Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 1

Chương 13: quyển 1 - chương 13


Bạn đang đọc Cho Anh Nhìn Về Em – Tập 1 – Chương 13: quyển 1 – chương 13


Chương 13
Chưa kịp bắt đầu đã kết thúc
… Nhưng mà mọi chuyện không nên như thế này. Tiểu Bắc, anh không ngờ rằng anh vừa mới bắt đầu chuẩn bị, cô ấy đã nhấn nút kết thúc.
 
Hàn Thuật trở về nhà, đi qua phòng bảo vệ anh nhìn thấy Chu Tiểu Bắc lưng đeo chiếc vợt cầu lông đang nói chuyện với nhân viên bảo vệ, lúc này anh mới nhớ ra mình và Tiểu Bắc hẹn nhau mỗi tuần gặp một lần. Anh chán nản xem lại đồng hồ, may mà cách giờ hẹn vẫn còn 3 phút nữa, Chu Tiểu Bắc đến sớm rồi, nhưng trên tay Hàn Thuật đang cầm tấm rèm cửa mới mua, bỗng dưng anh cảm thấy hơi ngại.
Tiểu Bắc đang nói chuyện rất sôi nổi với chú bảo vệ đã ngoài 50, phải có người khác nhắc thì cô mới để ý tới Hàn Thuật vừa đi qua. Cô túm chiếc vợt cầu lông vừa đi vừa nhảy đến bên Hàn Thuật rồi cẩm cổ tay anh giơ lên xem đồng hồ, cô cười nói: “Sặc, những nhân tài như anh đều căn thời gian chuẩn như thế sao?”
Hai người đã hẹn đi đánh cầu lông cùng nhau, sân bóng cũng đã đặt trước rồi. Hàn Thuật là người có sức lực tràn trề và yêu thể thao, nếu như lâu lâu không được hoạt động chân tay thể nào anh cũng thấy bứt rứt không yên. Lần này nhìn thấy Chu Tiểu Bắc trong bộ đồ thể thao từ đầu đến chân, không hiểu sao anh lại thấy có chút mệt mỏi. Nhưng anh không muốn làm Chu Tiểu Bắc mất hứng, dù sao chăng nữa anh cũng đã hẹn trước với cô rồi, vì vậy anh nói: “Cho anh 5 phút, anh lên tầng thay quần áo, em lên đó ngồi nghỉ một chút hoặc ở đây tiếp tục nói chuyện, chỉ vài phút là anh xong thôi.”
Chu Tiểu Bắc không phản ứng gì, đi theo Hàn Thuật được vài bước thấy xung quanh không có người, cô trêu anh: “Lông mày của anh đã mọc lên tận đỉnh đầu rồi kìa, một tuần không gặp, không lẽ anh đã từ chức bố vinh dự lên chứ ông ngoại rồi hay sao?”
Hàn Thuật giả vờ cười thật to: “Buồn cười quá nhỉ!”
“Nói thật nhé, quen nhìn cái vẻ vênh váo thường ngày của anh rồi, trông anh lúc này thành ra lại không quen lắm.”
Hàn Thuật đưa hai tay lên bóp mặt, làm điệu bộ thay đổi vẻ mặt, anh nở nụ cười tiêu chuẩn lộ ra sáu chiếc răng cửa và nói với Tiểu Bắc: “Như thế này cô nương đã hài lòng chưa?”

Nói xong anh tiếp tục băng qua bãi cỏ tiến về phía thang máy, Chu Tiểu Bắc vội vàng đuổi theo: “Thế này mới được chứ. Mà đúng rồi, Hàn Thuật…”
Khi cô đang nói câu này, không hiểu tại sao Hàn Thuật đang tiến về phía trước bỗng nhiên đứng sững lại như thể vừa nghĩ ra cái gì đó, Chu Tiểu Bắc dừng không kịp, thiếu chút nữa là đâm sầm vào lưng Hàn Thuật.
“Em có chuyện này muốn nói với anh.”
“Tiểu Bắc, anh có chuyện này muốn nói với em.”
Hai người gần như cùng lúc nói ra cùng một câu nói, nói xong cả 2 người đều ngẩn người ra.
“Em nói trước đi.” Hàn Thuật từ bỏ ý định nói chuyện hẳn hoi với Tiểu Bắc mà anh vừa chợt nghĩ ra, anh tôn trọng nguyên tắc “ưu tiên nữ giới”.
Chu Tiểu Bắc chống nạnh cười hì hì: “Những lúc như thế này  chúng ta lại tâm đầu ý hợp thế nhỉ. Cho em nói trước thật à? Vậy được rồi!” Cô đứng thẳng người giả bộ nghiêm túc: “Anh Hàn Thuật, hai ngày nữa có thể em sẽ rời thành phố G, có một số việc em phải về Tân Cương để giải quyết.”
Cho dù vào thời điểm này nhưng sự nhạy cảm trọng nghề nghiệp vẫn khiến Hàn Thuật chú ý tới cách dùng từ đặc biệt trong lời  nói của Chu Tiểu Bắc, nói về Tân Cương, cô ấy dùng từ “về” chứ không phải là “đi”, cứ như nơi đó là quê hương của cô vậy, nhưng rõ ràng cô là người sinh ra và lớn lên ở đất Thẩm Dương, Tân Cương chẳng qua chỉ là nơi cô từng theo học trong một thời gian ngắn ngủi mà thôi.
Hàn Thuật quyết định không nói ra điều này, anh nhún vai: “Bao giờ thì em đi? Có việc rất quan trọng ư?”
“Chút việc riêng tư ấy mà, nhưng cũng có thể nói là quan trọng đối với em.”
“Thế cũng có vấn đề gì đâu, có cần anh đặt vé cho em không? Khi nào thì đi, để anh đưa em ra sân bay?”

“Đưa tiễn gì chứ, em có thiếu chân thiếu tay đâu, sân bay thì ai chẳng biết đi!” Chu Tiểu Bắc sồn sồn nói.
“Đi mấy ngày? Nếu không thì lúc em quay lại anh ra sân bay đón em?”
“Không cần đâu, em cũng chưa chắc là khi nào quay lại, em cũng đã xin trường cho nghỉ phép dài hạn rồi.”
“Ồ” Hàn Thuật ngừng lại một lúc, anh thật sự có đôi chút khó hiểu, “Liệu có phải đã xảy ra chuyện gì không? Anh có thể giúp gì được em không?”
“Có lẽ là không.” Chu Tiểu Bắc cười nói, cô gãi gãi đầu, “Hàn Thuật, chúng ta cũng đã quen biết nhau lâu rồi đấy nhỉ?”
“Ừm”
“Anh ấy, tuy là tính cầu kỳ lại hay thích làm đẹp, nhưng cũng vẫn đáng yêu ra phết.”
“Xin em đấy, đừng khen anh nữa, anh chịu không nổi!”
“Đừng có ngắt lời em, em khen anh chỉ là dạo đầu thôi, ý em muốn nói là… anh cũng nên thử xem, có những nơi, có những người, tuy không có gì là thú vị nhưng lại có một thứ rất khó diễn… biết nói thế nào nhỉ, sức hấp dẫn ư?”
Hàn Thuật im lặng nhìn Chu Tiểu Bắc, Chu Tiểu Bắc tự thấy những lời mình nói đến bản thân mình nói còn thấy đau đầu, thế mà không hiểu tại sao cô lại tin chắc rằng Hàn Thuật sẽ hiểu được ý của cô.
Đúng vậy, Hàn Thuật nghe những lời nói của Chu Tiểu Bắc cũng mơ hồ hiểu được chút gì đó, anh đứng im tại chỗ, không nói gì, những lời định nói lúc trước  giờ đã chẳng còn cần thiết phải nói ra nữa.

“Đến lượt anh rồi đấy, Hàn Thuật.” Chu Tiểu Bắc làm ra bộ “chăm chú lắng nghe”. Một lúc sau vẫn chưa thấy Hàn Thuật nói gì.
“Anh câm rồi hay sao thế? Em cứ tưởng rằng anh định nói với em về cái rèm cửa mới của nhà anh đấy.”
Chu Tiểu Bắc tính tình phóng khoáng nhưng cũng không phải người hời hợt vô tâm, Hàn Thuật biết rõ điều này. Anh giơ thứ trong tay mình lên nhìn, cái gọi là bí mật chẳng qua chỉ là người trong cuộc tự mình cảm thấy là bí mật mà thôi.
Anh hỏi thẳng một cách dứt khoát: “Tiểu Bắc, em và cô ấy… bọn em quen nhau như thế nào vậy?” Anh đã nghĩ kỹ rồi, nếu như Chu Tiểu Bắc có hỏi “cô ấy” là ai, anh sẽ làm như chưa nói gì, rồi cho qua chủ đề này.
Chu Tiểu Bắc nghiêng đầu, Hàn Thuật ban đầu tưởng rằng cô đang không hiểu tại sao anh lại hỏi một câu kỳ lạ như vậy, nhưng hóa ra cô đang hồi tưởng lại.
“Em tưởng anh sẽ hỏi em câu này sớm hơn, người miền Nam các anh đúng là hơi thiếu thẳng thắn. Anh muốn hỏi em và Tạ Cát Niên đúng không? Em và Tạ Cát Niên quen nhau trên chuyến tàu vào năm ngoái, cô ấy từ thành phố G tới Lan Châu, đúng lúc đó em cũng phải chuyển tàu từ Lan Châu đến Ô Lỗ Mộc Kỳ, ba mươi sáu tiếng đồng hồ, gần 2 ngày đêm, cô ấy lại ngồi ngay đối diện với em, muốn không quen nhau cũng khó. Nói ra thì anh cũng không tin được, sự trùng hợp còn ở phía sau nữa cơ, lần đó em về Tân Cương chưa được bao lâu, vừa làm xong thủ tục đã lại phải vội vàng quay về, không ngờ trong lúc chờ tàu ở ga Lan Châu em lại gặp cô ấy cũng đang trên đường trở về. Vé của em và cô ấy không cùng một toa, thế là em phải đổi chỗ cho người khác, và lại ngồi đối diện với cô ấy. Anh không biết chứ, cô ấy hay lắm.”
“Lan Châu?” Hàn Thuật vắt óc tìm lại trong kí ức nghèo nàn của mình về Tạ Cát Niên, không có bất cứ điều gì liên quan đến địa danh này cả, hơn nữa, theo những thông tin thu thập được từ hồ sơ của Cát Niên, bố mẹ của cô đều không có ai là người miền Bắc. Anh không biết tại sao cô thân gái một mình xa xôi ngàn dặm lặn lội đến tận vùng phía Bắc làm gì.
Chu Tiểu Bắc hình như đã đoán ra được sự nghi ngờ của anh, cô nói: “Người ta đi du lịch đấy. Làm sao? Không được đi du lịch một mình à? Cách nghĩ của anh sao mà tầm thường thế nhỉ… Đừng có tưởng chỗ bọn anh đây thì bốn mùa đều đẹp, còn vùng sa mạc Tây Bắc thì trơ sỏi đá nhé, thật ra ở đó có nhiều nơi đáng đi thăm quan lắm đó.”
Đã nói đến đây rồi, Hàn Thuật cũng không muốn giấu giếm nữa, anh hỏi tiếp: “Lúc ở trên tàu cô ấy nói chuyện gì với em?”
“Thật ra anh muốn hỏi là cô ấy có nhắc đến anh hay không chứ gì?” Chu Tiểu Bắc nói không một chút vòng vo, khiến cho Hàn Thuật thấy hơi lúng túng, tuy rằng đây là đúng là ý muốn của anh.
Hàn Thuật lúc này mới để ý thấy hai người bọn họ đang đứng cạnh thùng rác bên thảm cỏ, một nơi chẳng có không khí chút nào, cuộc đối thoại bất thình lình này vốn đã đầy đường đột. Anh và Chu Tiểu Bắc đường đường là một đôi tình nhân nhưng khi nhắc đến chuyện riêng của nhau, hai người lại có vẻ chẳng để tâm chút nào, cảm giác này nếu suy nghĩ sâu hơn một chút, sẽ thấy thật kỳ lạ, trước đây hình như cả 2 người đều không nhận ra điều này, họ đều vô tâm như nhau, hay cả 2 đều cố tình lảng tránh? Có lẽ lần đầu tiên ở cửa hàng vải Chu Tiểu Bắc đã nhận ra điều gì đó, đã có cái gì đó rất rõ rệt nhưng cô không hỏi gì cả. Cũng như vậy, Hàn Thuật cũng không hề truy hỏi, người bạn gái Chu Tiểu Bắc của anh vì cớ gì mà vội vàng đi Tân Cương đến cả ngày trở về cũng không rõ?
Chu Tiểu Bắc liền nhìn thứ Hàn Thuật đang cầm trong tay: “Rèm cửa mới trông đẹp thật đấy. Các cửa hàng thích nhất những khách hàng như anh đấy. Hàn Thuật, những chuyện anh muốn biết, sao anh không tự mình hỏi cô ấy, em thề là, nếu như ngay từ đầu em biết em và cô ấy có mối liên hệ như vậy em đã hỏi han cho thật cặn kẽ rồi.”
Hàn Thuật cố hiểu rõ hơn ý của Chu Tiểu Bắc, nhưng đôi mắt của cô vẫn bình thản đến lạ thường: “Hàn Thuật, anh cho rằng Phi Minh là con của anh sao? Em đã đánh 2 trận cầu cùng cô bé này rồi, tuổi nhỏ nhưng đánh tốt lắm, vài năm nữa chắc em không thắng nổi cô bé đó đâu.”

Hóa ra ngay cả Tạ Phi Minh cô ấy cũng biết rồi. Hàn Thuật lắc đầu: “Anh không biết. Có lẽ là không phải… nhưng anh chợt cảm thấy, hình như không phải vấn đề về đứa nhỏ. Hôm nay anh đã đi tìm Tạ Cát Niên, đúng vậy, anh thừa nhận rằng trong lòng anh cảm thấy có lỗi, chỉ một câu nói thôi, cô ấy nói cô ấy tha thứ cho anh rồi, tất cả những gì trước đó đều đã qua rồi… nhưng mà, mọi việc không thể như thế được. Tiểu Bắc, anh không ngờ rằng anh vừa mới bắt đầu chuẩn bị, cô ấy đã nhấn nút kết thúc” Sau đó, anh tự cười giễu mình. “Anh không biết làm thế nào để dừng mọi chuyện lại, không lâu trước, anh đã nói dối trước mặt giáo viên của con bé, họ đều tưởng rằng anh là bố con bé thật.”
“Thường ngày trông anh khôn ngoan thế mà sao đến lúc quan trọng thì lại ngớ ngẩn đến vậy chứ… thôi được rồi, em hiểu rồi. Thế anh nói hay em nói đây?” Chu Tiểu Bắc vỗ vai Hàn Thuật bằng tư thế anh em mình đi đâu mà thiệt quen thuộc.
“Nói á? Nói cái gì cơ?”
“Đừng giả ngốc với em, trông anh đâu giống người hay nói thừa đâu.”
Hàn Thuật im lặng trong giây lát, nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình của Chu Tiểu Bắc: “Chẳng bằng chờ em đi Tân Cương về rồi mình nói chuyện còn hơn. Nếu như em ở đó… ở đó… tóm lại, Tiểu Bắc à, cho dù cuối cùng quyết định thế nào đi chăng nữa, thì trong việc này người sai vẫn là anh.”
Chu Tiểu Bắc không nghĩ như vậy: “Cho dù ai đúng ai sai đi chăng nữa thì thể nào em cũng bị mẹ em cho em một trận, đối với bà, bỏ đàn ông là điều đáng hổ thẹn, bị đàn ông bỏ thì càng đáng hổ thẹn hơn… anh đi thay đồ nhanh lên cho em nhờ đi, anh đã hứa là đánh với em ba tiếng cầu lông rồi đấy nhé, nhân lúc tâm trạng anh không tốt, bản cô nương không tin rằng lại không thắng nổi anh!”
Chu Tiểu Bắc và Hàn Thuật thực ra chỉ đánh cược khoảng 40 phút, vì trong lúc đánh điện thoại của Hàn Thuật kêu bao nhiêu lượt, nhưng do anh để trong ba lô nên chẳng ai nghe thấy tiếng điện thoại kêu. Mãi đến khi nghỉ giải lao, anh mới gọi lại, sau đó tiến về phía Chu Tiểu Bắc, sắc mặt anh kỳ lạ đến khó tả.
“Sao, sao thế… chắt của anh chào đời rồi à?”
Hàn Thuật vừa lắc đầu, vừa lấy khăn lau mồ hôi trên mặt, anh nói: “Người ở Viện gọi, là việc công.”
“Hôm nay không phải là cuối tuần sao?”
“Vừa mới nhận được thông báo, vụ án của Sở Xây dựng do anh phụ trách… đương sự thừa lúc đi vệ sinh đã cạy lỗ thông gió của nhà vệ sinh, nhảy từ tầng sáu xuống, chết ngay tại chỗ. Đúng nửa tiếng trước.”
“Không phải chứ? Chính là vụ án mà anh nói đã sắp kết thúc rồi đấy à?” Chu Tiểu Bắc cũng giật hết cả mình, tuy rằng cô và ông trưởng phòng liên quan đến vụ tham ô đó không hề quen biết, nhưng một người đang còn sống sờ sờ bỗng dưng chết đi, vẫn khiến cho người ta phải sững sờ.
Chuyện liên quan đến bí mật công việc, Hàn Thuật cũng không nói quá nhiều, chỉ vội vàng gật đầu, anh nói với Chu Tiểu Bắc mấy câu rồi lao đến cơ quan, thậm chí quần áo cũng không kịp thay. Anh đã từng tưởng rằng, vụ án cuối cùng của anh ở khu vực Thành Nam giống như lời của Viện trưởng Thái nói, là một vụ án đơn giản như thái bắp cải, mọi chuyện đều chắc như đinh đóng cột, không cần phải phí nhiều công sức là có thể kết án được, sau đó, anh sẽ ra đi một cách thuận lợi, đến nhận chức mới ở Viện Kiểm sát Thành phố. Nhưng lần này, Hàn Thuật đã sai rồi, bất kể là công việc hay tình cảm, những chuyện mà anh cho rằng là những việc đơn giản, thực ra lại phức tạp hơn rất nhiều so với những gì anh nghĩ.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.