Cho Anh Làm Lại Em Nhé!!

Chương 6


Đọc truyện Cho Anh Làm Lại Em Nhé!! – Chương 6

Không bao giờ là muộn Nếu như có một ngày em có thể quên được anh, có lẽ là vì em đã gặp được một người nào khác. Dù em vẫn không biết người đó đang ở nơi đâu, nhưng em hiểu rằng chúng ta đã không thể nào quay lại với nhau.

Chưa đi tới cửa quán bar đã nghe tiếng nhạc ầm ầm như muốn nổ tai. Thiên Chân cúi đầu nhìn phục trang hôm nay của mình, không khỏi thở dài một tiếng. Đầu tóc rối bời, lông mày kẻ đậm, đôi môi đỏ chót, áo da của dân đua xe khoác bên ngoài chiếc pull ba lỗ màu đen, váy ngắn, tất rách rưới, đôi giày thì đinh tán khắp nơi. Có thể nói giống hệt bản sao của Na Na[1] trong ảnh vậy.

[1] Nữ ca sỹ Trung Quốc. Lần đầu tiên Thiên Chân phát hiện ra rằng hóa ra cô rất có chất Punk. Đi xuyên qua biển người chật ních, cô tìm đến gặp nhân vật mục tiêu khi đó đang ngồi trên chiếc salon ở góc phòng.

“Hi, Mathieu”, cô lên tiếng chào người đàn ông ngồi trên chiếc salon đang uống bia một mình, “Tôi là Jean, ở hãng Kevin Chun, là người đã gọi điện cho anh”. Mathieu ngước mắt lên nhìn Thiên Chân đánh giá, tỏ ra ngạc nhiên với cách phục sức của cô, nói bằng giọng hơi chế giễu: “Tôi còn tưởng cô sẽ mặc một bộ váy liền, cầm ly Martini đến bắt chuyện với tôi cơ đấy.” Thiên Chân lắc đầu: “Vodka Martini, Medium Dry, Shaken not stirred”. (Rượu Vodka pha thêm Martini, độ khô vừa phải, lắc chứ không khuấy)

Thấy đối phương bật cười khi mình lấy ngay câu James Bond thường dùng trong loạt phim 007, cô lập tức ý thức được rằng mình đã mở đầu không tệ. Thiên Chân ngầm đánh giá người họa sỹ Grafiti trông bê bết và bạc nhược ngồi trước mặt mình. Anh ta trông nhợt nhạt và hốc hác, thậm chí còn có một chút thái độ thù địch… Đúng là một khúc xương cứng khó nhằn. Văn hóa đường phố thường đầy chất sáng tạo và sức sống, như việc ngày nay các thương hiệu chính thống hợp tác với những nhà thiết kế ngầm đã trở nên cực kỳ phổ biến, chỉ có điều tiền đề tất yếu là phải tìm được một đối tượng xuất sắc để hợp tác.

Ánh đèn nê-ông quét qua mặt tường phía sau lưng anh ta, làm hiện lên hình ảnh bức bích họa nổi tiếng “Armageddon” của Michelangelo vẽ trong nhà thờ Sistine với các thiên thần đang thổi tù và đưa đám người trần thế bay lên thiên đường. “Những bức này đều là tác phẩm của anh à?”, cô hỏi với vẻ hơi nghi hoặc, nhìn quanh bốn bức tường. Ở dưới chân quầy bar là những đóa hoa kiều diễm đang bò lan ra, geisha Nhật Bản, thậm chí còn có cả hình ảnh Hồng vệ binh Trung Quốc thời “Đại cách mạng văn hóa” nữa. Mathieu gật đầu.

“Anh có thể nói lý do vì sao anh không muốn cộng tác với chúng tôi không?”, cô hỏi, vô cùng ngạc nhiên, “Anh có biết rằng những tác phẩm grafiti của anh sẽ rất được chào đón hay không?” “Tôi không hề muốn nổi tiếng”, Mathieu lạnh nhạt. “Tôi biết, thế nên tôi mới nói là “tranh grafiti của anh” chứ không phải bản thân con người anh.” Thiên Chân có thể hiểu được sự cao ngạo và hoang tưởng của những nghệ sỹ ẩn dật kiểu này.

“Cô Jean, hễ một trào lưu nào đó trở thành chính thống thì trên thực tế nó đã lỗi thời rồi. Tôi tưởng một người làm trong giới thời trang như cô không thể không hiểu hiện thực này”, anh ta gần như rên rỉ. “Liệu có phải tôi đã hiểu lý do không nhỉ – anh sợ đối mặt với thách thức đúng không? Nếu như mức độ chào đón và tiếp nhận của thị trường lên quá cao, anh sẽ không biết phải làm thế nào để vượt qua được chính mình?”, Thiên Chân nhìn thẳng vào mắt anh ta bằng ánh mắt sắc sảo. Qua ánh mắt của Mathieu, cô biết mình đã chạm vào đúng tâm lý háo thắng và sự tức giận của anh ta. Mathieu trầm ngâm một lúc, sau đó cười: “Cách khích tướng của cô không hiệu quả đâu, tiểu thư ạ.”

Thiên Chân hơi cáu, song vẫn không để lộ ra. “Hi, ai thế này?”, một cô gái ăn mặc theo phong cách Punk đi tới hôn trìu mến lên má Mathieu, sau đó khoác tay anh ta ngồi xuống. “Chào cô, chắc cô là bạn gái của Mathieu phải không?”, Thiên Chân nhìn cô gái gật đầu, mỉm cười rồi đưa tay ra, “Tôi là Jean đến từ hãng Kevin Chun, tới đây để mời bạn trai của cô cộng tác, song anh ấy có vẻ như không buồn để ý tới chúng tôi”.

“Tôi là Joan”, cô gái tự giới thiệu rồi nhìn sang người bạn trai đang giữ bộ mặt không cảm xúc, “Mathieu có rất nhiều ý tưởng riêng đấy”. Thiên Chân ngầm thở dài, ý tưởng thì không thể lấp đầy cái bụng được phải không? “Nhẫn của cô đẹp thật đấy!”, Joan nhìn thấy chiếc nhẫn Vivienne Westwood Thiên Chân đeo trên ngón giữa bàn tay phải, không thể không thốt lên.

“Cô thích nó à? Vậy thì tặng cô này, nó cũng không đắt lắm”, Thiên Chân tháo chiếc nhẫn đưa cho Joan, “Thực ra nó là hàng fake nước một của Trung Quốc, thật giả lẫn lộn, cũng giống như tôi, rõ ràng là dân punk rởm, vậy mà xem chừng cũng không tệ, đúng không?” Joan bật cười lớn, vui vẻ đeo chiếc nhẫn vào tay: “Quả thực là chế tác rất tinh xảo, cảm ơn cô, cô rất tuyệt đấy.” Mathieu nhìn hai người bọn họ, ánh mắt đầy phức tạp.

Đột nhiên có ánh đèn flash chớp lên nhằm đúng về hướng họ ngồi. Thiên Chân lập tức quay đầu lại, kẻ săn ảnh đã chui tọt vào giữa đám người. “Xin lỗi anh!”, Thiên Chân tỏ ra có lỗi. “Có lẽ là phóng viên của một hãng thời trang nào đó. Anh biết đấy, bọn họ luôn rất quan tâm đến xu hướng thiết kế của các thương hiệu nổi tiếng, nhưng tôi đảm bảo rằng nó sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của các vị đâu.”


Joan rõ ràng vẫn hơi kinh ngạc, song vẫn làm ra vẻ như không có gì: “Không sao đâu…” Thiên Chân khẽ cười. Sau đó, cô và Mathieu cùng ngồi xem ban nhạc rock của Joan biểu diễn.

Đám người bên dưới nhảy nhót hét hò, những kẻ phóng túng thậm chí còn nhân lúc Joan nghỉ giữa chừng nhảy lên cướp sàn diễn, nhưng Joan chỉ miễn cưỡng mỉm cười, giọng hát vẫn cứ làm lay động lòng người dù có mang một chút đắng cay. Thiên Chân cầm ly rượu punch California nhấm nháp từng chút một, mỉm cười nhìn khuôn mặt mỗi lúc một trở nên nhợt nhạt của Mathieu. Nếu như muốn biết chất của một người đàn ông, thì hãy nhìn người phụ nữ mà anh ta lựa chọn.

Nếu như muốn biết thành tựu và địa vị của một người đàn ông, phải nhìn tình trạng sống của người phụ nữ của anh ta. ù Tám giờ tối, Thiên Chân mang hợp đồng về công ty.

Khi bước chân đến cửa, cô nhận ra vẫn còn vài người đang ở đó. “Hi”, Thiên Chân cất lời chào, chuẩn bị đi thay quần áo. Mi Lan hẹn ăn tối, cô không thể ăn mặc kiểu này mà xuất hiện trước mặt dì ấy được. “Jean? Cô làm cái trò gì thế?”, Cherry chặn tay trước ngực cô, đôi mắt tròn xoe nhìn cách phục trang khác thường, “Sao cô lại ăn mặc kiểu này?”

“Váy của chị có thể ngắn hơn được một chút nữa đấy”, thằng quỷ nhỏ Sean đã mấy ngày rồi không gặp miệng huýt sáo, trong khi đôi mắt màu xanh nước biển tuyệt đẹp của nó nhìn một cách táo tợn vào cặp đùi dài của cô. “Thằng nhóc hư hỏng”, Thiên Chân nghiến răng nghiến lợi. Lần nào gặp nó cũng vậy, không thể bình tĩnh được. “Chị đang nói bố tôi là lão già hư hỏng đấy à?”, Sean vu oan giá họa một cách không nể nang, bĩu môi về phía sau lưng Thiên Chân.

Thiên Chân quay đầu lại, Tần Thiển đang đi cùng Thomas từ văn phòng của anh ta ra, chau mày lại khi nhìn thấy cách ăn mặc của Thiên Chân. “Oh oh, em yêu”, Thomas cười, “Trông em thế này muốn phát điên lên được.” Thiên Chân nhướng mày tỏ vẻ không quan tâm, sau đó lấy hợp đồng từ trong túi đưa cho Tần Thiển: “Mathieu đồng ý cộng tác rồi.”

“Cô nói cái gã họa sỹ grafiti đó hả?”, Thomas không thể tin nổi vào mắt mình, “Có thật cô đã có được anh ta không?” Thiên Chân gật đầu. ù

“Thế nên, việc cô ăn mặc thế này, tay ‘phóng viên’ chụp trộm đó, cả việc đến gặp đúng lúc bạn gái anh ta biểu diễn… đều là cố tình sắp xếp hay sao?”, nghe Thiên Chân kể lại những việc xảy ra ban nãy, Thomas không thể không hỏi. Thiên Chân gật đầu: “Thực ra việc những người nghệ sỹ đường phố cho ra đời nhiều tác phẩm như vậy cũng chính là khao khát được chú ý đến, song bọn họ lại có sự bướng bỉnh riêng, không muốn nhập cuộc với đời, thế nên phải làm cho họ cảm thấy mình được tôn trọng nhưng lại không bộc lộ hết ra mới được. Xem chừng tình cảm của Mathieu và bạn gái rất tốt, rốt cuộc thì anh ta cũng là một người đàn ông, vốn đã dao động rồi, lại thêm việc chứng kiến bạn gái kiếm tiền vất vả, còn bản thân anh ta thì hoàn toàn có thể khiến cô ấy được sống dễ chịu hơn, thế nên vì sao lại không thử hợp tác với chúng ta một lần chứ?” Nghệ thuật dù có vĩ đại tới đâu thì cũng vẫn là thương mại. Những họa sỹ thời Phục Hưng, rồi cả Mozart chỉ có thể đạt tới thành công khi tác phẩm của họ được những người giàu có tài trợ cho đấy thôi.

Thomas nhìn Thiên Chân tán thưởng, vỗ vỗ lên vai Tần Thiển với vẻ kích động: “Không ngờ là vị trợ lý này của anh lại có phương thức quan hệ công chúng tốt như vậy.” Tần Thiển lặng im nhìn cô chăm chú, sau đó từ từ nói: “Lần sau làm việc gì một mình thì hãy nói trước với mọi người một tiếng.” Thiên Chân mỉm cười: “Chỉ là do tôi thấy cái tên Mathieu được viết lên hàng đầu trong danh sách các họa sỹ grafiti nên tôi nghĩ rằng anh rất xem trọng anh ta. Với lại tất cả đều thuận lợi mà.”

Tần Thiển nhìn chiếc áo ba lỗ thấm ướt rượu của cô, còn cả cái cách trang điểm lòe loẹt gần như khiến cho khuôn mặt thật của cô bị che giấu hoàn toàn nữa, môi hơi giật giật, song cuối cùng vẫn không nói gì. Thuận lợi ư? Làm gì có chuyện đơn giản như lời cô ấy nói – chỉ xem sắc mặt người khác mà làm việc? “Wa, tôi bị muộn mất rồi”, cô nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường rồi kêu lên kinh ngạc, vội vàng cầm quần áo để thay chạy vù vào nhà vệ sinh.

Tần Thiển nhìn theo cái dáng tất bật vội vàng của cô, mãi lâu sau ánh mắt vẫn không rời khỏi đó. Anh dần dần nhận ra rằng bên trong cơ thể bé nhỏ đó ẩn chứa bao nhiêu sự thông minh và khéo léo, chỉ có điều phụ nữ nếu có nhận thức và năng lực vượt trội, sẽ dễ phải làm nhiều việc hơn người khác, càng vất vả hơn. Con người từng bước đi lên, sự phấn đấu cũng sẽ khó khăn hơn, đâu có chuyện dễ dàng như vậy. Anh quay nhìn đi chỗ khác, trong lòng hơi dâng lên một cảm xúc gì đó song không biết đó rốt cuộc là gì.

“Jean”, Thomas gọi cô, “Quảng cáo lần trước phát hành rồi, hiệu quả rất tốt, Kevin định sẽ dùng Lyla Novacek, hôm nay sẽ ký hợp đồng với cô ấy, cô chuẩn bị các thủ tục đi, người ta đang trong phòng họp đấy.” “Vâng”, Thiên Chân gật đầu, cầm hợp đồng rồi đi ra cửa.


Đúng lúc mở cửa phòng họp bước vào, cô chợt chững người lại. Trần Úc đang ngồi lặng im phía bên kia đầu bàn, mười ngón tay đan vào nhau, dáng vẻ thờ ơ. Hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau, mấy giây sau Thiên Chân cụp mắt xuống đóng cửa lại, sau đó chậm rãi đi đến và ngồi xuống phía đối diện với anh.

“Đây là bản hợp đồng, phiền anh xem lại một lượt, nếu có vấn đề gì xin cứ nói ra”, cô đưa giấy tờ cho Trần Úc, giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Vấn đề gì cũng có thể hỏi được phải không?”, Trần Úc nhìn cô khẽ mỉm cười khiến cho khuôn mặt vốn đã đẹp trai càng trở nên hấp dẫn hơn. Thiên Chân gật đầu.

“Vậy thì câu hỏi đầu tiên là…”, Trần Úc không nhìn vào hợp đồng mà ánh mắt lại khóa chặt lấy cô, “Vì sao mỗi lần trông thấy anh, em đều giống như một con nhím với bộ dạng đề phòng như vậy?” “Ông Trần, câu hỏi này không liên quan gì đến hợp đồng cả”, Thiên Chân nhìn anh và nói bằng giọng bình tĩnh. “Ông Trần?”, anh cười giễu, hệt như vừa nghe được một chuyện gì đó rất nực cười, “Cách xưng hô của em làm anh thực sự ngạc nhiên đấy Thiên Chân ạ.”

“Nếu như anh không muốn tiếp tục bàn bạc, hoặc có ý kiến gì về bản thân tôi, tôi có thể yêu cầu một đồng nghiệp khác tiếp chuyện anh.” Những ngón tay cầm chiếc kẹp giấy tờ của Thiên Chân hơi nhợt đi, song giọng nói vẫn cố giữ vẻ thản nhiên. Hài hước biết bao, một người đã từng quan trọng với mình như vậy, ngày hôm nay lại chỉ khiến cô muốn trốn đi.

Trần Úc lặng im, sau đó khẽ mỉm cười với cô: “Bao nhiêu năm không gặp, rốt cuộc thì em không còn là cô bé đa cảm ngày đó nữa rồi.” Thiên Chân nói nhỏ: “Cảm ơn lời khen ngợi.” Con người luôn luôn phải lớn lên, thế nên khi quay đầu nhìn lại mới nhận ra những chuyện ngày xưa cái gì đúng cái gì sai. Từ xưa tới nay kinh nghiệm đều được rút ra từ trong những nỗi đau, cho tới hôm nay cô đã học được rằng nếu cố gắng quay mặt về phía mặt trời, sẽ không cảm thấy bóng đêm nữa.

Trần Úc không nói gì thêm, bắt đầu xem hợp đồng một cách nghiêm túc, nêu ra một số vấn đề tỉ mỉ và mấu chốt, hoàn toàn đạt chuẩn chuyên nghiệp. Từ trước tới nay anh làm gì cũng xuất sắc hơn người khác. Thiên Chân hơi ngẩn người nhìn vào chiếc xoáy giữa mái tóc đen dày khi Trần Úc cúi đầu. Đầu anh có hai xoáy, một cái nữa nằm ngay trước trán, vừa vặn khiến cho ngôi tóc trở thành tự nhiên. Cô đã từng tò mò chạm vào đó mấy lần, cười bảo rằng anh quả là giống khác thường.

“Anh không phải là người quản lý người mẫu, anh là luật sư, làm việc cho văn phòng XX”, Trần Úc đút hợp đồng trở lại trong túi, giống như nhìn thấu lý do vì sao cô ngẩn ra như vậy, nhìn cô bằng ánh mắt sắc sảo. Văn phòng mà anh nói đó vốn rất nổi tiếng. Thiên Chân cười: “Luật sư Trần tự tay giải quyết công việc cho bạn gái, tình cảm quả là đáng quý.”

Trần Úc nhìn cô chằm chằm như muốn thấy được một chút ghen tỵ và chua xót trong giọng nói của cô, thế nhưng anh lại thất vọng ngay. Nụ cười của cô trong veo, hoàn toàn không vướng bận. “Em biết đấy, chỉ là do anh muốn gặp em thôi”, trông vẻ mặt anh ảm đạm.

Thiên Chân không nói gì, vì sao con người luôn luôn tham lam như vậy, đã thấy người nay cười, còn muốn trông người xưa khóc. “Anh sẽ mang hợp đồng về cho cô ấy ký rồi chuyển lại”, nói xong, Trần Úc im lặng một lúc lâu. “Chúc em sinh nhật vui vẻ, Thiên Chân.” Chỉ có một câu vỏn vẹn vài chữ đó thôi nhưng lại giống như thùng thuốc nổ làm vỡ đê, nước mắt lập tức trào lên đầy ứ trong mắt Thiên Chân.

Cô không nói một lời nào, đứng dậy định đi. Cánh tay bỗng bị giữ chặt lại, Trần Úc kéo cô khẽ gọi: “Thiên Chân”. “Em có thể cho anh một cơ hội chúc mừng sinh nhật em đêm nay được không?”, anh hít một hơi thật sâu, nhìn xoáy vào đôi mi đang run rẩy của cô. “Giữa chúng ta vẫn còn rất nhiều chuyện chưa được làm sáng tỏ, anh nhất định phải giải thích với em…”

“Trần Úc”, Thiên Chân lạnh lùng ngắt lời anh.“Anh là luật sư, chắc phải biết dù tài hùng biện của anh có giỏi tới đâu, tất cả cũng vẫn thua sự thật. Quá khứ của chúng ta cũng căn bản không thể nói cho rõ được, không thể nào giải thích, cũng không nhất thiết phải nhắc lại làm gì.” “Vì sao lại không thể nói cho rõ được?”, Trần Úc cười đau khổ, “Từ trước đến nay em chưa từng cho anh một cơ hội nào.” Thiên Chân gần như cười ngất – từ trước đến nay cô chưa từng dành cơ hội cho anh ư? Cô đã cho anh trọn vẹn thời gian của tám năm trời mà vẫn không nhận được đến một lời.


“Thiên Chân, anh biết tất cả mọi chuyện khúc mắc giữa chúng ta đều là do anh đã rời bỏ em”, Trần Úc đưa tay lên định chạm vào má cô, song Thiên Chân đã lùi về sau một bước. “Không phải, Trần Úc”, cô nhìn anh từ từ lên tiếng, “Trong tất cả mọi chuyện giữa chúng ta thì việc anh ra đi cơ bản chẳng có nghĩa lý gì.” Cái đó mới chỉ là điểm bắt đầu của sự đau đớn mà thôi.

“Thiên Chân”, Trần Úc lại gọi tên cô lần nữa. Thiên Chân không thể nhẫn nhịn được thêm, cầm chiếc cốc giấy trên bàn hắt thẳng vào mặt anh. “Anh đã tỉnh táo hơn được chút nào chưa?”, cô hỏi trong cơn giận dữ, đồng thời giận dữ với chính sự mất kiểm soát đó của mình.

Thoạt đầu Trần Úc ngạc nhiên, sau đó chỉ rút khăn giấy chậm rãi lau những giọt nước đọng trên khuôn mặt, đôi mắt đen lặng lẽ nhìn cô: “Thiên Chân, chuyện của chúng ta chưa chấm dứt đâu.” Đáp lại lời anh chỉ là cái bóng cô bước đi không quay đầu lại. Nghe thấy tiếng cánh cửa gỗ đóng sầm vì động tác mạnh tay của cô, Trần Úc cúi đầu, khẽ mỉm cười.

Bước ra khỏi tòa nhà là gặp ngay cảnh sông Thames rực rỡ đèn hoa. Đằng xa kia là London Eye đang chuyển động với tốc độ chậm tới mức gần như đứng im, lẳng lặng quan sát thế giới phồn hoa, nhân sinh vạn trạng. Thế giới này sống động đến vậy nhưng cũng hoang lạnh đến vậy, vì sao nhìn thấy những cảnh tượng tươi đẹp nhường kia, mà trong trái tim lại giống như sa mạc không thể nào nở được hoa.

Nếu như có một ngày em có thể quên được anh, có lẽ là vì em đã gặp được một người nào khác. Dù em vẫn không biết người đó đang ở nơi đâu, nhưng em hiểu rằng hai ta không thể quay lại bên nhau. Một chiếc xe đang đỗ ngay ở góc rẽ của con đường.

Cho tới khi cô bước đi như trong cơn mộng du đến đó quá gần, đã không thể nào tránh được nữa. “Cùng đi ăn tối với anh nhé”, Trần Úc đứng ngay trước cửa xe, lặng lẽ nhìn cô, “Hết giờ làm là anh đến thẳng đây đợi em, ai ngờ em còn bận hơn cả anh.” “Em muốn đi đâu, sao Hỏa hay Mặt trăng?”, anh mỉm cười.

Hai tay Thiên Chân đút trong túi áo, đêm nay gió thổi tới mức lạnh gai người. Cô nhớ tới đêm hè hai người cùng đi tản bộ ở sân vận động, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, có lúc còn tới mức ngẩn ra đứng lại, Trần Úc khi đó đã đi cách xa mấy bước bèn quay lại hỏi một cách thiếu kiên nhẫn: Nhìn cái gì chứ, muốn đi đâu hả, sao Hỏa hay Mặt trăng? Có lần cô không thể không nghĩ rằng, vì sao anh cứ luôn đi trước cả một quãng xa mới nhận ra là mình đã đánh rơi cô như vậy.

Sau này, anh quả thực đã đi, đã thực sự bỏ rơi cô, không hề quay đầu lại. “Tôi không muốn đi đâu hết, tôi muốn về nhà”, Thiên Chân nói, đi sượt qua vai Trần Úc. “Thiên Chân”, Trần Úc đi lên theo giữ lấy tay cô, “Anh đợi em đã lâu như vậy rồi, em chỉ vứt lại cho anh mỗi câu đó thôi à?”

“Tôi không bảo anh phải đợi tôi”, Thiên Chân nhìn thẳng về phía trước, giọng nói thờ ơ. Ai chẳng đã từng đợi chờ kia chứ? Ai chẳng đã từng trải qua nỗi thất vọng vì đợi chờ nhưng không kết quả? “Bỏ tay ra”, Thiên Chân tìm cách thoát ra khỏi tay anh.

“Anh không bỏ”, mặt Trần Úc lạnh băng. “Anh đã buông tay từ lâu rồi”, Thiên Chân nói rồi rút tay mình ra khi Trần Úc còn đang ngẩn người. Không khí đang căng thẳng, một luồng đèn sáng chiếu tới, chiếc xe màu đen chầm chậm đi đến bên cạnh họ.

Cửa kính xe hạ xuống, Tần Thiển nhìn hai người bọn họ, khẽ gật đầu: “Ông Trần.” Trần Úc đáp lại, cũng gật đầu tỏ ý chào. “Thiên Chân”, nhìn sắc mặt hơi nhợt nhạt của cô, Tần Thiển thản nhiên lên tiếng: “Lên xe đi.”

Thoạt tiên Thiên Chân còn hơi ngẩn ra nhìn Tần Thiển ngồi trong xe. Anh lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt chảy tràn như nước. Giống như bị thôi miên, Thiên Chân đi vòng qua phía bên kia chiếc xe rồi mở cửa.

“Thắt dây an toàn vào”, Tần Thiển nhắc cô bằng giọng nói cực kỳ mềm mại, sau đó quay sang Trần Úc khẽ cười, “Ông Trần, chúng tôi định đi ăn tối, hay là cùng đi nhé?” Trần Úc nhìn Thiên Chân khi đó ngồi im ở trong xe, lạnh nhạt đáp: “Không, cảm ơn.” “Vậy thì hẹn gặp lại”, Tần Thiển mỉm cười, nhấn chân ga.

Nhìn qua gương chiếu hậu, Trần Úc vẫn đứng nguyên tại đó, không động đậy. Dưới ánh đèn đường, trông anh giống hệt một cái bóng cô đơn. Thiên Chân đột nhiên cảm thấy một nỗi khó chịu mơ hồ trào dâng ở trong lòng. “Nếu như hối hận thì bây giờ vẫn còn kịp đấy”, Tần Thiển lên tiếng, mắt vẫn nhìn thẳng vào con đường phía trước, “Chỉ cần cô nói dừng lại một tiếng thôi, tôi sẽ để cho cô xuống.”


Thiên Chân lắc đầu: “Tôi không.” “Không cái gì?”, giọng anh nhẹ bẫng, đúng kiểu biết rồi vẫn hỏi. “Không hối hận”, Thiên Chân vội trả lời, nhìn ra cảnh trời đêm bên ngoài cửa sổ. Thế gian trôi vùn vụt qua người họ.

Bất luận là bắt đầu từ lúc nào, quan trọng là hễ đã bắt đầu thì đừng dừng lại. Bất luận là kết thúc lúc nào, quan trọng là sau khi kết thúc thì đừng hối hận. Nhưng Trần Úc nói – Thiên Chân, chuyện của chúng ta chưa kết thúc đâu.

Muốn thế nào thì mới coi là kết thúc đây? Khúc vĩ thanh đó đã viết suốt tám năm qua rồi. “Đi đâu đó ăn tối chứ?”, gặp đèn đỏ, Tần Thiển dừng xe lại, nhìn cô hỏi. “Tôi muốn ăn mỳ thịt bò”, Thiên Chân khẽ khàng.

Tần Thiển gật đầu. ù Lượn quanh mấy vòng, cuối cùng tìm được một quán mỳ gần Tottenham Court Road, hai người gọi cùng một loại mỳ thịt bò giống nhau.

Thiên Chân chỉ ăn một miếng, nước mắt lại ướt đầm. “Wa, cho nhiều tương ớt quá rồi”, cô sụt sịt mũi, “Anh dùng không?” Tần Thiển lắc đầu, đôi mắt đen sẫm nhìn xoáy vào cô, “Tôi không giỏi ăn cay.”

“Ồ”, Thiên Chân đặt chai tương ớt xuống, “Khẩu vị của người Hồng Kông nhưng dạ dày người ngoại quốc.” Dứt lời cô cúi đầu ăn, không nói thêm gì nữa. London riêng có điểm này rất tuyệt, dù rằng ở cách xa đất nước đến nghìn núi vạn sông, nhưng vẫn có thể tìm thấy hương vị quê nhà.

Cô vẫn luôn cho rằng hương vị trong ký ức đó hễ mất đi sẽ không bao giờ còn có được, hóa ra lại có thể dễ dàng tìm thấy thế này. Vậy thì rốt cuộc ký ức đã sai, hay là cảm giác của cô sai?

“Phiền anh lấy giúp hai cốc bia”, Thiên Chân gọi người phục vụ. Tần Thiển chỉ ngồi im, lặng lẽ quan sát cô. Đợi khi bia đã được mang lên, Thiên Chân nâng cốc: “Nào, chúc tôi sinh nhật vui vẻ đi.”

“Được”, Tần Thiển cầm cốc bia lên chạm khẽ với cô, “Chúc sinh nhật vui vẻ.” Anh không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bất ngờ, giọng nói bình thản khiến cho Thiên Chân cảm thấy ấm áp vô cùng, dường như anh ngồi đây vốn chỉ để cùng cô đón ngày sinh nhật vậy. “Cảm ơn anh”, Thiên Chân nhìn vào đôi mắt sâu hun hút, “Vì sao hôm nay anh lại bảo tôi lên xe?”

“Cô còn nhớ hay không, khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, cô đã từng theo đuổi tôi”, anh không trả lời thẳng vào câu hỏi của cô, trái lại nhắc tới lần cô đến bắt chuyện một cách vụng về. Mặt Thiên Chân hơi nóng lên, đành cười lấp liếm. “Ban nãy cô giống hệt ngày hôm đó”, anh chậm rãi nói, nhìn riết vào vẻ mặt đang ngẩn ra của cô, “Cô cứ coi như tôi làm việc thiện là được rồi.”

Thiên Chân nhìn Tần Thiển, không biết phải đáp thế nào. Tần Thiển là nhân vật nào chứ, từ nguyên nhân tới kết quả anh làm gì mà không hiểu được. “Đừng có khóc sưng cả mặt lên”, trong phòng ấm áp, thậm chí còn hơi nóng, Tần Thiển cởi áo khoác ngoài, ánh sáng đèn chiếu lên chiếc sơ-mi màu trắng trông càng bắt mắt, “Tôi đã từng thấy bao nhiêu đứa bạn khác giới, khi còn trẻ thì chỉ là một cô gái nhỏ dễ vui dễ buồn, nhưng khi trưởng thành thì đều trở thành dạ sắt gan lim, dao súng không sao xuyên thủng dược.”

“Nói thế thì phóng đại quá đáng rồi”, Thiên Chân cười ngất, “Anh đánh giá cao điều này à?” Tần Thiển lắc đầu: “Không trải qua ngày đông lạnh thì không biết xuân ấm áp, tình yêu dù có thất bại đi chăng nữa thì vẫn nên vui vẻ, ít ra là đã từng vui vẻ.” Người nào cũng đã đều trở nên quá sức chịu đựng, tình cảm làm sao có thể vui vẻ được?

Mắt Thiên Chân tối sầm lại, nghĩ bụng, anh không phải là tôi, làm sao có thể trải nghiệm những nỗi đau khổ của tôi được chứ? Vì đã sống theo lời mách bảo trong thâm tâm mình, nên chúng ta đã phải trả giá quá đắt cho những điều đó. ù

“Chả lẽ lúc nào anh cũng bình thản như thế này à?”, Thiên Chân nhìn khuôn mặt với các đường nét góc cạnh của Tần Thiển, tưởng tượng xem ẩn chứa sau vẻ ngoài lạnh nhạt đó có bao nhiêu tâm sự không muốn cho người khác biết. “Sao thế được”, Tần Thiển hơi bĩu môi lên, “Khi không vẽ ra được bản thiết kế nào sẽ tức giận với bản thân mình, khi Sean không nghe lời cũng sẽ giận không thể đánh cho nó một trận đau.” Người nào đó ra đi cũng sẽ khiến cho trái tim anh như bị dao cắt.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.