Chân Trời Góc Bể

Chương 26: Ngoại truyện


Đọc truyện Chân Trời Góc Bể – Chương 26: Ngoại truyện

Tám giờ sáng, theo thông lệ tôi vào phòng làm việc của Lâm Quân Dật, báo cáo lịch làm việc trong ngày.

Đầu tiên tôi để tập tài liệu trong tay xuống bàn, nghiêm túc nhìn vào laptop đọc: “Lâm tiên sinh, chín giờ đến mười giờ sáng là cuộc họp thông lệ hằng tuần của công ty, dự thảo nội dung cuộc họp tôi đã chuẩn bị xong.” Tôi cầm tờ giấy đánh máy đặt trước mặt anh, tiếp tục: “Ba giờ chiều nay anh gặp tổng giám đốc công ty Kiến trúc Hoa Long ở phòng khách bàn về vấn đề mời thầu, đây là tư liệu anh cần. Sáu giờ ăn tối với tổng giám đốc công ty Vật liêu xây dựng Thiệu Vũ tại Xinxin Hall, số 1921 thương lượng về giá thép.”

Báo cáo xong, tôi chỉ vào hai tập tài liệu trên bàn, nói với Lâm Quân Dật: “Đây là giấy tờ anh cần ký, đây là mấy kiến nghị và quy hoạch phát triển công ty của giám đốc Ngô. Xin hỏi tổng giám đốc cần gì nữa không ?”

Anh nghĩ một lát, nghiêm túc nói: “Từ mười hai giờ đến ba giờ trưa, cô sắp xếp giúp, tôi muốn mời vợ tôi ăn cơm. Tiện thể giúp tôi thông báo với cô ấy buổi tối không cần bố trí việc khác, tôi muốn đưa cô ấy đi dự tiệc.”

Tôi không nhịn được cười: “Rõ, tôi sẽ thu xếp. Lâm tiên sinh, tôi muốn tiên sinh xác nhận một chút, tiên sinh chỉ có một cô vợ chứ?”

Anh nhìn tôi, cố nhịn cười: “Tạm thời chỉ có một. Cô yên tâm, khi có vợ hai tôi sẽ thông báo trước để cô khỏi thấy đột ngột.”

Thấy tôi trừng mắt, anh vội nói: “Nhưng để cô sắp xếp lịch làm việc cho tôi như thế, e là nửa cơ hội hẹn hò với vợ hai, tôi cũng không có.”

“Thật không ? Tiên sinh sẽ có ngay thôi.”

“Sao?”

“Tôi muốn nghỉ phép nửa năm.”

“Nữa năm? Tại sao?” Anh ngạc nhiên nhìn tôi như muốn hỏi: “Việc này sao không báo trước với anh?”

“Em cũng vừa nhận được điện thoại của bệnh viện, em đã có thai, vì con chúng ta, em phải tịnh dưỡng nửa năm. Trong khoảng thời gian này, Liễu Dương có thể thay thế vị trí của em.”

Tôi chưa dứt lời, anh đã xúc động chộp cánh tay tôi: “Thật không ? Sao em nói là không muốn sinh thêm nữa?”

“Em biết anh vẫn muốn sinh thêm…”


Anh đột ngột hôn lên môi tôi, dai dẳng và đam mê, ghì chặt tôi, tôi hiể vì sao anh xúc động như thế.

Mùa thu đã qua quá nửa, nhắm mắt tôi cũng thấy thế giới rức sắc vàng…

Nụ hôn đắm say kết thúc, anh vẫn chưa hết xúc động: “Giúp anh báo với giám đốc Ngô, bảo anh ấy chủ trì cuộc họp sáng mai, anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra tổng thể… Còn nữa, buổi tiệc tối nay hủy bỏ, em cần nghỉ ngơi. Không … em được nghỉ ngay từ hôm nay, mọi việc giao cho Liễu Dương xử lý.”

“Quân Dật, em yêu anh!”

Sắp hoàng hôn, ráng đỏ ngập trời…

Tôi đứng ở cửa sổ sát sàn nhà nhìn Tư Tư đang ngây người ngắm mặt trời lặn trên biển, chiếc váy xanh nhạt của nó chuyển thành màu tím nhạt như màu hoa oải hương, bóng lưng mờ ảo trong nắng chiều như nhuốm chút u buồn.

Cô con gái bé bỏng ngây thơ của tôi đã biết đa sầu đa cảm. Tôi thật không biết nên vui hay nên buồn.

Lúc mới kết hôn, Lâm Quân Dật rất muốn có thêm đứa con nữa, tôi biết anh rất muốn cùng tôi nhìn con lớn lên từng ngày, muốn trải nghiệm cảm giác làm bố trọn vẹn nhưng vì tôi có quá nhiều việc phải làm, phải tập thích nghi với cuộc sống thượng lưu, phải theo sát anh trên bước đường sự nghiệp, phải lo giữ anh hai tư giờ mỗi ngày, lại phải làm một người vợ tốt, tôi cũng không có đủ thời gian chăm sóc Tư Tư , nếu lại sinh thêm đứa nữa, sợ Tư Tư sẽ cảm thấy hụt hẫng. Tư Tư đã mười tuổi, tương đối hiểu chuyện, tôi cũng có thể rảnh rỗi hơn để làm tốt vai trò của Lâm phu nhân, nên tôi quyết định sinh thêm đứa nữa, để đứa trẻ mang lại nhiều niềm vui hơn nữa cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Nhưng sự việc không đơn giản như tôi nghĩ, mặc dù tôi và Quân Dật đã quan tâm đến Tư Tư nhiều hơn nhưng nó ngày càng trở nên ưu tư.

Không biết Quân Dật về từ lúc nào, ôm tôi từ phía sau, hai tay nhẹ nhàng xoa bụng tôi: “Dạo này hình như Tư Tư có tâm sự, có phải biết yêu rồi không ?”

“Nó mới mười tuổi.”

“Năm tuổi em đã yêu anh rồi đấy.”

“Anh giỏi tưởng tượng thật…” Tôi đang định nói: “Hầu như em chẳng nhớ ra anh là ai.” Do dự một lát, tôi quyết định không nói ra, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh.

“Đằng nào anh cũng cưới được em rồi.”


Tư Tư đang ngồi trên bãi cát, từ từ đứng dậy, cúi đầu tản bộ, mặc cho sóng tràn tới làm ướt đôi giày thể thao…

Trong ánh chiều đỏ thẫm, từng bước chân chầm chậm, đơn côi.

Tôi lo lắng nói: “Hôm nay em nói chuyện với cô giáo của Tư Tư, không thấy con thân thiết với cậu bé nào, nhưng trong giờ học thiếu tập trung. Cô giáo còn nói, các bé gái ở tuổi này vui buồn bất chợt là chuyện thường nhưng biểu hiện của Tư Tư quá rõ.”

“Liệu có phải vì chuyện em mang thai?”

“Có thể.”

“Dạo này có thời gian là anh chơi với nó, nhưng nó cố tình xa lánh.”

“Thật à.”

“Sáng sớm, lúc đưa nó đi học anh muốn hôn nó, nó cố tình đẩy anh ra.”

Xem ra sự việc nghiêm trọng hơn tôi nghĩ: “Em đi nói chuyện với con đây.”

Tôi chỉ còn cách Tư Tư vài bước chân nhưng nó không phát hiện ra, nhẹ nhàng bước đi trong nước biển, dáng u buồn của nó khiến tôi đứt từng khúc ruột.

“Tư Tư ?”

Nó giật mình, vội lau mắt, cười: “Mẹ.”

“Có chuyện gì thế con? Có thể nói với mẹ không ?”


“Không có gì.” Nó nói tỉnh khô như không .

“Có phải vì con sắp có em, con sợ bố mẹ không yêu con như trước?”

Con bé cụp mi, khẽ gật đầu.

“Con ngốc quá.” Tôi cầm tay nó, kéo ra khỏi nước biển lạnh. “Tư Tư, từ ngày mẹ sinh con, con là tất cả của mẹ, mẹ có thể không cần bố con, nhưng không thể không có Tư Tư .”

“Con biết…” Nó dừng lại một lúc, khẽ nói: “Con sợ bố không thích con nữa.”

“Sao có thể như vậy? Bố con bận thế, ngày nào cũng đưa đón con đi học. Con biết không , để con không phải đợi, bố đã bỏ dở rất nhiều cuộc họp, đến muộn rất nhiều buổi giao lưu.”

“Bởi vì bố rất tốt với con, con… rất yêu bố, con sợ mất bố.”

Tôi quả thật không biết nói gì, cơ chế di truyền thế nào, lại di truyền đúng yếu điểm trí mạng của bố nó sang cho con bé.

“Sao con có thể mất bố? Bố là bố của con, đó là sự thật vĩnh viến không thay đổi. Bố còn sợ con thích cậu bé nào, muốn gặp con cũng khó ấy chứ.”

Con bé nhìn tôi, ánh mắt thất thần không phải của một đứa trẻ lên mười: “Nhưng đó không phải bố con.”

“Ai nói với con như vậy? Vớ vẩn. Con đừng nghe người ta nói bậy.”

“Con biết không phải bố con mà. Không cần người khác nói, con biết từ lâu rồi.”

Tôi ngây người, không sao nói được lời nào, máu như đông lại.

“Mẹ, khi bố có con ruột rồi… có vứt bỏ con không ?” Con bé thấy tôi không nói được, vội vàng giải thích: “Con chỉ hỏi vậy thôi, bố rất tốt với con, chỉ là…”

“Tư Tư . Không phải con vẫn nghĩ bố Quân Dật là bố dương của con đó chứ?”


“Dạ.” Nó đột nhiên đứng thẳng người, mặt tái đi. “Bố Quân Dật không phải là bố ruột của con đúng không ?”

“Mẹ tưởng con biết rồi… Bố nói với con thế nào?”

“Con không nhớ… chỉ nhớ bố nói, nếu con gọi là “bố” thì sẽ không phải đến lớp mẫu giáo…”

Ngay cả việc nhận con cũng đe dọa, dụ dỗ. May mà Quân Dật không có đây, nếu không , nhất định tôi sẽ cho anh một cái tát.

“Đó là bố ruột của con.”

Con bé lắc đầu: “Mẹ nói dối.”

“Nếu con không tin, mẹ bắt bố con đưa con đi xét nghiệm ADN. Khi mẹ mang thai con, bố con không hề biết, đến khi biết thì con đã bốn tuổi rồi.”

“Nhưng… sao bố bắt con gọi là chú, sao không nhận con?”

“Mẹ không nói cho bố con biết, sau này bố con mới biết con là con gái mình. Có những việc con không hiểu, khi con lớn mẹ sẽ dần dần nói với con…”

Con bé quay quắt, chạy biến về nhà…

“Tư Tư .” Vì đang mang thai, tôi không dám chạy nhanh, đến khi vào nhà, đã thấy Tư Tư lao vào lòng Lâm Quân Dật, ôm thật chặt, gọi anh trong nước mắt: “Bố. Bố.”

Lâm Quân Dật vội nâng mặt nó lên hỏi: “Sao thế con? Có chuyện gì thế?”

Con bé ra sức lắc đầu: “Không có gì, Bố, con nhớ bố quá.”

Lâm Quân Dật băn khoăn nhìn tôi, Tôi chỉ có thể nhăn nhó cười với anh.

Nếu anh biết con gái luôn coi anh là bố dượng, không biết anh có bóp chết tôi!

HẾT.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.