Cô Vợ Nhỏ Của Tổng Tài

Chương 6: Lo Lắng


Đọc truyện Cô Vợ Nhỏ Của Tổng Tài – Chương 6: Lo Lắng


“Phu nhân, thật xin lỗi, tôi mới làm công việc tài xế này một tháng.

Tiên sinh nói gì thì chính là cái đó.Bạch Ngưng không nói gì nữa.

Cô đã biết địa vị của Hứa Tĩnh Hàm ở trong nhà —— hoàn toàn không có địa vị.Ngôn Lạc Quân chính là lão gia cổ đại, là chủ nhân duy nhất trong nhà, ai cũng phải nghe hắn.Chỉ có thể để đến ngày mai lại nghĩ cách khác, ngày mai lại tìm cơ hội đi thăm mẹ.Hôm nay cô còn chưa uống thuốc, lại phải đi mua thôi.Tiền mặt trong ví Hứa Tĩnh Hàm không nhiều lắm, chỉ hơn một vạn.Thế nhưng hơn một vạn cũng bằng lương một tháng ban ngày cô đi làm, buổi tối tiếp rượu bồi hát ở hộp đêm, đau khổ cay đắng, mất hết tôn nghiêm mới có thể nhận được.Ngày mai nếu như có cơ hội đi thăm mẹ, cô có thể sử dụng tiền của Hứa Tĩnh Hàm mua thuốc không? Dù trong lòng có áy náy, cô cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm quyết định như vậy rồi tính.Trở lại biệt thự, lúc đi ngang qua thư phòng Bạch Ngưng thấy máy vi tính bên trong.Nghĩ đến sắc mặt mấy người kia, cô đi vào thư phòng, bật máy vi tính lên.Không đợi cô mất công tìm kiếm, trêи màn hình đã hiện ra cửa sổ tin tức, tiêu đề rất bắt mắt: “Nữ sinh đại học không chịu nổi nhục nhã nhảy lầu bỏ mình”.

Trêи tin tức cũng không có tình huống cụ thể, chỉ nói là cảnh sát đang điều tra.


Nhưng bình luận phía dưới đã vô cùng náo nhiệt rồi.Bạch Ngưng đọc qua, đều nói là muốn xử tội mấy người đàn ông kia…, cũng có người nói một sinh viên như cô ở trong phòng cùng những đàn ông kia làm gì, tám phần cũng là loại chẳng ra gì, đáng đời!Thời gian đăng tin chỉ mới mấy tiếng trước, cũng không có quá nhiều tin tức.

Không thấy cái gì có giá trị, cô đóng máy vi tính, đi về phòng vô lực nằm trêи giường.Đêm trước, cuộc sống của cô xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, biến hóa này khiến cô không biết nên đối mặt như thế nào.Buổi tối Ngôn Lạc Quân không về, Bạch Ngưng lên giường từ rất sớm nhưng mãi đến sau mười hai giờ mới ngủ.Không biết qua bao lâu, cô nằm mơ rồi bừng tỉnh, ánh chớp bên ngoài thỉnh thoáng chớp lên sáng rõ, từng luồng ánh sáng như ánh đèn flash chiếu lên mặt cô.Trong lòng vô cùng lo lắng, Bạch Ngưng không thể tiếp tục nằm xuống.Cảm giác.

.

.

.


.

.

Mẹ gặp chuyện không may.Không muốn trì hoãn một giây phút nào, Bạch Ngưng lập tức ngồi dậy bật đèn, nhanh chóng mặc quần áo, ra khỏi phòng.Nghe được động tĩnh, bác gái cô còn không biết tên đã vừa mặc áo vừa chạy qua hỏi cô có chuyện gì.Bạch Ngưng nói: “Mau gọi Tiểu Hà lái xe, tôi muốn ra ngoài.”Bác gái vội vàng nói: “Phu nhân, bên ngoài đang có sấm sét đấy!””Tôi muốn ra ngoài, mau gọi anh ta lái xe!” Bạch Ngưng sốt ruột khó nén, giọng điệu nóng nảy trái ngược với dáng vẻ phu nhân nhà giàu.

Bác gái gật đầu một cái đi gọi Tiểu Hà.

Có lẽ là do bác gái đã nhắn nhủ nên Tiểu Hà cũng không nhiều lời, theo lời lái xe ra chờ ở cửa.Bạch Ngưng lập tức lên xe, lại bảo Tiểu Hà đến Nhạc Gia.Xe khởi động trong làn mưa to tầm tã, nhưng đi được vài mét đã chết máy.Tiểu Hà khởi động lần nữa, cuối cùng vẫn không khởi động được.Bạch Ngưng nóng lòng hỏi: “Sao rồi?””Không biết, tôi xuống xe xem một chút.”Bạch Ngưng mở cửa xe thò đầu ra nhìn anh ta đi tới phía sau.Tiểu Hà cầm đèn pin mở nắp ra nhìn một lát, nói: “Xe có vấn đề, phải đi sửa.”.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.