Chồng Của Tôi Còn Đáng Sợ Hơn Cả Tang Thi

Chương 1


Bạn đang đọc Chồng Của Tôi Còn Đáng Sợ Hơn Cả Tang Thi FULL – Chương 1


Minh Hi từ trên giường nhảy lên, trong tay đã theo thói quen làm ra động tác công kích, thần sắc khẩn trương mà cảnh giác nhìn chung quanh, hơn nữa theo bản năng bắt đầu tìm kiếm thân ảnh quen thuộc kia.

Người không tìm được, cảnh sắc xung quanh quen thuộc mà xa lạ lại khiến anh sững sờ tại chỗ.

Ý thức chậm rãi trở về trong tâm trí, một khắc trước còn trải qua sinh tử đọ sức, giờ khắc này đã đứng ở nơi an toàn nhất.

Loại cảm giác chênh lệch cực lớn này làm cho anh có chút không thích ứng, anh theo bản năng sờ sờ vết thương thật lớn vừa mới lưu lại trên nguc, lại cái gì cũng không sờ được.

Cái loại cảm giác đau đớn mơ hồ này, đã chậm rãi biến mất không thấy.

Cảnh vật chung quanh rất quen thuộc cũng rất xa lạ, Minh Hi suy nghĩ trong chốc lát mới nhớ tới, đây không phải là căm phòng trước tận thế trước tận thế mà anh thuê sao? Bởi vì thời gian quá dài, anh mới nhất thời không nhớ tới.

Anh không phải đáng chết sao, vì sao lại xuất hiện ở chỗ này? Chẳng lẽ là hồi quang phản chiếu?
Không phải nói trước khi chết người ta nhìn thấy đều là thứ mình nhớ nhất sao? Thứ anh nhớ nhất không phải là người nọ, mà lại nhớ đến căn phòng ở một năm trước tận thế, cái này không khoa học!
Mặc kệ có phải là hồi quang phản chiếu hay không, Minh Hi hiện tại chỉ muốn nhanh chóng nhìn thấy người kia!
Mở cửa ra, khẩn cấp vọt ra khỏi cửa, dòng xe cộ lưu thông trên đường phố lại làm cho anh sững sờ.

Rốt cuộc đã bao lâu rồi không nhìn thấy cảnh tượng như vậy?
Từ sau khi tang thi bộc phát, toàn bộ dân số thế giới nhanh chóng giảm bớt, cho dù nhân loại thiên tân vạn khổ xây dựng căn cứ, cũng bởi vì lòng người hoảng sợ, vĩnh viễn không có khả năng sẽ có cảnh tượng náo nhiệt như vậy.

Minh Hi rất mê mang, trong lúc nhất thời có chút không rõ ràng hiện tại rốt cuộc là một loại tình huống như thế nào.

Đám người xung quanh không ngừng lướt qua anh, hoặc là nói về kiểu dáng quần áo mới ra, hoặc là lo lắng phỏng vấn có thuận lợi hay không…!Biểu tình trên mặt mỗi người đều không giống nhau, nhưng không có ai là hoảng sợ bất an đối với tương lai, sẽ không lo lắng bữa tiếp theo lại không có thức ăn, cũng sẽ không lo lắng tang thi thủy triều lại công kích tới.

Mệnh Hi còn đang sững sờ, cảm giác bả vai bị cái gì đụng một cái.

“Thực xin lỗi.”
Đột nhiên truyền đến tiếng nữ rốt cục làm cho anh thanh tỉnh một chút, thì ra có một nữ hài tử bởi vì chạy quá gấp, một cái không để ý đụng phải trên người anh, đồ đạc trong tay cũng rầm rầm rơi xuống đất.


Minh Hi đang vì mình cư nhiên bị người đụng mới phát hiện mà ảo não, chỉ với tâm cảnh giác này, anh cho dù có một trăm mạng cũng không đủ chết!
Nếu người này không công kích anh, xuất phát từ lễ phép, anh vẫn khom lưng chuẩn bị thay nàng nhặt đồ vật trên mặt đất.

Bất quá có tự kiểm điểm vừa rồi, tâm tính của anh tự nhiên lại trở lại, theo bản năng dẫn động dị năng muốn chuẩn bị ứng phó tất cả trạng thái bất ngờ.

Nhưng mà, lực lượng quen thuộc cũng không có xuất hiện, Minh Hi lần thứ hai ngây ngẩn cả người, không thể tin lại thử vài lần, vẫn như cũ cái gì cũng không có xuất hiện.

Lại nói tiếp lúc anh vừa mới tỉnh lại cũng không thể thành công dẫn động dị năng, chỉ là khi đó đầu anh không thanh tỉnh, căn bản không thể xác định rốt cuộc có phải là ảo giác của mình hay không.

Nhưng bây giờ anh ta rất chắc chắn, dây không phải ảo tưởng!
Minh Hi không hiểu sao cảm thấy có chút khủng hoảng, trong tận thế không có dị năng, người sẽ giống như một con cừu non đang chờ làm thịt, sinh tử toàn bộ đều ở trong một ý niệm của người khác, hoặc là dưới một móng vuốt của tang thi.

Không có dị năng, anh còn sống trong tận thế như thế nào, anh lấy cái gì để bảo vệ người yêu của anh?
Nỗi sợ hãi trong lòng càng ngày càng mở rộng, hoàn cảnh náo nhiệt chung quanh không thể mang đến cho anh bất kỳ cảm giác an toàn nào, ngược lại làm cho anh có loại cảm giác cả thế giới đều không thể nào hiểu được.

Cảm giác như vậy, cho đến khi anh đột nhiên bị đánh thức bởi tiếng chuông trong túi quần.

Minh Hi cầm điện thoại di động, sửng sốt thật lâu, cái loại ngày mỗi ngày ôm điện thoại di động không buông tay, đã cách anh quá xa.

Thẳng đến khi rung động trên điện thoại di động lần nữa kéo lại suy nghĩ bay đi của anh, Minh Hi nhìn chữ “Tần” phía trên, tay dừng lại, theo bản năng liền xẹt qua nút nghe, “Này…”
Lời vừa nói ra, anh mới phát ra cảm giác thanh âm của mình đều run rẩy, tiếng tim đập đã lớn đến mức ngay cả thanh âm chung quanh cũng toàn bộ che đậy.

Mà lỗ tai anh lại gắt gao nghe tiếng điện thoại bên kia, chờ mong lại sợ hãi cái gì đó.

Trong điện thoại không có bất kỳ âm thanh nào truyền đến, tuyệt vọng trong lòng anh từng chút một mở rộng, cho rằng mình rốt cuộc không nghe được thanh âm của người kia, đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến thanh âm có chút khẩn trương, “Minh Hi, anh làm sao vậy? Thanh âm nghe sao lại không thích hợp như vậy? Anh đang ở đâu? ”
Minh Hi đang cảm giác được thanh âm quen thuộc này mà cảm giác được, đầu dây bên kia liên tiếp hỏi thăm liền đập tới.

Cả người Minh Hi đều có chút choáng váng, theo bản năng liền trả lời, “Tôi, tôi không có việc gì.


Tôi đang…” Tầm mắt chuyển một vòng, ký ức chậm rãi trở nên rõ ràng, nơi đã từng ở vài năm, vẫn nhớ rất rõ ràng, “Tôi ở phố Bình An…!Phải, ngay trước cửa quán cà phê bên đường.


Minh Hi ngoan ngoãn theo lời người nọ đem địa chỉ báo ra, sau đó trong điện thoại truyền đến một trận tiếng đô đô, hiển nhiên đối phương đã cúp điện thoại.

Minh Hi cầm điện thoại, thần trí chậm rãi trở nên thanh minh.

Chuyện xảy ra trước khi chết cùng chuyện xảy ra hôm nay trong đầu nhanh chóng hiện lên, trong đầu đột nhiên có một ý niệm rất hoang đường trong đầu, chẳng lẽ, tuy rằng anh đã chết, nhưng không có xuống địa ngục, mà là trở về trước kia?
Ý niệm này hiện lên trong đầu Minh Hi, anh chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường, nhưng sâu trong đáy lòng lại vô cùng chờ mong.

Kỳ thật anh còn không muốn chết.

Anh còn muốn cùng người nọ sống chung nhiều hơn một chút, cho dù anh chưa bao giờ chờ mong người nọ thật sự sẽ yêu anh, cũng hy vọng có thể cùng anh mãi mãi cùng một chỗ.

Chỉ cần còn sống, anh liền có hy vọng đợi đến ngày người nọ nói yêu anh, anh rất tin tưởng.

Đó là niềm tin mà anh đã giữ trong nhiều năm.

Minh Hi lần thứ hai lấy điện thoại di động ra, chờ mong mà thấp thỏm nhẹ nhàng ấn nút hiển thị, ngày hiển thị trên đó làm cho anh trong nháy mắt mở to hai mắt, trong lúc nhất thời ngay cả hô hấp cũng quên mất!
Thẳng đến khi nguc truyền đến cảm giác rầu rĩ, anh mới bắt đầu thở hổn hển từng ngụm từng ngụm.

Màn hình hiển thị đã lâm vào bóng tối, anh vội vàng hoảng hốt ấn xuống lần nữa, thẳng đến lần thứ hai nhìn thấy chuỗi ngày không thể tưởng tượng nổi phía trên, anh đột nhiên nở nụ cười, “Ha ha, ha ~~”
Anh cứ như vậy đứng ở trên đường phố người đến người đi, nhìn điện thoại di động trong tay cười ha ha, người qua đường chung quanh kinh ngạc quay đầu, đều dùng một loại ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn anh.


Cho đến khi, một thanh âm quen thuộc vang lên phía sau anh, “Ai đã làm cậu buồn cười như vậy? ”
Thanh âm quen thuộc đến khắc vào linh hồn này, cho dù ở thành thị ồn ào dòng người này bắt đầu khởi động, anh cũng trước tiên phân biệt được.


Thân thể Minh Hi cứng đờ, tuy rằng vừa mới suy đoán qua khả năng này, nhưng khi đột nhiên muốn đối mặt với người này lần nữa, anh vẫn khẩn trương đến nỗi cả hai tay đều thấm ra mồ hôi lạnh.


Minh Hi ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm gương mặt khiến anh yêu nửa đời người, ánh mắt hơi có chút ướt át, “Tần Lâm…”
Nam nhân vốn mỉm cười, lại khi nhìn thấy biểu tình muốn khóc không khóc này của anh, hơi đổi, tươi cười trên mặt lại sâu thêm vài phần, nhưng ánh mắt đã bắt đầu âm trầm, “Làm sao vậy? Có ai bắt nạt cậu sao? Nói cho tôi biết đi.” Tay hơi hơi nâng lên, dường như muốn thay anh lau đi nước mắt khóe mắt, chỉ là nâng lên mới phát hiện động tác này tựa hồ có chút không ổn.

Ánh mắt lại trầm đi vài phần.

Minh Hi rốt cục cũng phản ứng lại, biểu tình hiện tại của mình thật sự giống như một kẻ ngốc, chính anh sờ mặt, trên mặt lộ ra nụ cười, “Không có việc gì, ha ha!”
Vốn anh muốn nói, làm sao có thể có người có thể bắt nạt anh? Kết quả liền nhớ tới trước tận thế, anh bởi vì thân thể của anh gầy yếu, thường bị bắt nạt.

Cũng chính là khi đó Tần Lâm giúp anh vài lần, anh mới có thể quen biết hắn, sau đó không thể kiềm chế lâm vào trong tình yêu đơn phương.

“Đọc một câu truyện rất buồn cười mà thôi.” Anh chỉ có thể tùy tiện nói dối lừa gạt qua.

Tần Lâm cũng không biết rốt cuộc có tin hay không, thần sắc nhu hòa nói, “Không có việc gì là tốt rồi, không phải cậu nói buổi chiều muốn đến nhà tôi sao? Chờ cậu nửa ngày cũng không thấy đến.


“A?” Tuy rằng cảm thấy mình hẳn là sống lại, ngày biểu hiện cũng rõ ràng, nhưng trí nhớ của một người không có khả năng tốt đến mức ngay cả mỗi chi tiết mười năm trước đều nhớ rõ ràng.

Minh Hi nhất thời cũng không nhớ ra hôm nay rốt cuộc là vì chuyện gì mới đến nhà Tần Lâm.

Bất quá chỉ cần vừa nghĩ đến là đi nhà hắn, trong lòng liền nhảy nhót không thôi, làm sao còn để ý đến những thứ khác? Liên tục gật đầu, “Ừ! Đi thôi! ”
Tần Lâm nhìn Minh Hi đã quay đầu đi, trong ánh mắt hơi hiện lên một tia dị sắc.

Minh Hi đã sắp không nhớ được lần trước đến nhà Tần Lâm là khi nào, bất quá anh dám khẳng định, tâm tình tất nhiên cũng sung sướng như thế.

Cách nhiều năm, mỗi chi tiết nhà Tần Lâm đều nhớ rõ ràng, ít nhất so với căn phòng cho thuê của anh ở một năm rõ ràng hơn nhiều.

Tần Lâm mở cửa, rất tự giác đưa cho anh một đôi giày, Minh Hi vội vàng tiếp nhận lời cảm ơn, “Cám ơn.


Mặc vào chân mới phát giác, đôi giày này lại vừa vặn vừa vặn, giống như vừa vặn làm cho anh.


Anh không khỏi có chút kinh ngạc, anh chính là nhớ rõ, Tần Lâm không thích người khác vào nhà mình, cho nên giày trong nhà đều là kiểu dáng của hắn, thật sự có khách nhân đến cũng chỉ có thể đeo cái số giầy kia.

Nhưng kể từ đó, đôi giày đó sẽ không bao giờ xuất hiện trong nhà hắn nữa.

Minh Hi xem như là người hiếm hoi trong nhà Tần Lâm có thể vào cửa, đãi ngộ duy nhất cũng chính là một đôi giày không ném vào thùng rác, tuy rằng lớn hơn một thước, nhưng mỗi lần Minh Hi nhìn thấy đãi ngộ đặc thù của mình, sẽ vui vẻ thật lâu.

“Từ khi nào anh lại đặc biệt chuẩn bị giày cho tôi?” Minh Hi vừa nói ra đã hối hận, quả nhiên là vừa mới tỉnh lại đầu óc không đủ thanh tỉnh sao? Lúc trước quan hệ giữa anh và Tần Lâm, hoàn toàn là anh nóng bỏng tiến về phía trước.

Làm bất cứ điều gì là cẩn thận, sợ nơi nơi chọc vào người đàn ông này, và sau đó đuổi anh ra khỏi thế giới của hắn.

Chỉ là ở mạt thế đã lâu, đã theo bản năng cho rằng nam nhân cho dù không thích cũng sẽ không rời khỏi anh, mới có thể nói chuyện trở nên miệng không suy nghĩ như vậy.

Nhưng bây giờ vượt qua như vậy, rất có thể sẽ phá hỏng quan hệ bọn họ thật vất vả mới thiết lập được, Minh Hi đột nhiên có chút luống cuống tay chân.

Tần Lâm vốn nghe được lời này của anh mà biến thành con ngươi thâm sâu, khi nhìn thấy bộ dáng này của anh, đột nhiên cảm giác nguc giống như bị kim đâm, đau đớn.

Cái gì thăm dò suy đoán gì cũng ném sang một bên, mạnh mẽ tiến lên ôm người vào trong nguc, “Đứa ngốc, sao không hiểu sao lại lộ ra loại biểu tình sắp khóc này, đây là muốn chọc tôi đau lòng sao? ”
Minh Hi cảm giác mình nghe ảo, hoặc là nói mình quả nhiên là đang nằm mơ? Có một ngày Tần Lâm sẽ đối với anh lộ ra loại biểu tình sủng nịch này, sẽ nói ra lời như vậy?
Có lẽ, anh có thể đang nằm mơ!
Cả người Minh Hi đều choáng váng, khi Tần Lâm cảm giác được anh không có động tĩnh gì, nghi hoặc buông anh ra, cả người Minh Hi thần trí hoảng hốt đi tới sô pha, sau đó ngã xuống, nằm thẳng.

Hết lần này tới lần khác ánh mắt lại gắt gao nhìn Tần Lâm, vẻ mặt biết rõ đang nằm mơ còn không muốn tỉnh lại.

Tần Lâm vốn còn nghi hoặc anh rốt cuộc làm sao vậy, kết quả nhìn thấy thần sắc của anh, nhất thời cảm giác dở khóc dở cười.

Hắn ngồi xổm xuống bên cạnh sô pha, khóe miệng mỉm cười, “Hôm nay làm sao vậy? Cậu bị k1ch thích mạnh như vậy sao? ”
Minh Hi sắp khóc, “Anh có thể đừng cười như vậy được không! Tôi cảm thấy khủng khiếp!”
Nụ cười trên mặt Tần Lâm từng chút từng chút biến mất, thanh âm cũng thấp xuống, “Vậy phải cười như thế nào? ”
Minh Hi rốt cục cảm thấy chuyện này bình thường hơn nhiều, ngoại trừ thanh âm vẫn có chút âm dương quái khí, “Cứ như vậy, đúng, thanh âm cũng đừng cố ý ép thấp như vậy! ”
Nụ cười trên mặt Tần Lâm rốt cục biến mất, bất quá trong nháy mắt sau, hắn lại bật cười, mạnh mẽ tiến lên một bước, một tay giữ chặt đầu Minh Hi, sau đó điên cuồng hôn xuống.

Cuối cùng tôi cũng tìm thấy cậu..


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.