Cô Vợ Nhỏ Của Tổng Tài

Chương 10: Cầu Cứu


Đọc truyện Cô Vợ Nhỏ Của Tổng Tài – Chương 10: Cầu Cứu


Anh lạnh mặt, đứng ở bên giường nhìn cô chằm chằm nói: “Tôi cảnh cáo cô, đây là lần cuối cùng.” Nói xong liền ra khỏi phòng, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.Sau tiếng đóng cửa kia, cô chôn mặt trong chăn khóc.Người chết một lần sẽ không muốn chết lần thứ hai, cô muốn tiếp tục sống, nhưng đối mặt với cuộc sống không có người thân, cô thật sự không biết làm thế nào tiếp tục sống.Cuộn mình ở trêи giường, nghĩ tới những năm tháng đã qua, nghĩ tới cuộc sống chỉ còn lại trong kí ức, chỉ cảm thấy giống như một giấc mộng.Bạch Ngưng chết rồi, mẹ cũng đã chết, chỉ còn lại linh hồn nhập sai xác là cô, thật không biết nên làm sao bây giờ.Nước mắt tràn đầy hốc mắt, chảy xuống, khiến vết ướt trêи chăn càng lúc càng lớn.Khóc nửa đêm, lại mộng mị nửa đêm, ngày hôm sau đi xuống tầng thì tinh thần Bạch Ngưng có chút hoảng hốt, cho đến khi cô nhìn thấy người ngồi trước bàn ăn —— Ngôn Lạc Quân.Thân thể chấn động, bước chân của cô ngừng một chút, mới tiếp tục đi về phía trước.”Phu nhân, bữa ăn sáng đã mang ra rồi, nhân lúc còn nóng cô mau ăn đi.” Bác Thẩm đứng dưới bậc thang nói.

Ngôn Lạc Quân mặc quần áo ở nhà ngồi ăn của mình, không ngẩng đầu nhìn cô.Bạch Ngưng đi tới bên cạnh bàn ăn, ngồi xuống.Bữa sáng hôm nay vẫn như trước, trứng gà chiên, sữa tươi, bánh mì.Bạch Ngưng vừa mới cầm bánh mì lên, Ngôn Lạc Quân liền để ly xuống, đứng dậy nói: “Bác Thẩm, có thể buổi trưa mẹ tôi sẽ đến, bác chuẩn bị một chút.””Tiên sinh, tôi đã biết.” Bác Thẩm trả lời.Dường như cảm thấy cái gì, Bạch Ngưng ngẩng đầu lên, vừa khéo nhìn thấy đôi mắt Ngôn Lạc Quân đang nhìn chằm chằm vào mình.”Bây giờ tỉnh táo lại, đợi lát nữa đừng để cho mẹ tôi tức giận.”Bạch Ngưng yên lặng cúi đầu.

Không phải không có lời nào để nói mà là không muốn để ý đến anh.Ngôn Lạc Quân dường như cũng không muốn nói nhiều với cô, rời khỏi bàn ăn, đi lên tầng.Ăn xong bữa ăn sáng Bạch Ngưng đang cầm lấy báo hôm nay từ chỗ Bác Thẩm muốn xem vụ án của mình thì có một người bộ dáng giống người giúp việc từ bên ngoài đi vào nói: “Bác Thẩm, ngoài cửa có một người đàn ông trung niên mang theo quà nói muốn gặp tiên sinh, người đó tên Trần Thiếu Lâm.””Ông chờ một chút để tôi lên tầng hỏi tiên sinh trước đã.” Bác Thẩm nói xong, liền đi lên tầng.Một lát sau, bác Thẩm xuống nói: “Cho ông ta vào.””Được.” Bác trai ra khỏi phòng khách.

Một lát sau, một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, bụng bự béo phệ, vẻ mặt sốt ruột từ ngoài cửa đi vào, thấy Bạch Ngưng trêи ghế sa lon, gật đầu nói: “Phu nhân, cô ở nhà sao.”Bạch Ngưng cũng không nhận ra ông ta, cũng biết ông ta không đến tìm mình nên chỉ gật đầu coi như chào hỏi.Lát sau, Ngôn Lạc Quân từ trêи tầng đi xuống, nói: “Bác Trần, sao bác lại tới đây?”Vừa thấy Ngôn Lạc Quân, Trần Thiếu Lâm vội đi lên, vừa kϊƈɦ động vừa gấp gáp, thật vất vả mới mở miệng nói: “Lạc Quân, cháu nhất định phải cứu Chí Dương, nó.


.

.

.

.

.””Bác Trần, đừng nóng vội, lên tầng từ từ nói.” Ngôn Lạc Quân kéo ông ta đi lên tầng.Bạch Ngưng không nhìn hai người kia nữa, cúi đầu xuống tiếp tục xem báo, nhớ tới bộ dạng Trần Thiếu Lâm này, cảm thấy hơi quen mắt.Nhưng cô xác định mình chưa từng gặp ông ta.

Chí Dương.


.

.

.

.

.


trong đầu Bạch Ngưng đột nhiên chấn động.Chí Dương, Trần Chí Dương! Một trong số bốn tên đàn ông đó, kẻ rót rượu cho cô, muốn cưỡng hϊế͙p͙ cô! Khó trách cô nhìn Trần Thiếu Lâm thấy quen, chắc là cha của hắn ta!Ông ta tìm Ngôn Lạc Quân làm gì? Tại sao lại nhắc tới Trần Chí Dương?Bạch Ngưng nhìn lên tầng, gần như có ý muốn lập tức xông lên, nhưng dừng một chút, tỉnh táo lại, ngồi xuống.

Cúi đầu nhìn tờ báo trong tay, cô vội lật tới trang viết về vụ án.Tin tức về cô chiếm cả một trang báo, tựa đề thật to: Đã tiến hành khám nghiệm tử thi nữ sinh đại học, bốn người có liên quan đến vụ án đã bị bắt.Trêи báo có nói thân phận của cô, ngày đó cùng mấy người đàn ông kia đi ra ngoài ăn cơm ca hát, sau đó bị đỡ đến quán bar “Bồng Lai “, cuối cùng nhảy lầu.Bốn người đàn ông này, bao gồm Trần Chí Dương đã bị tạm giam, mà lúc này cha của Trần Chí Dương vội vã đến tìm Ngôn Lạc Quân, trừ cứu con trai, còn có thể làm cái gì?Cô biết, gia thế như Ngôn gia, lợi hại như Ngôn Lạc Quân, nếu muốn giúp kẻ kia thoát tội nhất định không khó.

Nói cách khác, nếu như Ngôn Lạc Quân muốn cứu Trần Chí Dương, kẻ hại chết cô rất có thể sẽ không bị đem ra trước công lý!Tại sao có thể như vậy? Loại người như Trần Chí Dương sao lại có quan hệ với phú thương như Ngôn Lạc Quân? Trần Thiếu Lâm nhìn qua cũng không tốt đẹp gì, sao Ngôn Lạc Quân lại gọi ông ta là Bác Trần?.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.