Cung - Mê Tâm Ký

Chương 153: Ngoại truyện 3: Muốn được vẹn toàn nhất [Thượng]


Đọc truyện Cung – Mê Tâm Ký – Chương 153: Ngoại truyện 3: Muốn được vẹn toàn nhất [Thượng]

Sắp bước sang tháng năm, thời tiết mỗi ngày một nóng thêm, ngày sinh của Phi Tâm cũng gần tới. Tuy nói là sắp tới, phải tầm cuối tháng năm, nhưng vừa bắt đầu tháng tư, những người bên cạnh nàng đều như gặp đại quân của địch, chăm sóc rất là cẩn thận. Mấy ngày nữa là đoan ngọ, mà Phi Tâm cũng chuẩn bị chuyển qua Đông An Điện chờ sinh.

Tháng giêng Phi Tâm được phong hậu, vốn là làm đại lễ sắc phong xong thì chuyển qua trung cung, chỉ có điều hiện giờ Phi Tâm vẫn ở trong Cúc Tuệ Cung. Nhân lúc ấy Cư An Phủ muốn chuẩn bị lễ mừng năm mới, thời điểm cuối năm lại tạm thời chuẩn bị đại lễ phong hậu. Hai việc này đều không thể qua loa được, bận rộn náo loạn như cảnh người ngã ngựa đổ trên chiến trường.

Mà khi đó Lâm Tuyết Thanh biết Phi Tâm được phong hậu, phiền muộn thoáng chốc dâng trào, tức giận đến bệnh không dậy nổi. Duy chỉ có Tĩnh Hoa Phu Nhân một mình chống đỡ đại cục, thái hậu giám sát. Trung cung bỏ trống hơn hai năm, theo quy định của Cẩm Thái, tân hậu làm chủ, cần phải xem trọng việc tu sửa tiêu phòng để đón người mới đến làm chủ.

Phi Tâm thứ nhất là không nghĩ rằng lại thêm nhiều chuyện rối loạn, thứ hai cũng là bởi vì năm trước đi theo Vân Hi lén ra ngoài cung đi dạo, việc này về sau thái hậu biết được, vì thế liền gọi hai người vào Thọ Xuân Cung quở trách một trận. Ngay lúc này, Phi Tâm lại càng không muốn vì chuyện phong hậu của bản thân mà khiến cho thái hậu không được yên lòng.

Thật ra việc này cũng không thể trách người ngoài được, Tả Hàm Thanh tất nhiên là kín miệng, nhưng bất đắc dĩ khi đó Phi Tâm thật sự là rất được chú ý. Từ sau khi nàng mang thai, Lâm Tuyết Thanh trở thành nô tài khiến cho người trong phủ bàng hoàng, ba đầu sáu tay ào ào đến Cúc Tuệ Cung chuẩn bị, trăm phương ngàn kế muốn dựa vào cây đại thụ này là nàng. Về sau bởi vì thái hậu có ý kiến, Vân Hi sợ đêm dài lắm mộng, lập tức ra lệnh cho Cư An Phủ bắt đầu chuẩn bị, cần phải càng nhanh càng tốt. Kể từ đó, đám nô tài kia ai không vắt chân đến nịnh hót bợ đỡ? Mỗi ngày đều lấy việc đưa đồ ăn, đưa thuốc bổ tới mấy phen không ngừng. Nàng một ngày không ở trong cung, thái hậu há lại không tìm được lý do?

Thái hậu cũng không phải ngốc nghếch, nghe nhóm nô tài tìm khắp nơi không thấy chủ tử liền lặng lẽ gọi Mạc Thành Dũng vào Khải Nguyên Điện hỏi, biết được hoàng thượng cũng không thấy bóng dáng, lập tức trong lòng liền chắc chắn. Bà cũng không thể hiện ra, chỉ đợi ngày kế lúc hai người đến thỉnh an mới tranh luận. Thái hậu cũng không phải là muốn hoàng thượng mất mặt, hiện giờ Phi Tâm sắp phong hậu, lại đang có thai. Bà dù có bất mãn cũng không muốn xảy ra chuyện gì vào lúc này.

Trên thực tế thái hậu nói cũng có lý, trước khi Phi Tâm mang thai, Vân Hi đã biệt tăm tung tích. Sau khi mang thai, cũng không mong đến chỗ bà. Việc này với thái hậu cũng không quan trọng gì, đó là vì cả đời Vân Hi đều đối với bà như vậy, không có vấn đề gì.


Nhưng mà ra khỏi cung làm sao mà không cáu giận? Dựa vào việc Quý Phi được sủng ái đã không dám đụng chạm thì thôi, hiện giờ một chút thức ăn mặn cũng không được tiêm nhiễm, cho dù là không dám phơi bày ra ngoài sáng, há lại không thêm oán giận? Trên đời này không có tường nào gió không lọt qua được, huống chi trong cung từ trên xuống dưới hơn vạn người, vạn con mắt vạn cái miệng. Có thể ngăn được mấy cái miệng? Lời người đáng sợ, những lời này tất nhiên là có lý. Nếu Vân Hi chỉ là một người phàm tục, ai cũng không xen vào những chuyện này, nhiều nhất là ở trên phố cười nói một chút mà thôi. Nhưng hắn là vua của một nước, Phi Tâm lại là nhất quốc chi mẫu. Nếu hoàng thượng đã chọn trăm ngàn người, vậy thì cũng không nên vì chuyện của một người. Nói về tình cảm, tự nhiên sẽ được muôn người ca ngợi. Nhưng theo lý mà nói, sẽ bị người người chỉ trích.

Điều triều thần thật sự quan tâm cũng không phải là ai được hoàng thượng sủng ái, bọn họ quan tâm đến hoàng tự và đế vị hơn nhiều. Phi Tâm được sủng ái, quan lại thuận theo thánh ý mà tấu lên xin lập hậu, đúng là tôn kính quân vương. Nhưng nếu Phi Tâm độc chiếm quân ân, phụ nữ hậu cung đều tiều tụy, như thế sẽ ảnh hưởng đến con nối dõi của hoàng thượng. Đó chính là đại sự làm lung lay nền tảng của một nước! Lễ nghi thiên triều của Cẩm Thái, khắc sâu việc dạy dỗ lễ nghi cương đức. Hoàng thất truyền từ đời này qua đời khác, một đám thế gia đại tộc vây quanh ủng hộ. Hai bên nương tựa vào nhau, lợi ích gắn bó không sao phân biệt. Đâu chịu cho phép một người phụ nữ ngộ biện (1) làm trái kỷ cương, tùy tiện làm càn? Nói cách khác, nếu để cho người khác biết được tình cảnh này của hậu cung, điều bọn quan lại kia lo lắng trước hết không phải nữ nhi hay tỷ muội của bọn họ, mà là địa vị và gia tộc của bọn họ sau này.

(1) ngộ biện: làm sai một cách vô tình

Thái hậu lúc ấy liền nói: “Bây giờ không phải ai gia muốn ghét bỏ hứng thú của các ngươi, nhưng sự thật chính là như thế. Lúc này đương nhiên vô sự, hậu cung mà truyền ra cái gì, bọn kia nghe xong bất quá cũng chỉ cho rằng nữ nhân tranh giành ân sủng mà ghen tị. Chỉ có điều nếu không nhanh chóng làm yên lòng đám người kia, đến lúc đó sớm muộn gì cũng sẽ gây chuyện!”

Sau đó thái hậu đợi Vân Hi đi gặp các hạ thần, lại nói với Phi Tâm: “Nói vậy chắc ngươi cũng hiểu, mấy ngày trước hoàng thượng có nhắc đến chuyện tuyển tú lần này. Lúc đầu hoàng thượng và ai gia thông hiểu lý lẽ, ngay cả ai gia cũng cho rằng hắn lẩn quẩn, tùy ý trả lời. Mặc dù hoàng thượng không phải là con đẻ của ai gia, nhưng từ nhỏ đã nuôi dưỡng bên người, sao lại không biết tính tình của hắn? Hắn ngày thường không muốn nhiều lời, một khi hắn nói, nhất định là muốn làm thật. Hơi sơ suất một chút, đến lúc đó trên triều nhất định sẽ có vô số chuyện, há có thể bình tĩnh? Họ sẽ nói ngươi không có đức, giả nhân giả nghĩa, giả vờ khoan dung, một khi làm hậu sẽ lập tức trở mặt hiện hình. Lúc này mà sinh đẻ không tốt thì biết trả lời thế nào, còn cả ngày vui mừng ung dung sung sướng! Nhìn các ngươi vui cười đến choáng váng, không biết là đang ở nơi nào! Hôm đó ăn thế nào mà không nhớ rõ? Con người đi một ngày đàng học một sàng khôn, làm sao ngươi lại vô tâm như thế? Chả trách người ta nói, con người một khi động tình liền trở nên mê hồn. Đầu cũng không còn sáng suốt! Ai gia thấy ngươi, đó không phải là chưa hết ngu xuẩn mà là khó tự kiềm chế!”

Phi Tâm vào cung mấy năm nay, không ít lần bị thái hậu khiển trách. Nàng từng thấy rất nhục nhã, rất sợ, rất đau lòng, thậm chí rất tuyệt vọng. Nhưng lại chưa bao giờ thấy cảm động! Mà lần này, nàng lại chỉ thấy cảm động. Trong chốc lát, nàng đột nhiên cảm thấy thái hậu giống với mẫu thân ruột thịt bình thường của nàng. Năm đó mẫu thân cũng quản giáo nghiêm khắc với nàng, rất ít khi ôn tồn, lại càng không cho nàng mảy may có chỗ bất cẩn vô lễ. Khi còn bé khó có thể nhận thức, lớn lên liền hiểu được tầm quan trọng của chuyện đó, bởi vậy càng thêm cực kỳ yêu mến đại nương. Nàng mỗi khi lơ là, mẫu thân nhất định sẽ ở bên cạnh nhắc nhở, chưa bao giờ có nửa phần buông lơi. Thật ra mẫu thân làm như thế đều không phải là vì chính nàng, mà là hy vọng nữ nhi của nàng ở trong nhà này có thể được đãi ngộ. Vốn sinh ra đã kém cỏi liền muốn sau này bù đắp, nàng là con thứ thiếp, nếu muốn giống như con của chính thất, phải càng thêm ưu tú. Xuất thân là không thể chọn, điểm này có khi là chỗ thiếu hụt chí mạng. Nhưng không thể vì vậy mà mất đi ý chí chiến đấu, càng không thể vì vậy mà mặc cho số phận an bài mà cam chịu.

Trước kia thái hậu dạy dỗ nàng, trong lời nói chứa đựng bao nhiêu mục đích, trong lòng mọi người đều biết rõ. Nhưng lúc này đây, mặc dù thái hậu cũng dạy bảo nàng, nhưng tâm tư trong đó lại thật là vì nàng! Cho dù trước đây thái hậu chán ghét nàng, tóm lại là vì tâm hướng về hoàng thượng mà yêu ai yêu cả đường đi. Thái hậu không hy vọng lại bởi vì nhất thời vô ý bất cẩn mà ép bọn họ đến mức không chịu nổi. Tranh chấp trong cung đình, cho tới bây giờ đều là tranh đoạt lợi ích. Bởi vì quyền lợi quá nhiều, do đó làm cho người ta bị mất phương hướng, cũng lộ ra mặt hung tàn nhất. Mà nhất cử nhất động của hoàng thất liên quan đến đến ích lợi căn bản này. Hoàng thượng sắc phong phi tần chưa bao giờ cần thảo luận trên triều, nhưng lập hậu hay phế hậu cần thiết phải đưa lên triều, hoàng hậu chính là quốc mẫu, giống như là chỗ tập trung chú ý các ích lợi. Bốn chữ “mẫu nghi thiên hạ” này, không chỉ đại diện cho sự tôn vinh và ân sủng, thật ra thì giống với khả năng nắm giữ nhiều hơn!


Phi Tâm đang sững sờ, mãi cho đến khi một bàn tay xoa mặt nàng mới làm cho nàng phục hồi tinh thần lại. Nàng ngẩng đầu một cái, gặp Vân Hi đứng trước nàng, cúi xuống nhìn nàng: “Lại si ngốc cái gì đấy? Trẫm gọi nàng hai tiếng cũng chưa phản ứng?”

Phi Tâm liếc mắt thấy chúng nô tài vẫn bận rộn ở phía sau, nhất thời liền cười cười, một tay chống eo muốn đứng dậy, mở miệng nói: “Hoàng thượng không phải đi Tường An Cung sao, thế nào lại qua đây?”

Vân Hi đưa tay đỡ nàng, nhìn chằm chằm nàng nói: “Nàng cùng trẫm pha trò là nói thật?”

Phi Tâm thấy sắc mặt hắn không tốt, trong lòng thầm than, sẵng giọng nói: “Thần thiếp chẳng qua là thuận miệng một câu, sao lại tức giận?”

“Nàng nói lời này cứ như uất ức lắm vậy.” Hắn hừ, nhưng động tác lúc nào cũng nhẹ nhàng, đỡ nàng đi hai bước, “Chuyện này cũng thu xếp như bình thường, hôm nay đi thôi.” Đông An Điện ở phía đông trung cung, trước kia lễ quan và Tông Đường Lệnh vẫn luôn tấu xin, quy củ của tổ tiên luôn là sinh đẻ ở trung cung, nhất định phải đến Đông An Điện để thuận lòng trời. Tuy rằng đến hạ tuần (2) tháng năm mới sinh, nhưng cũng có thể không chính xác, sớm chậm đều có khả năng, sớm đi qua thì cũng sống yên ổn.

(2) hạ tuần: tương đương từ ngày 21 đến ngày 30


Gần đây chuyện trên triều cũng không có gì, nhưng hậu cung nơi này thật sự là vướng bận. Hồi tháng hai, tú nữ các nơi đã lần lượt đến kinh, Cư An Phủ liền bắt đầu theo như lệ cũ mà sàng lọc. Tới tháng ba đã tuyển ra tám mươi người vào đại nội, ở Tường Nghi Cung nghe dạy bảo phép tắc trong cung. Vốn là nên làm đại lễ vào tháng năm, bởi vì hoàng thượng đích thân chọn, chỉ định cho dòng họ hoặc là giữ lại làm trong cung làm nữ quan. Nhưng Vân Hi lúc này nào có tâm tư, liền dời đại lễ lại sau khi Phi Tâm sinh xong sẽ bàn lại.

Thời gian này, Vân Hi trong lúc rảnh rỗi cũng đi điểm mão (3) ở các cung. Như thế thái giám ti tẩm có thể viết, ngày nào khi nào tới đâu hoàng thượng lâm hạnh ai các loại. Dù sao hắn vẫn đi, đến mức mọi người trong lòng biết rõ là xong rồi. Thật ra Vân Hi làm như vậy không phải bởi vì lời nói của thái hậu lúc trước, hắn lớn lên ở trong cung, điều ghê gớm ấy sao lại không biết? Lần này trở lại hắn cũng không mảy may động tâm, là thái hậu có chút lo ngại. Nhưng hắn tiếp nhận tâm ý của thái hậu, trước đó nhắc nhở đã là một cách bảo vệ, mà phần tâm tư này cũng là vì hắn mà thỉnh cầu. Chướng ngại lớn nhất hậu cung đã không còn tồn tại, về phần trên triều có khả năng đưa ra trở ngại, còn lại là chuyện hắn nên làm. Nếu nói hắn tính toán trước thì không có, không để ý mà đem Phi Tâm lên vị trí hoàng hậu, trừ khi hắn thực điên rồi!

(3) điểm mão: thời xưa, vào khoảng từ 5 đến 7 giờ sáng điểm danh người đến làm việc

Sau đó Vân Hi không có hỏi hai người vừa nói cái gì, hắn cũng có thể đoán được tám chín phần. Hắn biết Phi Tâm nhất định cũng thấy hết sức cảm động, cuối cùng đã cảm nhận được một phần tình cảm mẫu tử ngoài cung ở trong cung này. Bởi vì nàng khóc đến sưng cả mắt, buổi tối cũng chưa hết sưng. Tuy rằng lúc ấy thấy vô cùng đau lòng, nhưng bởi vậy mới phát hiện hắn càng muốn thêm cái gì đó! Cho tới nay, hắn cũng không thật xác định, nàng đối với hắn, rốt cuộc là trung thành nhiều hơn, hay là thật tình nhiều hơn? Hắn luôn nói với bản thân, dù sao hai người là một thể, mặc kệ cái nào nhiều hơn đều không sao cả. Nhưng càng nghĩ như vậy hắn lại càng muốn biết. Nàng báo đáp tình cảm của hắn, hai người trước sau là một thể, không cách nào tách biệt. Nhất định là rất tốt, vô cùng tốt, không gì không đủ chu toàn, toàn tâm toàn ý quan tâm.

Chỉ có điều cuối cùng hắn có được đáp án, một lời của thái hậu làm bừng tỉnh người đang ở trong mộng, Phi Tâm hoảng hồn, lòng trung thành của nàng, kể cả những thứ nữ thư nữ huấn kia bị nàng không cẩn thận ném ra sau đầu. Nàng hoàn toàn không nghĩ nhiều như vậy, luôn luôn bị tình cảm chi phối, sống trên thế gian này, ích kỷ cũng là một loại tình cảm tốt đẹp nhất.

Sau khi bị thái hậu trấn tỉnh, lòng trung thành giảm xuống hẳn, cả người bắt đầu có phần mất hồn mất vía, ba bốn không thấy hai, mỗi hai ngày có tán gẫu với hắn hay không đều được, chuyện bé xé ra to, điểm mấu chốt là khiến cho hắn uất ức buồn phiền mà nói ra. Chẳng qua là hắn cũng không hề phẫn nộ, bởi vì hắn rất cao hứng.

Hắn là hoàng đế của Cẩm Thái, đồng thời cũng là trượng phu của nàng. Hắn chỉ thừa nhận là trượng phu của nàng, như vậy bảo vệ thê tử của mình không bị thương tổn là chuyện hắn nhất định phải làm, cái này và chuyện thê tử có năng lực tự vệ hay không là hai chuyện khác nhau. Khi nàng vì lòng trung thành mà đặt mình vào chỗ chết, hắn từng thề tuyệt không để cho nàng lần thứ hai có cơ hội như vậy. Cũng quyết không để cho chính mình tái phạm sai lầm giống như vậy, cần bảo vệ nhất chính là tình cảm của Vân Hi, một khi có được tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào cướp đoạt, cũng quyết không thể đặt lợi ích trên cái cân mà cân nhắc giao dịch cùng với quyền mưu chính trị!

Lúc hắn cảm thấy lòng trung thành của nàng đã vượt lên trên thì càng muốn cho nàng hiểu được, phần tình cảm này một khi hiểu rõ thì nhất thiết phải vẹn toàn, nếu vì chính trị mà nhượng bộ vứt bỏ, việc thu hồi kia chỉ là không trọn vẹn, như vậy trên bàn cờ giữa hai người bọn họ, hai người đều thua cả. Thua vì giang sơn, thua vì cung đình, thua vì chính bọn họ!


Đó là lý do mà vì sao gần đây, chỉ cần trong lời của nàng hơi có chút nhạy cảm, mặt hắn liền lập tức lộ vẻ không vui. Quyết chí muốn nàng trở nên ngu ngốc một chút, nàng hiện tại là phụ nữ sắp sinh, nên ngoan ngoãn chờ hài tử được sinh ra, tất cả những vấn đề khác đều nên ném cho hắn lo. Giống như năm trước, muốn đi thì đi, thấy thích thì làm của riêng, có khi cũng sẽ cười vô tâm vô phế, ôm hắn nói không thể tốt hơn được nữa. Khi đó nàng thật sự là làm cho tình cảm của Vân Hi được thỏa mãn nhất, khiến cho hắn thấy rằng hắn là người hạnh phúc nhất trên đời này!

Phi Tâm vừa nghe hôm nay để cho nàng chuyển đi, vội hỏi: “Hoàng thượng, mấy ngày nữa chính là đoan ngọ. Thần thiếp muốn…”

“Nàng cũng sắp sinh, còn muốn cái gì? Cho dù thái hậu ban thưởng yến tiệc, nàng mang thai cũng không thể bảo toàn lễ nghi, dứt khoát tránh cho rồi.” Vân Hi cau mày liếc nàng một cái, mới vừa rồi nô tài đến đông quá, hơn nữa hai tháng này ở đây thêm không ít kinh nghiệm quan sát chuyện sinh đẻ và trông nom, làm cho của ngữ điệu của hắn cũng thật không được thoải mái, khiến lời nói của hắn không được tự nhiên, “Mới vừa rồi để cho Uông Thành Hải gọi mọi người lại đây, hôm nay chuyển qua đi.”

Phi Tâm nhìn hắn như vậy, nhất thời trong lòng lại có chút hỗn loạn, trong đầu vòng vo lễ pháp luân cương các loại cả buổi trời. Rốt cuộc có chút lo lắng cho hắn, mắt thấy nội điện cũng không có người ngoài, nàng liền mở miệng nói: “Hôm nay chàng không được thoải mái à?”

Hắn vừa nghe, đột nhiên nâng mày vui một chút, khiến cho nàng có chút sững sờ, nhất thời lẩm bẩm: “Trước kia cho chàng dùng chút đảng sâm táo đỏ chưng vịt bắc kỳ, sợ không chịu được mùi vị kia, thật ra cái kia rất có ích cho việc điều hòa thân nhiệt.”

“Hơi thở ta ổn định, thân thể thoải mái, cần cái kia bổ dưỡng làm gì?” Hắn chìa tay xoa mặt nàng, lúc này quả thật là bộ dáng ‘hơi thở ổn định thân thể thoải mái’, “Hôm nay chuyển qua thôi, tối qua nằm mơ thấy nàng đột nhiên sẽ sinh, dọa ta đổ mồ hôi.”

“A?” Phi Tâm nghe xong trợn to mắt, Vân Hi có khi thuận miệng nhưng mà nói thật. Cho nên nàng lúc này cũng có chút hết hồn, vội nói: “Vậy thì chuyển qua thôi.”

Vân Hi cười híp mắt nhìn nàng, bởi vì nàng mang thai mà cả người béo thêm một chút, vốn là khuôn mặt thon nhọn cũng trở nên tròn tròn, nhưng hắn lại cảm thấy lúc này nàng quả thật xinh đẹp đến tột đỉnh!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.