Cửa Tiệm Cổ Quái

Chương 46


Đọc truyện Cửa Tiệm Cổ Quái – Chương 46

Tần Hướng Vũ dùng đao Huyết Phù phá khóa lồng sắt, cứu Hứa Đức An ra, mọi người nhanh chóng đưa Hứa Đức An lui về khoảng an toàn phía sau. Phương Thư Lượng, Hoàng Thiên Hạo, Long Tử Vy lại chạy tới tấn công Chúc Dung, trợ giúp Tất Phương.

Linh vũ vừa được giải thoát, Tất Phương lập tức hét lớn, từ trên người bay ra hai bóng chim khổng lồ, một trái một phải đánh úp về phía Chúc Dung. Tất Phương lại biến ra trường kiếm, sau lưng xuất hiện một đôi cánh lớn, lửa cháy rừng rực, khí thế như núi, sức như ngàn quân. Trường kiếm tấn công đầu rồng, kết hợp với hai linh thể ở hai bên trái phải, ba phía cùng tiến công, tựa như không thể chống đỡ.

Chúc Dung bất ngờ bật cười: “Tất Phương, ngươi cho rằng chỉ cần linh lực khôi phục là có thể thắng sao?”

Nó vừa dứt lời, Tất Phương bỗng nhiên hét thảm một tiếng, từ trên đầu rồng ngã xuống, hai bóng chim khổng lồ cũng đột ngột biến mất.

Tình thế bất ngờ xoay chuyển khiến mọi người đại kinh thất sắc, không phải đang chiếm thế thượng phong sao? Tại sao lại thành ra thế này?

Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngẩn, Cao Kiến Nghiêu cũng hét lên một tiếng, ngã xuống đất.

Cứ nghĩ cát vàng chui vào vảy rồng có thể áp chế Chúc Dung một chút, nhưng không ngờ bên dưới vảy rồng đột ngột xuất hiện vài con rắn vàng, xông thẳng tới Cao Kiến Nghiêu. Cao Kiến Nghiêu thiên tính vạn tính cũng không tính ra được, lập tức trúng chiêu.

“Sư phụ.” Hà Nghĩa hét lớn, nhào về phía Cao Kiến Nghiêu.

Mọi người thấy thế liền không hề do dự tấn công Chúc Dung.

Phù Lương giơ cao điện thoại, đèn flash lóe sáng, bùa đuổi yêu lập tức chiếu lên người Cao Kiến Nghiêu, rắn bị ngăn trở, không thể chui vào trong cơ thể Cao Kiến Nghiêu.

Hà Nghĩa chạy tới, làm chỉ quyết, đánh vào thân rắn, chúng liền xoay người tấn công Hà Nghĩa.

Cao Kiến Nghiêu hét lớn, cát vàng từ trên người Chúc Dung rút về, bay về phía đàn rắn. Rắn vàng nháy mắt bị cát vàng bao vây, vặn vẹo giãy giụa một lúc thì biến mất.

Mấy người Long Tử Vy tấn công nhằm dời đi lực chú ý của Chúc Dung, nhưng nó dường như cũng không còn dũng mãnh như trước đó. Tất Phương ở trên mặt đất thở dốc, vẻ mặt đau đớn, không thể động đậy.

Mà lúc này Hứa Tâm An cũng nhìn thấy, trong Tứ Hồn Trận, ba chiếc bình dẫn hồn như thể được đặt lên ba ngọn nến đang bốc cháy. Ở góc trận còn thiếu là ánh lửa vặn vẹo, ma quái, giống như có ngọn lửa đang cháy, phát ra ánh sáng quỷ dị.

Tứ Hồn Trận yêu cầu có bốn hồn. Ba cường hồn của chủ tiệm Tìm Chết, một cái khác, chỉ sợ chính là Chúc Dung. Chỉ có nhập hồn vào trận, mới có thể khống chế nó. Trước kia Trần Bách Xuyên cũng tính toán để chính bản thân ở một góc trận, lấy thân thử nghiệm.

Là thế này sao? Hiện tại Chúc Dung vẫn có thể hoạt động, chẳng lẽ nó chỉ đưa một phần hồn phách vào trận? Cũng đúng, nó là thần ma, một hồn của nó có thể so sánh với mấy chục hồn người.

Là như thế này sao?


Hứa Tâm An không hiểu chi tiết, nhưng cô nhìn thấy Tất Phương chịu khổ, tim liền đau như bị đao cắt.

“Trận này phá như thế nào?” Hứa Tâm An lạnh giọng hỏi.

“Tứ Hồn Trận không có phương pháp phá giải.” Phương Thư Lượng nói. Anh đã nghiên cứu Tứ Hồn Trận rất lâu, sở dĩ trận pháp này ở trong truyền thuyết thần thánh lợi hại, chính là bởi vì nó không có phương pháp phá giải, hơn nữa chỉ cần thu thập đủ bốn hồn liền có thể diệt ma sát thần, uy lực vô cùng lớn.

“Nhưng trận yêu cầu bốn hồn đồng lòng.” Chỉ cần có một hồn không toàn tâm, trận này liền không có tác dụng.

Mọi người đều trầm mặc, hiện giờ ba hồn kia đã không còn ý niệm, ý niệm của Chúc Dung chính là ý niệm của cả bốn hồn.

Hứa Tâm An trừng mắt nhìn Tứ Hồn Trận, trong đầu trống rỗng. Cô vung tay lên, kiếm linh vũ đâm tới Tứ Hồn Trận. Vừa mới đụng tới vòng ngoài của trận, kiếm linh vũ đã đổi hướng, quay đầu phi về phía Hứa Tâm An.

Tất Phương đột nhiên đánh tới, cuốn lấy Hứa Tâm An như lốc xoáy, kiếm xẹt qua mặt họ, cắm mạnh xuống đất ở cách đó không xa.

“Cô ngốc chắc, cô sẽ bị trận pháp phản phệ.” Tất Phương quát lớn.

“Tôi phải làm thế nào mới có thể giúp anh?” Tiếng Hứa Tâm An so với Tất Phương còn lớn hơn.

“Đi mau.” Tất Phương nói khẽ với cô. “Đi mau.” Anh lặp lại.

Hứa Tâm An còn chưa kịp nói “Không”, Chúc Dung ở bên kia đã hít vào một hơi, hơi ngửa đầu, phun ra một miệng lửa, đám người Long Tử Vy chật vật lăn một vòng tránh thoát.

Chúc Dung hét lớn: “Chủ tiệm Tìm Chết không thể đi!”

Ý là người khác có thể đi?

Hứa Đức An rốt cuộc tìm được cơ hội nói chuyện, hét lớn: “Ta là chủ tiệm Tìm Chết! Tiệm nến Quang Minh là của ta!”

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khiển trách nhìn Hứa Đức An: “Ba Hứa, ông đừng có gây thêm rắc rối trong thời khắc nguy cấp này, hiểu không?”

Hứa Tâm An không nghe rõ ba đang ồn ào cái gì, cô hoàn toàn chìm đắm trong nghi hoặc, vì sao chủ tiệm Tìm Chết không thể đi? Không phải Chúc Dung đã có thể thúc dục Tứ Hồn Trận sao? Cô chỉ là người bình thường, không có pháp lực gì, niệm chú còn không thể niệm đầy đủ, cô cũng không có Nến Hồn, vì sao Chúc Dung lại sợ cô?


Vì sao Tứ Hồn Trận phải dùng hồn của con người, nó thu thập hồn của thần ma chẳng phải sẽ càng uy lực sao?

Cao Kiến Nghiêu trừng mắt nhìn Chúc Dung, ngọn lửa vừa rồi ông nhìn rõ, là lửa của thần ma. Khi Mê Ảnh kính vỡ ra ông liền có cảm giác không tốt, để tránh cho những đệ tử khác hy sinh vô nghĩa, ông chỉ dẫn theo Hà Nghĩa vào. Sau khi vào trong động, ông thấy thi thể của Trần Bách Xuyên, nhưng không thấy Đổng Khê. Phần còn lại của Mê Ảnh kính rơi trên mặt đất, ở bên Hàng Ma xử của Trần Bách Xuyên.

Chỉ dẫn của sa bàn đã linh nghiệm, chỉ là ông đã nhầm, lửa không phải của Tất Phương, là của Chúc Dung.

Ông cũng nghi hoặc như Hứa Tâm An, ông biết nên tìm kiếm đáp án ở đâu, nhưng ông đã bị trọng thương, không còn khả năng thực hiện.

Cát vàng đã tụ hội về sa bàn, Cao Kiến Nghiêu dùng sức đẩy, sa bàn trượt về phía Hứa Tâm An.

“Hứa Tâm An, phất sa.”

Hứa Tâm An ngơ ngác nhìn Cao Kiến Nghiêu, phất sa?

Tất Phương giận dữ. Đang chơi trò gia đình chắc? Việc quan trọng nhất Hứa Tâm An nhà ta cần phải làm bây giờ chính là chạy trốn, hiểu không? Phất sa cái con khỉ!

Tất Phương hét lớn: “Các ngươi mau đưa Tâm An đi!”

Anh không sợ chết, nhưng anh còn có tâm nguyện chưa hoàn thành, Hứa Tâm An phải được bình an, cô phải được bình an!

Tất Phương chịu đựng cảm giác đau đớn như thể bị xé rách, trong ngực có thứ gì đó muốn xông ra, anh làm chỉ quyết, vung tay, hai phiến lông vũ biến thành hai lưỡi dao khổng lồ chém tới một đoạn bụng rồng. Vừa rồi anh nhìn thấy rõ ràng, mặt sau của đoạn bụng rồng đó chính là lối ra.

Hứa Tâm An nghe thấy tiếng của Tất Phương, lại đột ngột có ý tưởng, những chuyện xảy ra ở ngõ Lục Ấm hiện ra, Cao Kiến Nghiêu thông qua cô nhìn trộm Tất Phương, cô không thoải mái, cô xốc bàn, một tay chạm vào sa bàn.

Dưới tay là cát vàng mềm mại, Hứa Tâm An quỳ gối trước sa bàn, bàn tay vùi vào trong cát.

Mọi người trợn mắt há miệng, không phải chứ? Đây là lúc nghịch cát chắc?

Cao Kiến Nghiêu hét lớn: “Vẽ Trấn hồn trận pháp. Hà Nghĩa, bảo vệ Hứa Tâm An.”


Mọi người đồng loạt ngây ngốc, rốt cuộc nên nghe Tất Phương hay nghe Cao Kiến Nghiêu?

Nhưng Chúc Dung lại không cho bọn họ thời gian suy xét. Nó hét lớn một tiếng, bên dưới vảy rồng chui ra vô số rắn vàng, lớn có bé có, không phân biệt phương hướng, phóng vụt tới tấn công những người trong động.

Mọi người không kịp chuẩn bị, cuống quít ứng chiến. Tất Phương đại kinh thất sắc, đầu ngón tay vừa di chuyển, vài mũi kiếm linh vũ phi về phía Hứa Tâm An, chém đứt xà yêu đang muốn tấn công cô.

Cùng lúc, xúc tu cuốn tới, quấn chặt lấy tay chân Tất Phương.

Côn Lập Thiên, đao Huyết Phù, kiếm Song Ngư, roi Xích Thiếc cũng đồng thời tấn công.

Phù Lương suy nghĩ một chút, rồi theo lời Cao Kiến Nghiêu, bắt đầu dùng chủy thủ vẽ Trấn hồn trận trên mặt đất.

Hứa Tâm An dường như hoàn toàn không hay biết những chuyện đang xảy ra xung quanh. Cô như chìm vào trong cát.

Cát vàng nhẹ nhàng trượt qua các kẽ tay.

Cô không lo lắng có thể làm được hay không, cô không suy nghĩ gì, giống như trước kia ở ngõ Lục Ấm.

Có những đoạn hình ảnh ngắn hiện lên trước mắt cô. Cô lại một lần nữa đứng ở trong động.

Cô nhìn thấy Đổng Khê.

Đổng Khê đặt Hàng Ma xử trên cổ Trần Bách Xuyên. Chúc Dung ở đối diện, chăm chú nhìn xuống bọn họ.

Hình ảnh mơ hồ lại liên tục chớp động.

“Ngươi lấy được hồn của Bách Xuyên, với pháp lực hiện tại, liền có thể sử dụng Tứ Hồn Trận, lại có linh vũ áp chế pháp lực của Tất Phương, liền có thể giết chết Tất Phương, đoạt hồn Hứa Tâm An. Ngươi còn có thể hút linh đan của Tất Phương để đoạt lấy pháp lực, trên đời không còn chủ tiệm Tìm Chết, ngươi không còn đối thủ, liền muốn làm gì thì làm.”

Là tiếng của Đổng Khê.

Hình ảnh tiếp tục lóe lên, có giọng nói vang lên.

“Ta muốn hồn của ngươi, cũng muốn có hồn của Hứa Tâm An. Bốn cường hồn của chủ tiệm Tìm Chết, vừa đủ. Tứ Hồn trận đúng là rất hay, cám ơn ngươi đã cho ta biết.”

“Ngươi dự định dùng linh vũ phản chế lại pháp lực của anh ta, lại dùng Tứ Hồn Trận thu phục?”

“Đã đến nước này, ta cũng không ngại nói cho các ngươi. Không sai, đúng là như thế. Hơn nữa không chỉ Tất Phương, thu thập đủ bốn cường hồn của chủ tiệm Tìm Chết, có Tứ Hồn Trận, ta muốn thu phục kẻ nào thì có thể thu phục kẻ đó.”


“Cường hồn của chủ tiệm Tìm Chết có gì đặc biệt? Vì sao ngươi lại nói chỉ cần thu thập đủ bốn cường hồn, sử dụng Tứ Hồn Trận ngươi muốn thu phục kẻ nào liền có thể thu phục kẻ đó?”

Hình ảnh lại chuyển, lần này là tiếng của Đổng Khê.

“Chức trách của chúng ta chính là trảm yêu trừ ma, giữ cho thế gian được an bình. Chúng ta vì tuân thủ mục tiêu vĩ đại ấy, thậm chí không tiếc hy sinh mạng sống của người thường. Ngược lại, giờ là lúc kiểm tra chúng ta. Bách Xuyên, hàng ma sư chúng ta không sợ chết, mỗi lần chiến đấu với yêu ma là mỗi lần lượn một vòng quanh quỷ môn quan. Cho nên làm sao phải sợ? Sư phụ em từng nói: “nhân sinh không có kết quả, bởi vì cuối cùng đều là chết, nhân sinh chỉ là quá trình, quá trình này ngươi trải qua chuyện gì, có được điều gì, mất đi điều gì, mới là chân thật”. Thời khắc này, có lẽ chính là chuyện quan trọng nhất chúng ta từng trải qua, quyết định quan trọng nhất của quá trình.”

Tim Hứa Tâm An đập liên hồi, cô thậm chí có thể cảm nhận được tâm trạng của Đổng Khê khi nói những lời này.

Bình tĩnh, thấy chết không sờn, còn có toàn tâm toàn ý tín nhiệm.

Bàn tay tiếp tục phất sa, cát vàng nhẹ nhàng trượt qua các kẽ tay.

Hứa Tâm An đi giữa một đám sương mù, sau đó cô thấy phía trước là một thôn làng thời cổ đại. Một kẻ thân người đầu thú vô cùng xấu xí nhìn không rõ là loài gì nói với một người đàn ông: “Mỗi lần thúc dục Nến Hồn, đều phải trải qua đau đớn bị lửa nóng thiêu đốt, muốn sống không được, muốn chết không xong. Chỉ có như vậy, ngươi mới xứng với Nến Hồn.”

“Đây là ý muốn của Thiên Đế?” Người đàn ông hỏi.

“Tất nhiên.” Kẻ kia nói, “Để được sử dụng thiên hạ vô song pháp khí, đương nhiên phải chịu đựng thiên hạ vô song thống khổ. Nếu quá dễ dàng, các ngươi sẽ lạm dụng, Thiên Đế cũng lo lắng sẽ xảy ra sai lầm.”

Nói rất có lý, Hứa Tâm An nghĩ thầm, nếu là cô, cô cũng sẽ tin.

Cô còn tưởng sẽ lại nghe được thêm gì đó, hình ảnh lại trở nên mơ hồ, sương mù bao vây cô. Cô lạc đường.

Hứa Tâm An nhìn xung quanh, phát hiện bản thân lại quay về trong động.

Cô nhìn thấy Trần Bách Xuyên đẩy Đổng Khê ra.

“Quá trình của chúng ta, cùng nhau kết thúc đi.”

Hình ảnh lại lóe lên, đứt đoạn.

Cô nghe thấy Chúc Dung nói với Trần Bách Xuyên: “Rốt cuộc ta cũng hiểu ra vì sao Nến Hồn lại thất truyền. Ta đúng ra không cần lo lắng, ta đã quá lo lắng. Trước kia khi ta làm như vậy, đã lường trước được chủ tiệm Tìm Chết các ngươi sẽ có ngày hôm nay. Bởi vì loài người các ngươi vừa yếu đuối, ích kỷ, vừa đê tiện. Ta không nhìn nhầm, là Thiên Đế sai rồi. Hồn Chúc đã được định trước sẽ thất truyền, tinh thần lấy hồn nhập đuốc, các ngươi không hề có.”

Hứa Tâm An nổi giận, cô muốn mắng người. Cô đang định phản bác Chúc Dung, vừa hé miệng mới phát hiện bản thân đã quay trở lại.

Tất Phương ở bên cạnh đau đớn thét lên. Hứa Tâm An đột ngột quay đầu, phát hiện Tất Phương đang bị vài chiếc xúc tu lôi kéo giữa không trung, tựa như muốn xé xác anh ra thành nhiều mảnh. Trong thân thể anh có thứ gì trong suốt như muốn lao ra, giống như lúc trước Trần Bách Xuyên bị Chúc Dung rút đi hồn phách.

“Khônggg!” Hứa Tâm An rống lên.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.