Công Chúa Lưu Manh - Lão Nương Thủ Bất Xuất Danh Tự Liễu

Chương 11


Đọc truyện Công Chúa Lưu Manh – Lão Nương Thủ Bất Xuất Danh Tự Liễu – Chương 11

“Cố Tích Nhiên quả thật hâm mộ ta, chỉ là trong lòng ta sớm đã có đối tượng! Ở mười năm trước.”
Ta thở dốc một hơi, sau đó nhổ nước miếng. Ta nhẫn nhịn không ngừng châm biếm hắn, “Mười năm trước, lông ngươi dài đủ chưa?”
“Đó là một tiểu cô nương, nàng đã cứu ta. Khi đó ta thần chí không rõ, chỉ nhớ rõ nàng có một đôi mắt to sáng lấp lánh.” Hắn lâm vào trầm tư, còn ta lại bị chấn động đến ù tai.
“Cố Tích Nhiên theo quân là ngoài ý muốn. Công chúa nàng……” Hắn có chút xấu hổ mà nói, “Danh tiếng bên ngoài, cho nên ta mới……”
Vương Thần An nói chuyện ấp a ấp úng, để cho ta rất không chịu. Ta một phen nhéo cằm của hắn, đem mặt của hắn quay lại, “Nói, ta thật sực có danh tiếng bên ngoài rồi hả? Ha ha ha……”
Ta vẫn vì mình chưa danh chấn giang hồ mà canh cánh trong lòng, nhưng không nghĩ khóa ở trong thâm cung, lại cũng có danh tiếng bên ngoài, này chẳng phải là so với ta sư phụ càng lợi hại hơn sao?
“Cái gì danh tiếng?”
Vương Thần An bị ta cuốn lấy không được, rốt cuộc cắn răng khạc ra ba chữ, “Thật, tính, tình!”
Hứ……

Cái gì danh tiếng rách!
Vương Thần An lặng lẽ nghiêng đầu.
Hồi lâu sau, hắn ở sau thân ta hít sâu vài cái.
Ta cảm thấy được sống lưng có chút lạnh, lại xoay người sang chỗ khác trừng hắn, “Lại muốn làm gì!”
“Bảo Châu, thật xin lỗi.”
Ta phất tay một cái, “Trong bụng ta lớn có thể chống thuyền!” Tất cả trả thù, cần phải chờ ta an toàn trở lại Nam Hạ rồi nói.
Ta đang muốn quay trở lại, chợt bị hắn bóp chặt.
“Bảo Châu, ta thích nàng!”
Ta lại sửng sốt một chút, ánh mắt hắn sáng quắc nhìn tới ta. Ta xoay mặt, “Ngươi đều không để ý sống chết của ta, ám hiệu gì đều nói cho Cố Tích Nhiên nhưng lại không nói cho ta biết.”
“Cố Tích Nhiên là dưỡng nữ của Cố tướng quân. Nàng biết những thứ này chẳng có gì lạ, lúc ấy là tình thế bức bách mới sử dụng độc khói, trước đó cũng không nghĩ tới những thứ này, hơn nữa ta cũng có giải dược.”
Như vậy cũng nói xuôi được, nhưng ta vẫn như cũ lắc đầu một cái.
“Ta không thích ngươi, sư phụ nói nam nhi dũng mãnh, nữ tử chúng ta mới có thể hạnh phúc, ngươi liên tục thời gian nửa nén hương cũng nhịn không được, ta không muốn làm quả phụ!”
Vương Thần An sắc mặt tái xanh rồi.
Trên mu bàn tay của hắn cũng lóe lên gân xanh, ta hơi sợ, sư phụ nói nam tử kiêng kỵ nhất người khác nói mình phương diện năng lực kia không được, xem ra lời nói không ngoa.
Ta trong lòng hơi run sợ mà muốn xoay người sang chỗ khác, nào có thể đoán được Vương Thần An chợt quát ta: “Bảo Châu! Giọt đêm tân hôn chính là nến đỏ, không phải là hương!”
Ta mê hoặc nháy mắt mấy cái với hắn, mặc dù không biết vì sao hắn nói xạo, nhưng ta vẫn còn lý do thứ ba.

“Ngươi không muốn để ý ta, cưỡng ép ta làm gì, chỉ dựa vào chuyện này, ta cũng sẽ không thích ngươi.”
Sư phụ nói qua, sự việc này chính là ngươi tình ta nguyện, lúc ấy ta cũng không tình nguyện, hắn lại đối đãi ta như thế chính là không tôn trọng ta.
Vương Thần An cúi đầu thật sâu, bờ vai của hắn rung động.
Lòng ta run lên một cái, mặc dù ngươi bây giờ tỉnh ngộ, đáng tiếc lòng ta vững như bàn thạch, tuyệt đối sẽ không vì vậy mà hồi chuyển.
Nhưng không biết vì sao, tảng đá kia hiện tại hơi nứt. Ta do dự một chút, đưa tay đâm bả vai Vương Thần An một cái, “Ngươi không sao chớ!”
Hắn chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ như máu, giống như một ác lang tàn bạo.
“Ngươi đừng làm loạn, ta võ nghệ siêu quần……”
Hắn nắm được cổ tay ta, cứ nhẹ nhàng nắm được như vậy, nhưng lại khiến cho ta không thể động đậy.
“Nàng không phải là võ nghệ siêu quần, nàng là lực lớn vô cùng. Đặc biệt là trong trường hợp trúng dược.” Mặt Vương Thần An nặng nề nói.
“Nói thử xem?”
“Ngày đó ta và nàng cùng trúng dược, ta cố gắng áp chế, lại bị nàng bắt lên trên giường……” Giọng điệu hắn chậm chạp cắn răng nghiến lợi, vẻ mặt cũng hết sức cổ quái.

“Càn rỡ, đừng có nói bậy mà làm bẩn trong sạch của ta, ta thuở nhỏ ăn tị độc đan, đã sớm bách độc bất xâm! Huống chi sư phụ từ nhỏ giáo dục ta phải rụt rè hữu lễ, ta sao lại làm ra hành vi phóng đãng này!”
Vương Thần An không lên tiếng, ngồi xuống hãn huyết bảo mã phát ra một tiếng hí.
Mặc dù ta có chút chột dạ, lúc này lại tuyệt đối không thể lùi bước.
“Tị độc đan là quỷ y Mạc Tiêu Dao không chế, xuân dược kia cũng thế.”
“Ngươi lại nói bậy, tị độc đan là sư phụ ta cho ta……”
Vương Thần An cắt đứt lời nói của ta, “Sư phụ nàng là quỷ y Mạc Tiêu Dao.”
“Nói bậy, sư phụ ta là Thiên diện thần thủ!”
“Bảo Châu……” Hắn thở dài, “Nàng nói cái gì thì chính là cái đó, cái gì cũng tùy nàng, được không?”
Ta:……


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.