Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông

Chương 48: Dư Thừa


Bạn đang đọc Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông – Chương 48: Dư Thừa


Đảo mắt hai ngày đã trôi qua, ướp dưa muối và mua bò làm chậm trễ một ngày, ngày tiếp theo Lý thị và Chu lão đại trở về Lý gia lại làm trễ thêm một ngày.Đến ngày thứ ba Trúc Lan và Chu Thư Nhân mới dẫn theo Chu lão đại, con gái út, cháu trai cả Minh Vân đi Dương gia.Cổ đại là vậy, ra ngoài đều là lão đại lão nhị trông nhà, coi như lão đại không kham nổi thì còn có trưởng tôn, đây chính là ưu thế của con trai trưởng cháu trai trưởng.


Nhà nông vì nghèo khổ nên một chồng một vợ, địa vị của con trai trưởng cháu trai trưởng càng tuyệt đối hơn.Chu Thư Nhân công nhận đối với chuyện con trai trưởng cháu trai trưởng này, nhà không có quy củ không thành tiêu chuẩn, con trai trưởng chính là quy củ, là thước đó để tránh họa, dù cho Chu lão đại không thông minh, những đứa con khác cũng không thể vượt qua Chu lão đại, Chu lão đại không được, vậy còn có cháu trai cả.Chu Thư Nhân nói hết những quy củ của cổ nhân cho Trúc Lan biết, cho dù Trúc Lan không có nghiên cứu cổ đại, cũng cảm thấy có đạo lý, nàng không có gì phản bác, Chu Thư Nhân có kế hoạch là tốt rồi.Dương gia ở Tôn gia thôn, có chút xa với Chu gia thôn, thôn cổ đại là rất nhiều tộc quần quây quầy, lấy họ đặt tên cho thôn có rất nhiều, nếu Huyện thái gia mà không có bối cảnh nhức đầu nhất chính là những tộc quần này, tộc quần khổng lồ luôn sẽ có một hai người có tiền đồ, không thể động vào.Ở Tôn gia thôn, họ Dương không phải là họ lớn nhưng cũng không ai dám chọc, Dương gia biết võ, cha của Trúc Lan hồi trẻ đi tiêu khắp nơi, lại là vào thời kỳ cuối khắp nơi rối loạn làm quen được không ít huynh đệ kết bái, sau đó bị thương mới lui xuống, ngoan ngoãn trở về thôn làm nông.

Khi vương triều mới thành lập cũng thành thật làm nông dân, không có làm ra chuyện khác người gì, cho đến cháu trai cả là một hạt giống luyện võ tốt, mới kéo quan hệ đi tiêu.Huynh đệ quen biết trong lúc thiên hạ đại loạn có người đầu quân, có người làm nghề khác, mạng giao thiệp có đủ hạng người, có một ít người biết chuyện không muốn chọc Dương gia, nếu thật sự chọc đến sẽ bị đánh cho tàn phế, cổ đại không quản chế, người bị đánh một khi không có chứng cứ, thì không làm được gì cả.

Đây cũng là trong tiểu thuyết tại sao Vương Như lại kiêng kỵ Dương gia như vậy.Chớ xem Dương gia là người tốt, ngay cả nguyên thân cũng đã thấy máu, mặc dù là bị ép, nhưng trong xương là người không dễ chọc.Mỗi lần nghĩ đến Trúc Lan đều cảm thấy nàng thật may mắn, thân phận này không tệ, nhà mẹ cũng có thể giúp đỡ, dù sao nàng thật sự không muốn nghịch tập, một ổ cực phẩm, nghĩ một cái đã rầu thúi ruột.Dương gia đã phân gia, hai ca ca của Trúc Lan đã ở riêng, Trúc Lan trực tiếp đến nhà đại ca, cha nương sống với đại ca.Xè bò đến, Chu Thư Nhân xuống xe trước đỡ Trúc Lan xuống: “Cẩn thận một chút, dưới chân có đá.”Trúc Lan: “Biết rồi.”Chu Thư Nhân cong khóe miệng, Trúc Lan nhất định là không phái hiện, hình thức sống chung của hai người ngày càng tùy ý, thật sự giống như một đôi phu thê vậy.


Không uổng công mỗi đêm hắn đều nói chuyện với Trúc Lan, nói chuyện trời nam đất bắt đúng là có thể kéo gần quan hệ!Tuyết Hàm cũng lười trợn trắng mắt rồi, cha là không nhìn thấy bé, chỉ có thể đưa tay để cho đại ca ôm xuống.


Chu lão đại nhéo má muội muội một cái, trong lòng hắn ta cũng chua xót, cảm giác ba người bọn họ đi theo chính là dư thừa.Trúc Lan đi hai bước quay đầu lại nói: “Lão đại, đừng quên khiêng đồ.”Chu lão đại: “…”Cảm ơn nương còn chưa quên hắn ta!Trúc Lan tiếp tục đi vào trong saân, ở Tôn gia thôn Dương gia tuyệt đối là một đại hộ, phòng xây bằng gạch xanh thoải mái, đường mòn trong sân đều lát gạch xanh, người Tôn gia thôn cũng không có ghen tị, đều biết Dương gia dùng mạng để kiếm tiền.Dương Tôn thị nghe được tiếng của con gái, vội vàng ra đón: “Ta nói buổi sáng chim khách cứ luôn kêu, thì ra con gái về, nhanh, nhanh vào phòng cho ấm.”Tay Trúc Lan bị nắm nhất thời có chút không thích ứng được, hiện đại nàng và mẹ cũng không thân thiết lắm, từ nhỏ độc lập quen, đột nhiên được nắm tay ân cần hỏi han, có chút bối rối, điều chỉnh giọng điệu gọi, “Nương.”Dương Tôn thị nắm tay ấm áp của con gái, nước mắt lập tức rơi xuống: “Vũ Xuân nói con tốt hơn nhiều rồi, ta còn không tin, lại còn xác nhận với Xương Lễ nữa, bây giờ đã tin rổi, con gái ta khỏe lên rồi, khỏe lên rồi.”Không cần lo lắng người đầu bạc tiễn người đầu xanh, rốt cuộc cũng có thể ngủ ngon giấc.Trong lòng Trúc Lan ê ẩm, nàng có chút hâm mộ nguyên thân, “Nương, nương đừng khóc làm cho con cũng muốn khóc theo.”Dương Tôn thị lau nước mắt: “Được, được, không khóc không khóc, con gái ngoan của ta không khóc.”Dương Chu thị trêu ghẹo: “Nương, nhìn muội phu đang nhìn bên này nè, đây là nhớ đó, nếu nương chọc tiểu cô khóc, muội phu sẽ đau lòng.”Trúc Lan: “…”Đại tẩu há miệng nói cũng làm cho nàng sắp tin đó!.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.