Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 19: Bản lĩnh thi đứng nhất đếm ngược


Editor: Thủy Tiên
———————–
Diệp Oản Oản một bên, hứng thú nghe những tin đồn nhảm về mình, lấy lại được một chút tin tức mà cô đã sắp quên, một bên ung dung thản nhiên mà đi đến của lớp F.
Trong nháy mắt khi cô đi đến cửa, không khí trong phòng học đầu tiên là bỗng nhiên an tĩnh quỷ dị một giây, ngay sau đó là điên cuồng vỗ bàn cùng huýt sáo.
Tất cả mọi người đêu chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Lớp này được coi như là lớp học nát nhất trường trung học Thanh Hòa, không bao giờ để ý đến nội quy trường học, rất nhiều người không tuân theo quy tắc quản giáo, Diệp Oản Oản chẳng qua chỉ là người thu hút nhiều sự chú ý từ người khác nhất thôi.
Nói trắng ra là, cô chính là kiểu học sinh, ngày thường buồn chán luôn kiếm trò mua vui chọc cười người khác.

Mà mỗi lần Diệp Oản Oản ra tay không bao giờ phải để bọn họ thất vọng.
“Ha ha ha CMN! Diệp Oản Oản mái tóc này của cậu thật trâu bò nha!”
“Đúng đúng đúng, so với kiểu tóc nổ bể đầu trước kia, kiểu tóc này của cậu bùng nổ hơn nhiều!”
Tất cả các nam sinh đều đang cười to thì các nữ sinh đều tỏ vẻ chán ghét và khinh thường.
“Náo náo cái gì, tất cả đều yên tĩnh cho tôi! Không nghe thấy tiếng chuông vào học đã vang lên sao?” Trước cửa truyền tới âm thanh tức giận của chủ nhiệm.
“Diệp Oản Oản lại là em! Em… Em xem một chút, e mang bộ dạng qủy quái gì đây? Còn không mau trở lại chỗ ngồi của em đi!” Chủ nhiệm lớp nhìn thấy mái tóc màu xanh lục kia của Diệp Oản Oản, giận đến nổ phổi, lúc đầu muốn tiếp tục mắng cô, kết quả lại để cô trực tiếp trở về chỗ ngồi.
Dù gì người học sinh này cũng sắp bị đuổi học rồi, không cần phải phí hơi sức mắng chửi nó làm gì.
Diệp Oản Oản nhìn lướt qua phía trong phòng học một cái, không cần nhớ lại, ngay lập tức đã biết chôc ngồi của mình ở đâu.
Bởi vì mỗi chỗ ngồi trong lớp đều xếp theo thứ hạng thành tích học tập, mà thứ hạng của cô từ trước đến nay luôn là người đứng nhất từ dưới lên, tự nhiên sẽ ngồi bàn cuối.
Vị trí bàn cuối cùng là cạnh cửa sổ, gần một nam sinh.
Nam sinh một thân quần áo xốc xếch, mái tóc ngỗ ngược, trong lỗ tai mang theo tai nghe, đang nằm ngủ trên bàn học, ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở các chiếc lá, chiếu qua song cửa sổ rồi nhún nhảy trên gò má tinh xảo của thiếu niên đang ngủ say, làm cho thiếu niên nhìn qua như là người vừa bước ra từ trang bìa tạp chí.
Tư Hạ, là hot boy số một của trung học Thanh Hòa.

Hút thuốc, đánh nhau, cúp cua không có chuyện gì là không tinh thông, thành tích cũng nát đến rối tinh rối mù, nhưng mà bởi vì có một vẻ ngoài hào nhoáng, trong nhà lại có nhiều tiền nên ngồi vững cái vị trí hot boy này.
Nghe thấy bên cạnh có tiếng bước chân, thiếu niên vốn đang nhắm mắt ngủ nhất thời hiện lên vẻ mặt không kiên nhẫn “Cút!”
Trong phòng học, những học sinh khác, nhất là các nữ sinh thấy vậy tất cả đều trưng ra vẻ mặt hả hê.
Các cô đang ngồi chiêm ngưỡng vẻ đẹp vô tận của điện hạ khi ngủ say, kết quả lại bị con người xấu xí này cắt đứt.
Cô gái xấu xí, dựa vào cái gì mà có thể ngồi chung bàn với điện hạ!
Nhưng mà, dù là bộ dạng nổi giận mắng người cũng đẹp trai, rất đẹp trai!
Trước khi sống lại, Diệp Oản Oản mặc dù ăn mặc phách lối nhưng trên thực tế lại là người nhát gan, nội tâm cực kì tự ti hèn yếu, tính cách cũng rất âm trầm.
Nếu là ngày trước, bị Tư Hạ gầm lên một tiếng như vậy, Diệp Oản Oản khẳng định đã sớm ngoan ngoãn dọn dẹp cái ổ của mình đến cái bàn đã gãy mất một cái chân nằm co rút bên cạnh thùng rác ở phía bên kia.

Mà lần này, đối mặt với sự nổi giận của nam sinh, Diệp Oản Oản đứng ở chỗ đó mà nhìn từ trên cao xuống, tựa như cười mà không phải cười liếc nhìn nam sinh kia một cái, giống như chưa hề nghe thấy cái gì, trực tiếp đặt mông ngồi xuống cái ghế bên cạnh hắn.
Săc mặt nam sinh chợt đổi: “Muốn chết? Cút cho tôi!”
Diệp Oản Oản không nhanh không chậm đem sách vở nhét vào trong hộc bàn, sau đó móc quyển sách giáo khoa và hộpđồ dùng học tập ra, lơ đãng nhìn về phía nam sinh bên cạnh, chậm rãi mở miệng nói, “Tôi dựa vào bản lĩnh của mình thi được hạng nhất đếm ngược, dựa vào bản lĩnh của mình giành được vị trí này, cậu dựa vào cái gì để bắt tôi cút?”
Tư Hạ: “….”
Tất cả bạn học trong lớp: “…”
Ngay cả chủ nhiệm lớp mặt cũng đã đen như đít nồi.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.