Chồng Của Tôi Còn Đáng Sợ Hơn Cả Tang Thi

Chương 59


Bạn đang đọc Chồng Của Tôi Còn Đáng Sợ Hơn Cả Tang Thi FULL – Chương 59


Một giấc ngủ ngon, sau khi tỉnh ngủ, Minh Hi còn cảm thấy có chút mơ hồ, khẽ trừng mắt, giống như những ngày trước, theo bản năng liền dựa vào cái ôm quen thuộc bên cạnh.

Người nọ kích động, nhất thời ôm anh thật chặt.

Lần này lực đạo hơi lớn một chút, Minh Hi rốt cục thanh tỉnh.

Anh mở mắt ra, mặt không chút thay đổi nhìn nam nhân trước mặt,
người đàn ông nhắm mắt lại và giả vờ ngủ, làm như không nghe thấy gì cả.


Nam nhân lần này giả bộ không được, không nhanh không chậm từ trên mặt đất đứng lên, bất đắc dĩ nhìn Minh Hi.

Bộ đồ ngủ mềm mại của nam nhân vốn đã được buộc lỏng lẻo, hiện tại lại lộ ra hơn phân nửa thân trên rắn chắc và cơ bắp mê người.

Trông giống như một mảng lớn của hoa trắng.

Minh Hi có chút đau đầu, anh dám khẳng định, tên hỗn đản này tuyệt đối cố ý.

Minh Hi không muốn để ý tới hắn, đang chuẩn bị rời đi, nam nhân lại đột nhiên nhào tới, túm lấy cổ chân anh.

Minh Hi bất ngờ không kịp đề phòng bị túm đến ngã xuống đất, nam nhân nhân cơ hội nhào tới, sau đó toàn bộ đè lên người anh, nhìn anh cười đến vẻ mặt đắc ý.


Động tác trẻ con như vậy, làm cho Minh Hi quả thực tức giận cũng không được, cười cũng không được.

“Cút đi!”
“Tôi không!”
“Cút đi!”
-.

Đọc‎ ????????u????ệ????‎ ha????‎ ????ại‎ (‎ ????????Um????????u????‎ ệ????.Ⅴ????‎ )
Minh Hi còn muốn mắng, nam nhân đã cúi đầu, mạnh mẽ hôn xuống.

Nụ hôn của nam nhân lúc đầu còn rất nóng nảy, giống như là đang sợ hãi sợ hãi cái gì đó, chậm rãi, cảm giác được Minh Hi cũng không có thật sự đẩy hắn ra, hắn mới dần dần yên ổn lại.

Tỉ mỉ tỉ mỉ từng tấc từng tấc tấc chống lại giữa môi và răng của hắn.

Minh Hi tự bạo nhắm mắt lại, tùy ý nam nhân cướp đoạt.

Chuyện kế tiếp đã là thuận lý thành chương, hai người đối với sự quen thuộc lẫn nhau sớm đã lạc vào linh hồn, nhiệt độ quen thuộc quen thuộc khí tức quen thuộc phản ứng, mỗi một đều có thể làm cho người ta quên hết tất cả rơi vào trầm luân.

Vào lúc Tần Lâm tiến vào, Minh Hi mạnh mẽ vươn móng tay bóp vào cổ hắn.


Tần Lâm trên mặt không có bất kỳ biểu tình thống khổ nào, ngược lại mang theo vẻ mặt thỏa mãn cười, thậm chí còn thân mật cọ cọ trên người anh, vẻ mặt thỏa mãn.

Máu đỏ tươi tích tắc rơi xuống, thấm ướt ga giường dưới thân hai người, cũng làm cho thân thể hai người trơn bóng vừa ướt vừa trơn.

“Chỉ cần cậu không rời khỏi tôi, tôi cái gì cũng nghe lời cậu.” Tần Lâm khàn giọng nói.

“Cậu là chúa tể duy nhất của tôi.

Là sống hay chết, đều do cậu định đoạt.


Cậu là chúa tể duy nhất của tôi…!
Minh Hi nhịn không được cười khổ, hắn mới là chúa tể duy nhất của cậu.

Cho dù biết trong tay hắn dính đầy máu tươi, cho dù biết phía sau lưng mang vô số mạng người, cho dù biết hắn có lẽ tìm đã không phải là hắn của trước kia, nhưng tại thời khắc biết hắn vẫn yêu mình sâu đậm như trước, chung quy vẫn là luyến tiếc.

Minh Hi mơ hồ có thể nhớ rõ, trong bóng tối dài đằng đằng, chống đỡ anh sống sót, là người đàn ông này từng tiếng kêu tuyệt vọng.

Hoặc là, là tiếng gọi của chính anh cũng nói không chừng.

Trong bóng tối, con người luôn nhìn thấy rõ ràng hơn về suy nghĩ của chính mình.

Anh, không nỡ bỏ người đàn ông này.

Luyến tiếc, hận không nổi, vì thế liền lấy danh nghĩa yêu thương, vì thanh ác kiếm này của anh mà quấn lên từng tầng trói buộc, cũng vì mình quấn lên từng tầng gật xiềng xích.

Nhân danh tình yêu, không bỏ không rời..


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.