Chị! Sao Không Thể Yêu Em?

Chương 12


Đọc truyện Chị! Sao Không Thể Yêu Em? – Chương 12

Chị lang thang trên đường nước mắt cứ chảy liên tục,chỉ chẳng dám trách ai hết chỉ trách cho số phận mình, chị nghĩ đến những lí do khiến người ta không thể chấp nhận chị,đúng là có quá nhiều thứ để chị không thể đến với Quân, nhưng lí do lớn nhất khiến người ta không thể chấp nhận được là chị đã có 1 đời chồng,tiền thì nhà Quân không thiếu,bà Phụng không phải là người quan trọng chuyện tiền bạc,còn vì chị lớn tuổi sao ? đó chỉ là thứ yếu,cái rào cản mà chị vĩnh viễn không thể vượt qua đó là quá khứ từng li dị chồng, ừ thì chị cũng có muốn vậy đâu,đàn ông li hôn thì vẫn có thể tìm cho mình người khác,còn phụ nữ thì 2 chữ li hôn như cái gì đó nặng nề lắm,nó như cái mũ sắt khi đội vào thì vĩnh viễn không lấy ra được,đời thật là bất công, nhưng cũng đâu phải chị muốn như vậy là do ông trời sắp đặt hết đấy thôi ,ông sắp đặt cho chị phải lấy người đàn ông xấu xa rồi giờ đây lại cho chị gặp người đàn ông tốt và hoàn hảo như Quân rồi thì giờ lại bắt chị phải chịu mọi đau khổ như vậy, có phải ông trời đang trêu đùa với chị ,hay trời đang trừng phạt chị vì dám trèo cao , lọ lem như chị thì không thể nào gặp được hoàng tử………………ôi bao nhiêu thứ đang hiện ra trong đầu chị như thể để chị biết rằng chị và Quân mãi không thể đi trên cùng 1 con đường

RENGGGG…..RRREENGGGGGG.

Quân đã gọi nhiều lần rồi,có lẽ Quân đã về nhà và không thấy chị ,ôi chị yêu Quân biết bao nhiêu

-Em đi đâu vậy,sao không nghe điện thoại,anh gọi nhiều lần lắm rồi,có chuyện gì hả

-Không,chỉ là em muốn đi lòng vòng thôi,anh đói không,em chưa nấu cơm

-Ừm,không cần phải nấu nữa,anh chở em đi ăn gì nhé,nhưng sao mắt em đỏ vậy,em khóc sao

Nước mắt chị lại ứa ra,Quân đưa tay ôm lấy mặt chị ,lau 2 dòng nước mắt,sẽ không có gì đâu em,dù mẹ có kiên quyết phản đối thì anh vẫn lấy em,chúng ra sẽ đi khỏi nơi này đến 1 nơi nào đó và tạo dựng cuộc sống mới ,chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc

Chị biết Quân nói thật,chị hạnh phúc biết bao nhiêu khi nghe Quân nói những lời này,chỉ cần bấy nhiêu thôi,chỉ cần biết trong lòng Quân có chị là đủ lắm rồi,nhưng làm sao chị có thể để Quân phải chịu khổ cùng chị,Quân còn trẻ,còn công việ,còn tương lai,nếu đi cùng chị Quân sẽ mất tất cả,sẽ phải mang tội bất hiếu với me,với cả họ hàng,chị không thể ích kỉ như vậy,nhưng chị phải làm sao đây ? làm sao mới là đúng…?

Ngày hôm sau bà Phụng gọi Quân về nhà có việc,khi về đến nhà thì thấy chú Thắng và Quyên cũng cos mặt,Quân biết trước chuyện này sẽ xảy ra

-Dạ con chào chú,chú em đến lâu chưa ?

-Chào con,chú cũng vừa mới đến

-Anh ,sao 2 hôm nay không gọi cho em

-Ừm,anh hơi bận

-Con ngồi đi,mẹ và chú có chuyện cần bàn với 2 đứa

-Quyên nè,con đã nghe ba con nói chuyện rồi đúng không

-Dạ

-Con thấy sao,Bác và ba con thì muốn kết thêm tình thân thiết giữa 2 gia đình,nhưng quan trọng là con có thích không nửa

-Dạ,con thấy anh Quân cũng là người đàn ông lý tưởng đó bác,nhưng con chỉ sợ anh Quân có nhiều cô gái vây quanh nên còn do dự thôi,con thì con muốn làm dâu của bác,Quyên vừa nói vừa cười,cô ta là người lanh lẹ,thẳng tính và cũng khéo lấy lòng người khác


-Nhưng cũng phải hỏi ý Quân sao nửa chứ chị,Quân nè,con thấy em nó như thế nào,con có muốn tìm hiểu và tính chuyện lâu dài không

-Mẹ à,mẹ đã biết ý con rồi sao mẹ lại làm như vậy,con thấy thật có lỗi với chú

-Có chuyện gì vậy chị

-Không có gì đâu anh,chỉ là tuổi trẻ thì ai mà không có chuyện yêu đương nhưng chuyện xây dựng gia đình thì lại là chuyện khác anh à

-Anh nghĩ anh em mình muốn làm sui với nhau nhưng nếu bọn tre không yêu nhau thì cũng không nên ép buộc chúng làm gì em à,Quân nè,chúng nghĩ là con đã có ý với ai rồi nên mới noí vậy,nhưng dù là ai thì chú cũng cũng hộ con,nhưng con nhớ không được làm mẹ con buồn lòng đó

-Cám ơn chú đã hiểu cho con

-Ba à,con thích anh Quân, dù anh có thương yêu ai đi nữa thì con vẫn quyết lấy anh Quân, ba phải ủng hộ con chứ

-Con gái à,lấy người không yêu con sẽ khổ cả đời đó,chị thấy không,Em thấy không con bé này tính nó trẻ con mà lại háo thắng nữa, anh cũng rầu nó lắm.

-Mẹ chỉ muốn Quyên nó làm dâu nhà mình thôi,con xem sắp xếp đi

-Con xin lỗi Mẹ,xin lỗi chú,nhưng trong lòng con đã có người mà con muốn lấy làm vợ,dù cô ấy không có gì hết nhưng con vẫn muốn lấy cô ấy

-Con muốn làm mẹ mất mặt với chú Thắng sao

-Kìa em bình tỉnh đi,nó nói vậy chắc là con bé đó có cái gì đó đặc biệt nên nó nó mới thương

-Anh không hiểu đâu,em không phải không thương nó nhưng em không thể chấp nhận được anh à

-Bác cũng biết cô gái đó sao

-Là người mà em cũng biết

-Em cũng biết sao,Thúy hả

-Không,là chị Loan,người giúp việc nhà của anh

-Anh điên rồi sao?


-Kìa Quyên sao con lại nói chuyện như vậy,Ông thắng lên tiếng

-Anh xem nó đó,có phải em khó khăn gì đâu,em cũng cũng thương con bé đó lớn hơn nó 3 tuổi,và cũng đã từng li hôn nữa.

-Anh chọn ai không chọn đi chọn 1 đứa osin,thật không thể chấp nhận được

-Có Ba và cô Phụng ở đây mà con ăn nói vậy đó hả Quyên,thật là hổn láo mà

-BA,con sẽ lấy anh Quân,con không thể chấp nhận thua 1 người osin như vậy

-Em đừng xúc phạm chị ấy

-Cô,con sẽ làm dâu nhà cô,nếu cô chấp nhận con.con không tin mình không làm anh Quân thay đổi

-Anh nghĩ mọi chuyện nên dừng lại ở đây thôi,còn Quân,con hãy suy nghỉ thật kỉ,mẹ con chỉ có mình con thôi,đừng khiến mẹ con phải đau lòng, chúng ta về đi con.Ông Thắng và Quyên ra về,Quyên tức tối vô cùng

-Con thật sự phải làm vậy sao,con muốn mẹ phải xấu hổ với chú Thắng sao

-Mẹ à,sao mẹ phải làm tới nước này,mẹ thừa biết con muốn lấy chị mà sao còn hẹn chú đến bàn việc này,mẹ muốn con phải làm sao đây

-Chia tay ngay đi,hãy để Loan nó ra đi và cưới Quyên.mẹ không muốn nói nhiều nửa,lần này con phải nghe mẹ.mẹ quyết định rồi

-Con không lấy Quyên đâu,mẹ đừng ép con

-Nếu mẹ nhất quyết con định sẽ làm gì, Loan nó quan trọng hơn mẹ sao, quan trọng hơn cả sự nghiệp của con sao ?

-Mẹ đừng hỏi con như vậy, đó là 2 chuyện khác nhau,mẹ đừng làm khó con

-Mẹ hoi con định sẽ làm gì nếu mẹ không đồng ý

-Con không muốn mẹ buồn lòng cũng không muốn chị phải khổ.mẹ không thể vì thương con mà chấp nhận sao


-Mẹ thương con,chuyện gì mẹ cũng có thể đồng ý,nhưng riêng chuyện này thì không. Mẹ nhắc lại lần nữa,là mẹ không đồng ý, mẹ sẽ cưới Quyên cho con

-Mẹ muốn con phải khổ sở cả đời sao,con lấy người không yêu con sẽ không hạnh phúc đâu mẹ à

-Vợ chồng sống lâu ngày rồi sẽ sinh ra tình cảm con à, vả lại con cũng đâu có ghét Quyên. Hai đứa có tình cảm rất tốt mà

-Nhưng đó không phải tình yêu,tính Quyên đỏng đảnh,tiểu thư lại kiêu ngạo nửa,không hợp với con

-Vì nó còn trẻ, lại sống môi trường bên đó,khi về làm vợ làm mẹ sẽ chững chạc thôi

-Vấn đề là con không yêu Quyên, con chỉ yêu chị thôi,con xin mẹ đó

-Thôi mẹ không muốn nói nửa,điêu cần nói mẹ đã nói rồi,nếu con nhất quyết làm theo ý mình thì con đừng trách mẹ,con về và suy nghĩ lại đi

Mọi chuyện tưởng chừng như đơn giản,nhưng không,dù bà Phụng có thương đến đâu,có hiền lành đến mấy thì với Loan bà cũng không thể chấp nhận được. Chị và Quân 2 con người 2 số phận 1 tình yêu không biết rồi sẽ phải ra sao ?

Quân trở về nhà với tâm trạng lo âu và mệt mỏi,anh chẳng nói gì chỉ nằm lên đùi chị,chị đưa tay vuốt mái tóc Quân,chị hiểu được Quân đang rất đau khổ khi phải đứng giữa gia đình và chị,đây là điều không ai muốn cả 2 người đều không biết phải giải quyết như thế nào

-Tuần sau a đưa em qua nhà mới nhe,em hả ở tạm bên đó 1 thời gian

-Anh sẽ cưới Quyên sao ?

-Anh không cưới ai ngoài em,nhưng giờ mẹ đang giận,mẹ sẽ không đồng ý cho e ở đây đâu,anh sẽ cho người thu sếp nhà cửa tuần sau em sẽ qua đó,hãy cố gắng vì anh mà chịu đựng,dù mẹ có nói gì,có làm gì em cũng hãy cố chịu,rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.

Hôm sau khi Quân vừa đi làm thì Quyên đến

-Chào cô,cậu Quân đi làm rồi cô

-Tôi biết,tôi đến đây để gặp chị

-Có chuyện gì không cô

-Hứ,chị thật là đáng sợ mà

-Cô nói vậy là sao

-Chị đùng giả vờ nửa,tôi biết hết rồi

-Tôi không hiểu cô nói gì nói

-Nghe anh Quân nói 2 người yêu nhau hả


Thì ra là Quân đã nói với Quyên

-Đó là chuyện của tôi và cậu ấy

Bốp,Quyên đưa tay tát thẳng vào mặt chị,chị cảm thấy mặt mình nóng rát,đau quá

-Cô làm gì vậy

-Tôi tát để chị tỉnh ra, người như chị sao dám dành anh Quân với tôi

-Tôi không dành,tôi và cậu Quyên yêu nhau

Bốp,lai 1 cái tát nửa

-Chị vẫn chưa tỉnh ra sao,chị biết tôi là ai không mà dám nói như vậy,tôi là người sẽ là vợ anh Quân

-Dù vậy cô cũng không có quyền đánh tôi,Cậu Quân vẫn chưa đồng ý lấy cô

-Chị cũng ghê gớm thật đó,nhìn bề ngoài tưởng đâu hiền lành ai ngờ ăn nói cũng đanh đá quá.Đúng,chưa đồng ý,nhưng rồi sẽ đồng ý và chắc chắn sẽ đồng ý,2 gia đình đã bàn với nhau rồi,cũng xem như lời hứa và tôi cũng xem như là vợ chưa cưới của anh Quân

……………….

-Tôi thấy tội nghiệp chị quá,ở đời phải biết mình là ai thì mới tồn tại được chứ,chị không nhìn được mình là ai sao,chị chỉ là 1 đứa osin không hơn không kém,1 bà già đã li dị chồng mà dành anh Quân với tôi

-Cô không có quyền xúc phạm tôi,tôi không dành gì với cô cả,tôi và cậu Quân quen nhau trước khi cô về nước,còn chuyện 2 bên muốn làm sui với nhau thì tôi chỉ mới nghe nói thôi

-Đã biết thì chị phải trách xa đi chứ, tôi không hiểu nổi chị có cái gì mà anh Quân phải yêu chị. Hay chị dùng thân thể mình để dụ dỗ anh Quân

-Cô thật là quá đáng,cô..cô,chị uất ức không nói được nên lời

-Tôi không có thời gian ở đây đôi co với chị,chị mau rời khỏi đây đi,tôi không muốn chị ở đây nửa

-Cô không có quyền đuổi tôi, tôi làm cho bà và cậu Quân tôi sẽ đi khi nào bà và cậu Quân không cho tôi ở đây nữa

-Chi cứng đầu hơn tôi nghĩ đó,cứ đợi xem,nhưng tôi nói cho chị biết,tôi nói được sẽ làm được, rồi chị sẽ tự xách áo rời khỏi nơi đây

Quyên ra về còn chị lại 1 mình,thật khổ cho thân chị,đời chị là những chuỗi ngày đau khổ



Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.