Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ

Chương 11: Hôn Lễ


Đọc truyện Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ – Chương 11: Hôn Lễ

Pháo nổ vang trời, tiếng nhạc hỉ âm vang, hôm nay tam vương gia đón dâu, một chiếc kiệu hoa lộng lẫy cùng đội ngũ rước dâu phô trương, thu hút sự tò mò của dân chúng trong kinh thành.

“Này nghe nói tân nương tử là nhị tiểu thư phủ tướng quân đó.”

“Không phải đại tiểu thư mới là hôn thê của vương gia sao?”

“Ngươi ở xa mới về nên không biết, đại tiểu thư hôm sinh thần vương gia, gặp hoàng thượng, bỗng sinh lòng ngưỡng mộ liền sống chết muốn gả vào cung làm phi, tướng quân đại nhân yêu thương cô con gái 9này như mạng nên khẩn cầu thái hậu nương nương, vì để đền bù nên nhị tiểu thư mới phải thế chỗ.”

“Ngươi mới là không có hiểu biết, đừng nghe hắn nói ngoa, biểu muội ta làm nha hoàn trong phủ vương gia kể là, vương gia và nhị tiểu thư vốn là một đôi, hôm sinh thần, vương gia tuyên bố không phải nhị tiểu thư liền tự sát chứ không thú thê, hoàng thượng vốn rất thương vị tam đệ này, vì thế nên có hôn lễ ngày hôm nay.”

“Ồ vậy hóa ra đại tiểu thư bị hôn phu bỏ sao?”

“Bao cỏ như vậy, ai mà thèm lấy chứ”

“Các ngươi đều là lũ thiếu hiểu biết, đại tiểu thư Liễu Khuynh Nhan bây giờ là ái phi được hoàng thượng yêu thương nhất, hôm sinh thần vương gia, hoàng thường nhìn thấy đại tiểu thư liền muốn mang về cung làm phi, bù lại, ban hôn cho tam vương gia cùng nhị tiểu thư Liễu Tiên Nhan,nghe nói trước khi đón đại tiểu thư vào cung hoàng thượng đã mất công tìm hiểu, xây dựng tẩm cung của đại tiểu thư giống hệt như lúc còn ở phủ tướng quân”


“Vậy chẳng phải đoạt thê sao?”

“Ngươi chán sống rồi sao? Hoàng thượng là thiên tử, người muốn gì mà chả được”

“Ôi nhưng cái bao cỏ như đại tiểu thư Liễu Khuynh Nhan, sao có thể lọt vào mắt thiên tử được chứ”

“….”

Cửa lớn vương phủ chật ních người, toàn là những vương tôn quý tộc, đại thần trong triều, cả đám người trưng ra bộ mặt vui mừng hớn hở, cứ như hôm nay là ngày cưới của chính họ vậy.

Kiệu lớn dừng lại, Tam vương gia một thân hỉ phục màu đỏ, ngũ quan cân đối, đôi mắt phượng hẹp dài, anh tuấn xuất trần, nhưng khuôn mặt biểu cảm lạnh lẽo, xung quanh toát ra hàn khí làm lòng người rét run.

Hắn bước nhanh đến, đá chân vào kiệu, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay tân nương, lúc này đôi mắt hắn mới lóe lên một chút dịu dàng hiếm có. Ừ đây là người hắn chọn, mấy ngày qua chỉ là nhất thời bị sự thay đổi đột ngột của nữ nhân kia quấy rối mà thôi.

Cùng lúc này, một âm thanh bén nhọn vang lên.

“Hoàng thượng giá lâm, Tĩnh phi nương nương giá lâm”

Toàn bộ những người có mặt liền đồng loạt quỳ xuống, có người dân chưa bao giờ thấy qua thánh nhan, vừa mừng vừa sợ mặt tái xanh giọng run run, cùng hô:

“Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế! Nương nương thiên tuế, thiên thiên tuế!”

“Ha ha, ái phi, xem ra chúng ta đến vừa kịp lúc, vừa hay có thể làm chủ hôn rồi.” ChínhĐức đế cười sảng khoái, nắm tay Khuynh Nhan từ kiệu rồng đi ra.

Có người vì hiếu kỳ liền to gan đưa mắt nhìn dung mạo của hai người vừa đến.


Nam tử hoàng bào thêu rồng uốn lượn, dưới ánh nắng ban mai lại phát ra ánh sáng quyền lực, hắn thong thả bước từng bước, mặt mày như họa, da đẹp như ngọc, tinh tế mà bóng mịn, mắt hồ ly cong cong như trăng non, lông mi dài lay động như một cây quạt nhỏ, sóng mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đỏ hồng, nụ cười ấm áp như gió xuân.

Nữ tử một thân áo màu ngọc bích, thêu lá trúc , đai lưng kim sa thắt ngang vòng eo nhỏ nhắn, dáng người trời sinh quyến rũ, tóc vấn cao, cố định đơn giản bằng một cái trâm ngọc, da thịt như tuyết, dung mạo như hoa, như trăng, cao quý thanh khiết, vẻ đẹp mị hoặc, pha chút lười biếng, cướp hồn đoạt phách, khiến người ta phải nín thở. Không ai nghĩ rằng đây là đại tiểu thư tướng quân phủ cả, tất cả chỉ có một suy nghĩ, đây là tiên nữ hạ phàm chăng?

Hai người dừng trước đôi tân lang tân nương, Chính Đức đế nhẹ đưa tay làm động tác nâng đỡ, sau đó lại nói:

“Tất cả đứng lên hết đi, ngày vui không cần đa lễ”

“Tạ hoàng thượng.”

Hắn đứng đối diện với tam vương gia, người nào đó hôm nay mới có thể quan sát tỉ mỉ, lại thầm than, hai anh em nhà này thật đẹp đến tức chết người không đền mạng, nàng là nữ nhân cũng cảm thấy ghen tỵ nha,nếu nói tam vương gia là mỹ nam thì hoàng đế thật xứng với hai từ: “yêu nghiệt!”.

“Tam đệ, vào bái đường thôi” Nói xong, đồng chí hoàng đế lại kéo tay Khuynh Nhan bước vào, ngồi lên vị trí chủ tọa.

— —— —— ——-ta là đường phân cách tỷ muội—- —— —— —–

“Tỷ tỷ, đa tạ tỷ đã thành toàn cho muội và vương gia” Trong tân phòng đỏ rực, tân nương tử, đầu vẫn đội khăn hỉ, giọng nói nhỏ nhẹ.”


Lại không nghe tiếng trả lời. Tân nương tử nói tiếp:

“Tỷ tỷ có phải vẫn giận muội hay không? Muội đúng là ngưỡng mộ vương gia, nhưng thật không có ý tranh vị trí chính thê với tỷ, muội thật không nghĩ hôm đó vương gia lại nói như vậy, càng không nghĩ hoàng thượng lại ban chỉ như vậy ”- Nói đến đây giọng đã nghèn nghẹn

Người nào đó nghe vậy khẽ mỉm cười, lại không mặn không nhạt nói:

“Muội muội đừng suy nghĩ nhiều, mọi chuyện đã qua, ta hiện giờ là người của hoàng thượng, trong lòng ta hiện tại chỉ có mỗi hoàng thượng vẫn mong từ nay về sau muội muội đừng nhắc lại chuyện cũ nữa.”

“Tỷ tỷ thật sự không…”

“Vương gia chắc cũng sắp đến rồi, ta cũng nên hồi cung, tạm biệt muội” Khuynh Nhan thấy người này vẫn còn muốn nói gì đó, liền cắt lời, nhẹ đứng lên, nói tạm biệt.

Liễu Tiên Nhan rất phiền muộn, Vân Nguyệt muốn nàng tranh thủ lúc hoàng thượng đưa vương gia về tân phòng, liền nói khích vài câu khiến cho Liễu Khuynh Nhan nổi giận, một là để vương gia thấy được nữ nhân này vẫn chua ngoa như vậy, hai là để hoàng thượng vì thấy tâm của nữ nhân này không hướng về mình, sẽ sinh lòng chán ghét, ai mà ngờ nữ nhân này lại trả lời như vậy chứ? Chẳng phải ả ta si mê vương gia đến chết đi sống lại hay sao? Sao có thể nói buông tay là buông tay chứ?

Mà đúng như Liễu Tiên Nhan suy đoán, hoàng đế cùng vương gia đều đứng trước tân phòng, nghe không thiếu một chữ của cuộc đối thoại vừa rồi. Đồng chí Chính Đức nghe xong nhẹ mỉm cười, lòng hư vinh được thỏa mãn, nữ nhân này thật dẻo miệng nha. Còn vị vương gia nào đó sau khi nghe xong, cả gương mặt lấy tốc độ ánh sáng, nhanh chóng đen lại, cảm thấy khó chịu vô cùng, toàn thân tỏa ra hàn khí, nữ nhân này trong lòng, thật chỉ có mỗi hoàng huynh thôi sao?


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.