Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 12: Cô đói bụng rồi hả?


Editor: Cẩm Tiên (Pi xđ:)))
“Còn có sân cỏ phía đông, ngược lại đốt cũng đều đốt rồi, không bằng thừa dịp có tro bụi của cây cỏ bón thật phì ra, canh tác ra rồi trồng chút cải trắng chứ?”
Cải… Cải trắng…
Thấy Hứa Dịch trợn mắt hốc mồm, Tư Dạ Hàn cũng là vẻ mặt khó lường, Diệp Oản Oản thanh âm hơi thấp một chút, yếu ớt nói, “Thế nào?”
Tư Dạ Hàn ngón tay thon dài nhẹ một chút lấy chén sứ trắng, khẽ nâng lên con ngươi, “Ở nơi này của tôi, thường ngày để em đói bụng rồi hả?”
Diệp Oản Oản nhất thời nghẹn một cái, “A… Không có…”
Cô từ nhỏ cơm áo không lo, chưa từng nhịn đói qua cũng chưa từng chịu đói, ở nhà của Tư Dạ Hàn đây càng không có khả năng, đầu bếp Cẩm Viên mỗi ngày đổi lấy trò gian liền vì cô có thể ăn nhiều mấy ngụm, bởi vì nếu như cô ăn phân lượng ít hơn so với Tư Dạ Hàn quy định, những đầu bếp kia cũng sẽ bị đuổi.

Nhưng cô cũng không biết mình là chuyện gì xảy ra, giống như chuột đồng như thế, có thói quen tích trữ đồ ăn, thức ăn bên người càng nhiều, cô càng có cảm giác an toàn.
Chẳng qua là kiếp trước bị Tư Dạ Hàn nhốt lấy, tinh thần uất ức uể oải, dần dần đối với thức ăn không có gì * ( Editor: tác giả ghi là * thật luôn nhé, nhưng theo kiến thức và ý của mình thì có nghĩa là: phấn chấn, Oản Oản không quan tâm đến thức ăn nữa.)
Thật vất vả sống lại, ngoại trừ làm đẹp, ăn ngon tự nhiên ắt cũng không thể thiếu, nếu không thật là uổng công sống lại lần này rồi.
Một hồi lâu sau, Tư Dạ Hàn hướng phía Hứa Dịch nhìn một cái, “Làm theo.”
Hứa Dịch mặt xám như tro tàn: ” Dạ…”
Hắn thật sự là quá ngây thơ rồi, còn tưởng rằng cô gái này đổi tính thật rồi.
Cô lại muốn đem vườn cây tư gia đẳng cấp đổi thành vườn rau xanh, thật là phát điên…
Diệp Oản Oản nghe một chút Tư Dạ Hàn đồng ý, nhất thời tâm tình sáng lại, hưng phấn nói, “Quá tốt, như vậy chờ đến mùa thu, liền có thể có rất nhiều đồ ăn ngon rồi!”
Chờ đến mùa thu…
Nghe được cái này bốn chữ, Tư Dạ Hàn thần sắc khẽ biến, trong con ngươi xẹt qua một tia khác thường.
Từ trước theo bên cạnh hắn Diệp Oản Oản lòng tràn đầy chỉ có ý muốn chạy trốn, làm sao có thể suy nghĩ đến tương lai?
Cả ngày, Diệp Oản Oản cặn kẽ cùng Hứa Dịch thương lượng chỗ nào trồng trọt cái gì, toàn bộ hành trình chỉ huy đám người hầu làm việc.
Chờ đến chạng vạng tối, Cẩm Viên trước bị phá hư nhờ Diệp Oản Oản đã rực rỡ hẳn lên.

Phía đông trồng cải trắng, phía tây trồng vào hoa hướng dương, bên tường là mới cắm giàn nho, hoa cỏ cây cối quý giá đều bị rau cải cây ăn quả thay thế, đổi nước trong hồ, một đống cá trắm cỏ đuôi màu mỡ cùng tôm sống vui sướng bởi nhảy khắp nơi…
Từ trước Cẩm Viên hoa một cái một cây cỏ đều là trân phẩm hiếm thế (quý hiếm trên trần thế), người giúp việc xuống chân đều phải chú ý, nếu không khả năng một cước đi xuống liền giết chết một triệu, giống như bây giờ, mặc dù thành vườn rau xanh, ngược lại ngoài ý muốn không phải có khói lửa.
Không biết có phải hay không nguyên nhân là gia tăng lượng vận động, lượng cơm Diệp Oản Oản ăn đều khôi phục, buổi tối lại ăn không ít.
Sau khi ăn uống no đủ, nghỉ ngơi dưỡng sức, nàng bắt đầu lần nữa suy nghĩ vấn đề ban ngày.
Không chỉ là đi học, vấn đề căn bản trước mắt là quan hệ cùng trạng thái của cô và Tư Dạ Hàn.
Nếu muốn hoàn toàn thay đổi, cô nhất định phải tìm hắn cố gắng nói chuyện một lần.
Căn phòng của Tư Dạ Hàn ở lầu chót, là nơi mà kiếp trước cô chưa bao giờ sẽ chủ động bước vào.
“Đùng đùng đùng — “

Diệp Oản Oản có chút khẩn trương đứng ở cửa, hít sâu một hơi, sau đó gõ cánh cửa.
“Két” một tiếng cửa phòng mở ra, đập vào mắt là một đôi mắt giống như hàn đàm(Editor: là đầm lạnh) lạnh giá chìm thúy con ngươi.
“Cái đó, tôi có việc muốn tìm anh nói một chút, bây giờ có thuận tiện hay không?”
Người đàn ông dường như đã sớm ngờ tới cô sẽ đến, trên mặt không có chút nào ngoài ý muốn, không nói một lời xoay người trở lại trong phòng, coi như là thầm chấp nhận.
Diệp Oản Oản vội vàng tiến lên một bước đuổi theo.
Tối nay bất luận như thế nào cũng phải đem người đàn ông này giải quyết!
=== === ===


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.