Búp Bê Tướng Công

Chương 18: Ôn chuyện


Đọc truyện Búp Bê Tướng Công – Chương 18: Ôn chuyện

Tại tiểu viện thanh nhã bên trong rừng trúc, tỳ nữ mạng lên một bàn đồ ăn ngon, một lúc lâu sau dần dần nguội lạnh.

Người mặt dày mày dạn này, thật vất vả mới có thể khuyên nàng ở lại, bản thân lại chẳng thấy tăm hơi.

Đến lúc nàng chuẩn bị lật bàn chạy lấy người, bỗng nhiên cánh cửa bị mở ra. một cơn gió mát đập vào mặt, lướt trên bộ sa mỏng xanh nhạt. Búi tóc mây đen như mực, lấy một cây ngọc trâm cài tóc, hại sợi tóc chưa búi lên, phân biệt rũ xuống hai bên trong lúc đó, hỗn độn mà không mất đi vẻ phong nhã.

Người nọ chầm chậm bước vào cánh cửa, nâng miệng cười:” Đồ nhi, đợi lâu rồi.”

Cảnh sắc này thật là kinh người, Hoàn Ý Như bị nước trà làm nghẹn họng, ho khan kịch liệt ra tiếng.

Cố Ngôn Tích hốt hoảng nhỏ bước chạy tới, vỗ nhẹ sống lưng nàng:” đang yên đang lành thế nào lại bị sặc.”

Hoàn Ý Như thở phào:” Còn không phải bị người dọa.”

” Bộ dạng ta rất khủng bố?” Cố Ngôn Tích theo bản năng che mặt, bộ dạng tràn đầy thương tâm.


Hoàn Ý Như để ý đến chòm râu cạo sạch của hắn, chắc vừa mới tắm rửa qua, da thịt giống như trứng gà bóc, tươi mới có thể cùng thiếu niên mười tuổi sánh ngang.

Chẳng lẽ bởi vì bị nói vừa già vừa xấu, hắn mới cố ý tắm rửa trang điểm một phen.

“Sư phụ thực là dễ nhìn, chỉ là mới vừa rồi không giống người lúc trước.” Hoàn Ý Như đột nhiên đứng dậy, kéo trâm cài tóc của hắn xuống ” Tóc người còn chưa có khô đâu, thả xuống để hong khô đi.”

Cố Ngôn Tích bị nàng đè gỡ tóc, hỏi nàng tại sao lại xuất hiện trong phủ phu nhân Hầu gia.

Hoàn Ý Như hơi mím khóe môi, một lúc lâu nói ra lí do, nhưng không nói nàng chế tạo búp bê sống, cùng với hắn phát sinh một loạt quan hệ. Chỉ nói là một nam nhân tên Ngọc Vô Hà, giết phu nhân Hầu gia sau đó thay thế vị trí của nàng.

Sau khi giải thích xong đến phiên nàng khinh bỉ nói:” Người rời nhà xuất môn lại để làm cái gì nữa?”

Cố Ngôn Tích kiên định nói:” Ý Như, có một số việc còn chưa thuận tiện nói cho con biết, ta vốn định xong xuôi thì trở về tìm con.”

Hoàn Ý Như biết hắn không muốn nói đến, nhất định còn có chuyện bất đắc dĩ, cũng không cố ý ép buộc, giả vờ thoải mái chỉa chỉa vào ngực:” Còn khối hắc ngọc con đeo mười bốn năm đâu, người lẽ nào lại trộm đi đổi chác.”

Cố Ngôn Tích ấp a ấp úng đứng lên, bắt đầu cố phản bác.

Hoàn Ý Như thở phì phò phẩy cánh tay hắn:” Có phải là ta đã đoán đúng, người này sư phụ vô lương tâm.”

“ không thể nào, là bị trộm mất. Ngọc này bây giờ cực kì quan trọng, ta cũng đang luôn luôn tìm kiếm.”

Hoàn Ý Như suy nghĩ một lát, trong đầu sáng lên:” Ngọc đấy có phải là Mặc Huyền ngọc mà nguời đãphái người đi tìm trong Hầu phủ?”

Cố Ngôn Tích cười nói:” Đúng, đồ nhi của ta quả nhiên thông minh, con ở trong phủ lâu như vậy, lại chưa từng thấy qua khối hắc ngọc nào sao?”


Hóa ra hắc ngọc nàng đeo lâu như vậy, ngay cả tên cũng không biết.

Hoàn Ý Như hoang mang lắc đầu, chợt nhớ lại trong khi chế tạo Ngọc Vô Hà, nguyên liệu trong đó có bảo ngọc màu đen. Nhưng lại là bột phấn tinh tế, hoàn toàn không thể nhận ra hình dạng trước đó.

Hầu gia phu nhân tự mình phân phó, phải mang bảo ngọc đập nát, toàn bộ đổ vào trong đầu búp bê. Nếu như những mảnh ngọc vỡ này chính là Mạc Huyền ngọc, chẳng phải thế nào sư phụ cũng phải tìm đến Ngọc Vô Hà.

sự tồn tại của Ngọc Vô Hà đáng sợ thế nào, nàng hiểu rõ hơn bất kì ai.

Cố Ngôn Tích thấy thần sắc nàng hoảng hốt, gắp rau bỏ vào trong bát nàng:” Có đói bụng không?”

“ không có khẩu vị, sắp xếp cho con một gian phòng, con có chút mệt.”

“ Trong phủ còn nhiều phòng trống mà, con cứ tùy tiện lấy một gian, nha hoàn sẽ thu dọn ở đây, cơm nước chờ một lúc để hâm lại, rồi mang qua cho con.”

Nàng tìm gian phòng gần nhất mà ngủ, mơ hồ nhớ lại một đoạn sự việc mình gặp phải.

Mặc Huyền ngọc, Ngọc Vô Hà, sư phụ, Hầu gia phu nhân, tất cả đều dính dáng đến nơi này, nói vậy là sư phụ không muốn cho nàng biết.


Lúc này nàng đã trốn thoát, cũng không muốn quan tâm việc rắc rối này, vừa muốn ngiêng người thổi tắt đèn, hai ngọn đèn lại tự động vụt tắt.

Bóng tối trong nháy mắt cắn nuốt nàng, cửa phòng cùng cửa sổ đóng kín, không gió, không ánh áng,không tiếng động.

Sau khi thất thần kinh ngạc, nàng đang muốn ngồi dậy, cổ tay lại bị chế trụ, là sợi dây xích gắt gao trói nàng lại.

Cộp cộp cộp, là tiếng bước chân chậm nhẹ…

Tiếng bước chân ngừng lại, sức ép toàn bộ theo gót chân lên tới bộ ngực, nàng vô lực cuốn mình lại, không thể động đậy nửa phần.

“ hắn chạm vào nàng rồi sao?” Thân thể mềm mại của nàng, từ thấp đến cao, bị hắn thô bạo tùy ý vuốt ve.

Thanh âm quen thuộc đó khiến nàng run rẩy, băng lãnh đến máu trong người nàng đông cứng, trái tim bị bàn tay vô hình bóp chặt, miệng không thể phát ra tiếng nào.

Đêm đã khuya, ai sẽ đến cứu nàng…


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.