Chiêu Quân Săn Chồng

Chương 3


Đọc truyện Chiêu Quân Săn Chồng – Chương 3

Đàm Chiêu Quân cầm bàn tính, mỉm cười nhẹ nhàng tiến lên trước, cố ý không đem bàn tính đặt lên bàn, mà trực tiếp đưa cho hắn.

“Bàn tính của ngươi.” Nàng nói rồi chờ hắn tiếp nhận.

Doãn Thức Câu phục hồi tinh thần lại, tay đưa ra tiếp nhận bàn tính, tầm mắt cũng chật vật dời đi.

“Cô nương đến Bích Liễu sơn trang làm khách, chẳng lẽ không có người báo cho cô nương biết, nếu Hạnh viện chưa gọi đến thì không được bước vào sao?” Hắn giả bộ lạnh lùng, che dấu trái tim đang đập nhanh đến nỗi không khống chế được của mình.

“Không có nha, Doãn nhị thiếu gia chỉ nói mời ta tùy ý, không có gì ngăn trở hay cấm đoán, cho nên ta liền tùy ý đi dạo.” Vẻ mặt nàng đơn thuần chỉ lắc lắc đầu, vờ như không nghe thấy ý chỉ trích trong lời nói của hắn. “Ta được mời đến quý trang, ở tạm Hà viện kế cận, bởi vì thấy bên này Hạnh Hoa nở đẹp quá, chỉ muốn ngắm hoa, đi tới đi tới, không ngờ lại bước đến nơi này.”

“Muốn ngắm hoa, thì ở trong vườn là được, sao lại tự tiện xông vào trong phòng, đây là phép ứng xử đúng đắn khi làm khách?” Hắn châm chọc.

“Bởi nghe thấy tiếng kêu ta mới bước vào, thật ra chỗ này của ngươi không thể đến sao?” Đàm Chiêu Quân cố ý dùng giọng điệu thất vọng nói, thừa dịp hắn không có nhìn nàng, một đôi mắt đẹp trộm nhìn mặt hắn.

Dọc theo con đường này, nàng cũng không phải rảnh rỗi đến Hàm Dương chơi, mà bởi vì Bích Liễu sơn trang phí nhiều công sức thu mua tất cả giấy nợ của Đàm gia, còn chỉ đích danh muốn “Đàm Tam cô nương” tự mình tiến đến thương lượng, hiển nhiên chính là nhắm vào nàng.


Như vậy vô tình lại hợp với toan tính của nàng, dù sao nàng vốn quyết định tự xử lý việc nợ nần, nếu bọn họ chỉ định đại tỷ hoặc nhị tỷ, ngược lại nàng mới phiền não.

Vì thế, sau khi nhận được thư báo bình an của nhị tỷ, nàng chỉ mang theo vẻn vẹn tỳ nữ bên người – Thu Phong – liền xuất phát.

Tuy rằng không biết vị Doãn trang chủ này làm như vậy có mục đích gì, nhưng đối với đối thủ sắp đối mặt, đương nhiên nàng sẽ thăm dò tin tức xung quanh, gọi là biết người biết ta, trong lòng có một chút chủ ý, mới có thể biết được nên đối mặt như thế nào.

Cũng bởi vậy, nàng cũng đã thăm dò không ít tin tức, đồng thời, cũng nghe được rất nhiều lời đồn đãi.

Nghe nói, Bích Liễu sơn trang từng là võ lâm thế gia danh chấn giang hồ, đương gia chủ tử đời trước – Doãn Thiên Bạch chính là một thiếu niên anh hùng, liên tiếp hai nhiệm kỳ đảm nhận chức minh chủ võ lâm. Thế nhưng anh hùng lại không sống thọ, năm ấy mới ba mươi chín tuổi, vốn được nhờ hòa giải một trận tranh cãi võ lâm, bất hạnh rơi xuống núi mà chết, ngay cả thi thể cũng không tìm được, để lại ba người con trai, lúc đó trưởng tử Doãn Thức Câu chỉ mới mười lăm tuổi.

Từ đó về sau, Bích Liễu sơn trang do một tay Doãn phu nhân tự mình lo liệu, nuôi lớn ba người con trai. Khi bước ra giang hồ, tuy rằng nhân sĩ giang hồ phần lớn đối với bọn họ có kính nể ba phần, nhưng mấy năm gần đây giang hồ loạn lạc, bởi vì minh chủ võ lâm đời trước Doãn Thiên Bạch chưa cống hiến cho võ lâm đồng đạo công lao lớn nào, do đó đối với Bích Liễu sơn trang thiếu vài phần tôn trọng.

Ba huynh đệ Doãn gia lại ngoài ý muốn mọi người, chưa từng gia nhập giang hồ, nhưng trên thương trường lại thành lập một thế lực mạnh mẽ khác, trong đó ngành sản xuất trà của Bích Liễu sơn trang kiếm lợi nhiều nhất, có nhiều sáng tạo độc đáo, sản phẩm danh tiếng tốt, làm cho Bích Liễu sơn trang trở thành đại thương gia đứng đầu sáu phủ ở Thiểm Tây.

Chỉ tiếc, ba năm trước đây xảy ra tai nạn xe ngựa ngoài ý muốn, khiến Doãn phu nhân chết, bản thân trưởng tử Doãn Thức Câu bị trọng thương. Từ đó, thứ tử Doãn Thức Hoa cùng con trai thứ ba Doãn Thức Kiêu đứng ra lo liệu mọi việc, Doãn Thức Câu chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người.


Có lời đồn nói, Doãn Thức Câu bị tàn phế, khuôn mặt bị hủy, bởi vậy tính tình thay đổi lớn, tự nhốt mình trong phòng không gặp người.

Cũng có lời đồn nói, Doãn Thức Câu thương thế quá nặng, trở thành người bại liệt, tê liệt ở giường không thể nhúc nhích.

Còn có lời đồn nói, huynh đệ sinh đôi Doãn Thức Hoa cùng Doãn Thức Kiêu nhân cơ hội này đoạt quyền, đem huynh trưởng bị trọng thương giam lỏng.

Cuối cùng thậm chí có lời đồn nói, kỳ thật Doãn Thức Câu đã chết từ lâu.

Hiện tại xem ra, nàng cuối cùng cũng biết lời đồn nào là thật, lời đồn nào là giả. Diện mạo Doãn Thức Câu không có vấn đề gì, nhưng thật ra cặp chân kia, đúng là đã bị phế.

Nghe nói, Nhị thiếu gia Doãn gia cùng tam thiếu gia là song sinh, diện mạo rất giống nhau. Mà nghe bên ngoài nói, hắn không tuấn mỹ giống song sinh, mà là uy vũ mạnh mẽ, anh khí bừng bừng.

Đối với Đàm Chiêu Quân mà nói, từ nhỏ đã nhìn diện mạo người trong nhà quá mức tinh xảo đẹp đẽ, nên với vẻ tuấn mỹ của Doãn Thức Hoa, nàng lại cảm thấy không hề đặc sắc gì, ngược lại bộ dáng Doãn Thức Câu này lại vô cùng anh tuấn so sánh với vẻ đẹp duyên dáng của nàng hợp hơn.


Đáng tiếc tính tình của hắn có điểm lạnh lùng, thái độ có chút không tốt… Được rồi, là cực kì không tốt, nhưng mà không quan hệ, những điều này có thể cải thiện được.

“Thời gian về sau cô nương làm khách trong trang, có thể đến viện này ngắm hoa, nhưng xin đừng vào trong nhà.” Doãn Thức Câu cố gắng nói bằng giọng lạnh lùng lạnh nhạt, tay bận rộn sắp xếp lại đống sổ sách và công văn trên bàn, bắt buộc tầm mắt của mình cố định ở trên mặt bàn, không cho phép bản thân đem tầm mắt đặt trên người nàng.

Nhưng hắn lại cảm giác được ánh mắt của nàng giống hai mũi tên nhọn nhắm thẳng vào người hắn, không phải bởi vì ánh mắt của nàng lợi hại, mà là cảm giác hắn đối với nàngquá mức sâu sắc.

Nàng đang nhìn cái gì? Nhìn một đại nam nhân như hắn lại bị một cái bàn tính làm khó sao?!

Một loạt cảm giác khó chịu xuất hiện, làm hắn lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách: “Đàm cô nương, mời ra ngoài.”

“Thì ra Doãn trang chủ biết ta là ai nha!” Đàm Chiêu Quân trêu chọc cười khẽ, làm như không nghe thấy lệnh đuổi khách của hắn, ngược lại đi đến, đem một đống sổ sách công văn rớt ở đây nhặt lên chuyền đến tay hắn.

Bởi vì động tác nàng rất tự nhiên, cũng quá mức đương nhiên, trong khoảng thời gian ngắn Doãn Thức Câu cũng không có phát hiện không đúng, rất thuận tay nhận từng cái.

“Là ta cho mời Đàm cô nương đến sơn trang làm khách, sao lại không biết cô nương là ai.” Hắn như trước lạnh giọng nói.

Đàm Chiêu Quân một bên giúp hắn sắp xếp công văn, một bên mở miệng giống như nói chuyện phiếm: “Ta có vấn đề này, không biết có nên hỏi hay không?”


Cơ thể Doãn Thức Câu phút chốc cứng đờ. Là muốn hỏi chân hắn như thế nào tàn phế sao? Dù sao có thể mở miệng như vậy, không phải là tự biết đối phương có thể không trả lời sao?

“Nếu ta nói, Đàm cô nương có nghi vấn không thích đáng, cô nương sẽ không hỏi nữa sao?”

“Chuyện này…… Ta vẫn sẽ hỏi.” Nàng nhún vai cười.

“Một khi đã như vậy, có cần hỏi thêm câu hỏi đó nữa không?” Hắn lạnh lùng trào phúng.

“Được rồi! Vậy như lời Doãn trang chủ nói, sau này ta sẽ không hỏi lại “có nên hay không”, mà có vấn đề liền trực tiếp hỏi.”

Hắn có nói như vậy sao?

Doãn Thức Câu rốt cục nhịn không được đem ánh mắt nhìn về phía nàng, ai ngờ vừa vặn nàng lại vẫn chưa dời tầm mắt đi, nhìn thấy đáy mắt nàng không có ý trêu chọc nào, càng thêm chật vật vì thái độ không tốt của mình đối với nàng.

“Đàm cô nương có vấn đề gì cứ hỏi đi!” Hắn nghiêng đầu dời tầm mắt, không muốn nhìn thẳng vào mắt nàng. Hai ánh mắt chạm nhau nhưng ánh mắt của nàng lại rất thẳng và mạnh mẽ, giống như muốn xuyên thủng qua lớp ngụy trang của đối phương, làm cho người ta…… run sợ.

Dù sao cho dù hắn không nói, chỉ cần nàng đợi thêm mấy ngày nữa, lời đồn đãi bên ngoài cũng sẽ truyền vào tai nàng.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.