, tìm nửa ngày, ngay cả một bóng ma cũng không thấy.

Quái lạ! Mới biểu diễn công phu trong chốc lát, người
đã biến mất không còn bóng dáng? So với rùa Ninja còn lợi hại hơn.

Aiz, thiệt thòi mình tốt bụng cứu cô ta, vậy mà chưa
nói cảm ơn đã lẻn đi mất. Nếu cảnh sát đến, không thấy nạn nhân thì cô biết
giải thích như thế nào đây?

Vừa nghĩ xong, chợt nghe tiếng còi cảnh sát từ xa
đến gần, Đường Tâm Nhu than nhẹ một tiếng, xem ra chỉ có tự mình giải thích với
cảnh sát. Trong lòng thầm oán vô hạn, một bụng hờn dỗi không chỗ phát, nhìn Mai
Côi Chi Lang trên mặt đất, cô nhất thời ngứa chân, lại đạp cho hắn vài phát.

“Súc sinh đáng chết! Ai bảo ngươi làm nhiều việc ác,
lại gặp phải Đường Tâm Nhu ta! Đạp chết ngươi, đạp chết ngươi, đạp chết ngươi!”

Cô đời này hận nhất sắc lang, đá hắn mấy đá đều
không đủ. Không bao lâu, cô báo lại tất cả với cảnh sát, rồi theo họ về đồn làm
tường trình. Trước khi đi, cảm thấy sau lưng truyền đến một cảm giác rùng mình,
cô giật mình quay lại, nhưng không thấy gì.

Nhún nhún vai, nhất định là do mình suy nghĩ nhiều,
vừa rồi cảm thấy có người ở phía sau nhìn trừng trừng cô, nên hơi khựng lại!
Không có thời gian nghĩ tiếp, cô lập tức ngồi lên xe cảnh sát.

Âm thanh mọi người đã đi xa, hai bong người lặng lẽ
đi ra từ bóng tối, một nam một nữ, nam tuấn nữ mĩ, là hai thành viên cùng trong
tổ chức thợ săn với Đinh Vũ, đi tới cống nước lớn bên đường.

Hai người đều tự che tiếng cười sắp ra khỏi miệng,
nhìn chằm chằm Đinh Vũ nằm trong cống nước, không thể tưởng tượng được “Vua
sói” ai cũng sợ hãi lại rơi vào kết cục này.

“Anh có khỏe không?” Tiêu Nại Nhi hỏi.

“Rõ ràng là không rồi.” Hàn Hạo Liệt tự động phụ họa
trả lời thay “Sói”.

Ánh mắt tử thần của Đinh Vũ sắc bén lườm hai đồng
bọn tới xem náo nhiệt này. Không nói gì, cũng không cần bọn họ hỗ trợ, bèn
nhanh chóng từ trong cống nước nhảy lên.

Hắn một thân hôi thối vô cùng.

Ánh trăng chiếu sáng bộ dạng chật vật của hắn, hại
hai người kia lại nghẹn cười thiếu chút nữa bị rút gân.

“Đi về!” Bỏ lại lời nói đằng sau, hắn nổi giận đùng
đùng xoay người rời đi, bước đi theo kiểu đàn ông, không để ý tới hai người kia
vui sướng hả hê khi người gặp họa.

Đời này hắn chưa bao giờ chịu nhục như vậy.

Tướng mạo của cô, hắn nhớ kỹ, nỗi hận này, hắn cũng
nhớ kỹ, bắt hắn phải nhảy xuống cống nước, hắn tuyệt đối đòi lại cả vốn lẫn
lãi!

“Sói” một khi ngắm được con mồi, tuyệt đối sẽ không
bỏ qua!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.