Búp Bê Tướng Công (Người Rối Tướng Công)

Chương 41: Tắm gội


Đọc truyện Búp Bê Tướng Công (Người Rối Tướng Công) – Chương 41: Tắm gội

Bị tỳ nữ lải nhải một buổi sáng, lỗ tai Hoàn Ý Như cũng sắp mọc kén.

Thái tử là người thích thanh tĩnh, chưa bao giờ an bài tỳ nữ bên ngươi, nàng là người nhậm chức đầu tiên đương nhiên phải tận tâm hầu hạ. Không chỉ hầu hạ sinh hoạt hằng ngày, nếu ban đêm Thái tử có nhu cầu còn phải hầu hạ thị tẩm.

Tỳ nữ còn móc ra một quyển tập tranh, thần sắc ái muội đưa cho nàng.

Hoàn Ý Như mở ra vừa nhìn trang đầu tiên, mặt lập tức trướng đến đỏ bừng, tay đột nhiên giật một cái, suýt chút nữa đem quyển sách xé luôn.

Tỳ nữ trước khi đi còn dặn dò: “Nhớ quét tước trong ngoài phòng ngủ một lần. Trong mắt Thái tử không thể dung một hạt bụi đâu. Quyển xuân cung đồ này nghiên cứu cho tốt, sẽ có thời điểm cần dùng đến.”

Sau khi tỳ nữ rời đi, Hoàn Ý Như giống như cầm khoai sọ nóng phỏng tay, đem xuân cung đồ giấu ở phía dưới đệm giường, rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra.

Gặp phải tình huống như thế này nàng chỉ nghĩ trốn đi nhưng lại không biết có thể chạy đi đâu. Ở trong phủ nhiều ngày như vậy, nàng đã tìm hiểu thời gian hiện tại chính là mười sáu năm trước, cũng chính là thời điểm phụ hoàng của sư phụ Ngự Cảnh Đế còn tại vị, khi đó chính mình còn chưa sinh ra.

Phương pháp duy nhất để trở về có lẽ chính là bên trong miệng giếng kia, nhưng lần trước nàng bị nhốt lâu như vậy, ngay cả một chút dấu hiệu có thể rời đi đều không có.


Nàng chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại phủ Thái tử, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ rời đi.

Nàng cũng không muốn đi lại khắp nơi để có người chú ý, nhàn tới không có việc gì liền đi vào phòng ngủ Thái tử ở cách vách, phát hiện mỗi một góc nhỏ đều không dính một hạt bụi.

Thói ở sạch đến mức tận cùng như thế này, đại khái cũng là một loại bệnh.

Tới canh hai chạng vạng, Hoàn Ý Như ở cách vách nghe được phòng ngủ có âm thanh đi lại, dò đầu ra nhìn.

Giá cắm nến phát ra ánh sáng hôn hôn trầm trầm, nam tử mặc cẩm phục nguyệt bạch, thân hình thon dài đứng ngược sáng.

Khuôn mặt hắn ở dưới ánh sáng mờ ảo nhìn không quá rõ ràng, chỉ mở hồ có thể thấy cái mũi cao thẳng cùng cằm góc cạnh.

Cặp con ngươi kia sáng như gương nhìn về phía nàng, băng lãnh, không hề có cảm xúc.

Suy nghĩ của nàng như bị rút ra, trong đầu trống rỗng, trúc trắc học những tỳ nữ đó chắp tay thi lễ: “Thái tử điện hạ…”

Thái tử rút ra một cây nên, thắp lửa sau đó cắm lại trên giá nến, làm như vô ý hỏi: “Hôm nay ngươi làm những chuyện gì?”

Ánh sáng trong phòng ngủ do đốt nến mà sáng lên mấy phần, đem nội tâm nàng cũng thoải mái hơn.

Giống như bị nghiêm hình bức cung, nàng có một tia bất an: “Quét tước phòng.”

Thật ra đồ vật phòng ở nàng chưa từng chạm vào.

“Nga?” Hắn khẽ cười một tiếng, ngón tay ngọc chỉ hướng giá cắm nến, “Ngọn nến cháy xong sao lại không sạch vậy?”


“…Là ta sơ sẩy.”

“Xem biểu tình của ngươi hình như là không cam tâm tình nguyện.”

“Nào dám…” Hoàn Ý Như cúi đầu rầu rĩ nói.

Thái tử đối với bất kỳ kẻ nào cũng đều là khiêm tốn có lễ, riêng chỉ đối với nàng là không giống. Nàng rốt cuộc đắc tội hắn chỗ nào chứ, làm cái gì cũng đều nhìn không thuận mắt, nếu chán ghét nàng như vậy còn phái nàng làm tỳ nữ bên người làm gì.

Không bao lâu sau, hai người hầu đem thùng tắm vào phía sau bình phong, Thái tử thấy Hoàn Ý Như vẫn không nhúc nhích, ánh mắt nhíu lại, nói: “Còn ngây ngốc ở đó làm gì, không mau qua đây cởi áo cho ta.”

Hoàn Ý Như chưa từng hầu hạ qua nam nhân tắm gội, do dự mà duỗi tay về phía đai lưng hoa văn ngọc mãng, như thế nào cũng không tìm thấy cách giải khai đai lưng ngọc khấu, mặt trắng nõn gấp đến độ hơi hơi phiếm hồng.

“Chân tay vụng về.” Thái tử tự mình cởi bỏ, tay còn cố ý vô tình đụng vào nàng.

Là ảo giác của nàng sao, lời này lại có một tia hương vị sủng nịch.

Hoàn Ý Như giống như bị điện giật lùi tay về, thấy hắn cởi từng món xiêm y, đôi mắt cũng không biết hướng vào đâu.


Thái tử như hạc giương cánh ngồi vào thau tắm, nước bắn ra ngoài dính cả vào người nàng: “Tìm một cái khăn sạch sẽ lại đây.”

Hoàn Ý Như gỡ xuống khăn trắng trên giá, lo sợ đi đến bên bình phong, không thể tránh khỏi thấy rõ nửa người trên của hắn, trong lúc nhất thời kinh ngạc tột đỉnh.

Hơi nước mờ mịt giống như mây mù, quanh quẩn ở sau bình phòng phủ lấy thân ảnh thon dài. Bọt nước trong suốt ngưng kết ở trên ngực dày rộng tinh tráng, ở dưới ánh nến ố vàng đủ để làm loạn nhân tâm. Dáng người cân đối rắn chắc, mỗi một đường nét giống như được tỉ mỉ điêu khắc, đều là quen thuộc nhất với Hoàn Ý Như.

Tóc dài đen như mực rối tung trên vai, hắn giơ tay đem vòng ra sau tai, lộ ra dung nhan hoàn mỹ không tì vết: “Lại đây, chà lưng không cần ta dạy cho ngươi chứ?”

***

Editor: Chị ơi còn chần chừ gì nữa xông lên đi ^.^

Cầu cmt. T chăm chỉ ntn mà ít lượt đọc buồn quá đi.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.