Bức thư bị lãng quên

Chương 3 - Phần 3


Bạn đang đọc Bức thư bị lãng quên – Chương 3 – Phần 3

Lúc đi qua sân bóng rổ phía sau nhà ăn, An Ninh chợt thấy một bóng dáng quen thuộc… Xương sườn số ba… hình như sau khi cô tình cờ gặp anh ta ở thư viện thì thường xuyên bắt gặp anh ta nhiều hơn thì phải.
Ngoài sân có rất nhiều người đang xem trận đấu, An Ninh đứng ngoài nhìn vào, khi ném bóng cho đồng đội anh ta bỗng nhiên chú ý tới điều gì đó, dừng lại liếc về hướng này… An Ninh ngó trái ngó phải, ở đó có rất nhiều người đẹp.
“Lý An Ninh?” Phía sau có người kêu cô, An Ninh quay đầu lại, thì ra là vị sư huynh nổi tiếng.
Giang Húc đi tới: “Sao mang nhiều đồ như vậy? Mới từ nhà quay lại sao?”
“Vâng.”
Anh ta cười nói: “Anh giúp em xách nha?”
An Ninh: “Không cần đâu.”
Giang Húc: “Đừng khách sáo.”
An Ninh: “Không phải, em với anh không đi cùng đường.”
Từ trước tới giờ hiếm có người con gái nào từ chối Giang Húc, hơn nữa lại còn lấy lý do thế này để từ chối nữa chứ, lần đầu tiên Giang Húc cảm thấy dở khóc dở cười. Khi anh ta lấy lại được tinh thần thì đối phương đã ung dung bỏ đi.
Hôm đó trong phòng ký túc có tọa đàm, mỗi người cầm một miếng gà quay, riêng Mao Mao cầm hai miếng do được An Ninh nhường phần cho, vậy là có những hai lần tra tấn tinh thần.
Tường Vy theo thường lệ bắt đầu nói từ AV Nhật Bản cho đến Thủ tướng Nhật ra đĩa nhạc: “Tôi cảm thấy vị thủ tướng này đúng là không làm việc gì đàng hoàng, tôi nhớ lần trước có ai đó còn nói là ông ta thích xem truyện tranh ấy nhỉ?”
An Ninh: “Đã đổi người khác rồi. Thích xem truyện tranh là Taro Aso.”
Tường Vy kinh ngạc: “Á, mất ghế rồi sao?! Sao nhanh vậy?”
An Ninh: “Thủ tướng Nhật bây giờ là Hatoyama, mấy tin đồn về ông ta có thể bà còn thích hơn ấy.”
Lập tức tinh thần mọi người phấn chấn hẳn lên: “Như thế nào, như thế nào?!”
An Ninh: “Chính là cướp vợ của người khác, cụ thể là vợ của em trai người bạn thân của cha mẹ mình.”
Triều Dương cảm thán: “Nhật Bản thật sự là một quốc gia tràn ngập hành vi nghệ thuật.”
Tường Vy tặc lưỡi: “Nơi đó không phải nơi loài người sinh sống.”
Mao Mao đập bàn: “Cầm thú.”
Triều Dương: “Nói vậy là oan ức cho loài cầm thú rồi.”

Tường Vy giận dữ: “Thế mà người Nhật Bản lại lên án người Trung Quốc lạnh lùng, không có trái tim.”
Mao Mao xua tay: “Dù sao cái ngữ ấy không khác gì Hàn Quốc mà.”
An Ninh trầm ngâm: “Nói như thế nào nhỉ? Smecta(12) cũng bị ảnh hưởng một chút lịch sử của nước ta, thực ra chẳng có gì đáng ngại. Còn điều Nhật Bản muốn nhất, chính là nuốt tươi Trung Quốc, đây xem chừng mới là phiền toái.”
(12). Smecta: thuốc chống tiêu chảy, ở đây chỉ Hàn Quốc.
Triều Dương cười lớn: “Smecta à, buồn cười chết mất, Meo Meo, sao bà lại đáng yêu như thế chứ!”
An Ninh mỉm cười: “Bởi vì tôi là Lý An Ninh.”
Cả đám: “Meo Meo, bà kiêu ngạo quá.”
Thứ Hai, tiết thứ nhất là Thống kê lượng tử của lão Trương, lần này An Ninh khó khăn lắm mới vào tới cửa trước khi tiếng chuông vang lên, sau đó, cô không nhìn đến đám Triều Dương vẫy gọi, nhưng lại nhìn thấy anh ta ngồi ngay hàng đầu tiên, chẳng phải là quá thường xuyên rồi sao? Anh ta nhìn thấy cô, khe khẽ nói một câu: “Em qua đây.”
Đang lúc An Ninh chưa rõ thế nào, anh ta lại nói: “Ngồi đây đi.” Giọng nói vừa thong dong tự nhiên vừa nho nhã lễ độ, lại cũng không dễ gì cự tuyệt, lúc An Ninh ngồi xuống mới phát hiện… cô đang ngồi bên cạnh anh ta.
An Ninh nghiêng đầu liếc nhìn anh ta, đối phương đã trịnh trọng trang nghiêm lật xem sách vở.
Anh ta bảo cô tới làm gì chứ?
Nguyên cả tiết học anh ta đều chăm chú nghe giảng. Trên bàn, chiếc điện thoại di động của anh ta thi thoảng rung lên, anh ta lại trả lời tin nhắn. An Ninh không dám nhìn thẳng anh ta, vì thế chỉ nhìn chiếc di động màu xám, cùng với những ngón tay thon dài đang lướt trên nó…
An Ninh thề, thật ra cô không muốn nhìn anh ta, cô muốn hỏi anh ta vì sao lại gọi cô đến đây…
“Này…”
“Nghe giảng đi.” Giọng nói hào hoa phong nhã không hay đổi.
Ở trong tình cảnh này rất khó có ai nghe giảng được!
Tựa như cảm giác được cô đang nhìn mình rất “chăm chú”, anh ta ngẩng đầu lên, khẽ hỏi một câu: “Có mang theo cuốn Giới thiệu ngoại giao không?”
“À… Có mang.” Tuy rằng An Ninh mơ mơ màng màng, nhưng cô vẫn lấy ra cuốn Giới thiệu về ngoại giao Trung Quốc đương đại, cuốn sách mà gần đây ngày ngày cô vẫn mang theo, đưa cho anh ta, anh ta cầm một tay, mở trang lời nói đầu, viết viết gì đó, sau đó đưa lại cho cô.
An Ninh theo bản năng lật ra xem, thấy ba chữ Từ Mạc Đình viết theo thể thư pháp tuyệt đẹp, nét mực vẫn chưa khô.
Thì ra “Xương sườn số ba” chính là Từ Mạc Đình!

An Ninh nằm trên giường suy nghĩ… Thế giới này thật đúng là có nhiều chuyện trùng hợp. Rốt cuộc tại sao người đó lại là anh ra chứ? Nhưng mà, hình như cô lại không cảm thấy bất ngờ. Nhớ lại biểu hiện của anh ta lúc xin số điện thoại của cô, hai năm rõ mười như vậy, mà sao cô lại có thể răm rắp cho số như lẽ đương nhiên thế chứ?
Lúc Triều Dương vào phòng thấy An Ninh ôm gối, đeo tai nghe điện thoại, cuộn tròn trên giường, liền ngạc nhiên: “Meo Meo, bà không đi học sao?”
An Ninh ngẩng đầu lên: “Đi rồi, cũng về rồi.”
Triều Dương xem đồng hồ: “Đã mười giờ rồi kia à! Tôi làm thí nghiệm đến nỗi chóng hết cả mặt. Đúng rồi, hôm nay Tường Vy với Mao Mao sang trường đại học bên cạnh xem đấu bóng rổ rồi…”
An Ninh tháo tai nghe, bước xuống giường mò dép: “Tôi học xong mới thấy tin nhắn, may là hôm nay thầy không điểm danh.
“Chậc, mỗi lần tôi không đi học thầy đều điểm danh, là thái độ gì chứ?” Triều Dương nói xong đưa cho An Ninh một tấm áp phích: “Người ta phát trên đường đấy, rất thú vị.”
“Đại sứ hình tượng Đại học X” đang trong giai đoạn đăng ký. “À há.”
“Hây hây, tụi mình kêu Mao Mao tham gia đi?” Triều Dương cười, tiện tay cầm lấy một quyển sách trên bàn An Ninh: “Sao bà lại đọc loại sách này?”
“Ừ…” An Ninh đã đi tới máy lọc nước, rót nước uống.
Triều Dương lật vài trang, lúc sắp đặt trở lại thì dường như nhìn trúng cái gì, cầm lên lần nữa, mở ra: “Từ… Mạc Đình? Meo Meo, sách này không phải của bà sao?”
“Không phải.”
“Từ Mạc Đình, cái tên này sao quen tai vậy nhỉ?”
“Người họ Từ rất nhiều mà.”
Triều Dương bỗng nhiên cười gian ác: “Meo Meo à, như vậy là không được, khai thật thì tha, chống đối sẽ bị trừng phạt!”
An Ninh: “Ờ… Tôi muốn bị phạt.”
Bên này, sau khi học xong một lớp học nhàm chán, Từ Mạc Đình trở lại ký túc xá cất đồ, Trương Tề thấy anh thì không khỏi ngạc nhiên: “Hôm nay không phải cậu ở Viện kiểm sát sao?”
“Qua đây có chút việc.”
Trước nay, Từ Mạc Đình làm việc luôn rất khiêm tốn, từ lúc học nghiên cứu sinh năm nhất đã làm việc ở Viện kiểm sát, thỉnh thoảng có việc ở trường thì anh mới ghé qua: “Có chút việc ư? Ở trường xảy ra đại sự gì mà tôi không biết sao?”
Từ Mạc Đình vỗ vỗ vai Trương Tề nói: “Việc riêng, không liên quan đến cậu.”

“Ha, phải nói là gần đây cậu rất thường xuyên đến trường, lão đại, như vậy không giống cậu nha… Chẳng lẽ đúng như Trình Vũ nói, cậu đã để ý cô nữ sinh nào trong trường sao?”
Từ Mạc Đình cười: “Tôi không phủ nhận.”
Ba ngày sau, An Ninh gặp lại Từ Mạc Đình, chính là ở nơi ghi danh thi “Đại sứ hình tượng”, Triều Dương với cô là bị Tường Vy ép buộc phải tới, còn người cùng đi bên cạnh Mạc Đình là cô nữ sinh lần trước chuyển nhà giúp giáo viên hướng dẫn với An Ninh.
Tối hôm qua, An Ninh bị chị họ rủ rê chơi game đến nửa đêm, mệt muốn chết, thấy người đến báo danh rất đông, tới phiên bọn cô ít nhất phải nửa tiếng, lúc này An Ninh chỉ muốn tìm một chỗ ngồi chợp mắt một lát.
“Triều Dương, tôi ra ngoài một lát, bà đứng đây với Vy Vy nha.”
Đêm qua Triều Dương chính mắt thấy Meo Meo chống lại cơn buồn ngủ để chơi “Warcraft”, vì thế xua tay nói: “Đi đi!”
An Ninh mới vừa ra khỏi cửa bên của nhà thể chất, chị họ đã gọi điện thoại đến: “Chị bị đánh thức!”
“Pharaoh nói, quấy rầy người khác đang ngủ sẽ phải xuống địa ngục.”
“Em làm đi, làm cho cô quản lý ký túc xá của chị xuống địa ngục đi.”
“Nếu có thể thì sáng hôm nay em đã không phải thức dậy, với lại, đêm qua…”
“Cái gì?”
“À… Hôm nay thời tiết rất đẹp, em muốn ngủ một giấc.”
“Em đang ám chỉ chị nên xuống địa ngục đó hả?”
“Sự thực là em nói rõ ràng rồi mà.”
Chị họ cười to: “Em thật là, được rồi, lần sau không rủ rê em chơi game đó nữa.”
An Ninh cười nói: “Cảm ơn.”
“Aiz, ai bảo chị lại yêu em chứ!”
“Em cũng yêu chị”, haizz… Chỉ cần chị đừng rủ rê người ta chơi game lúc nửa đêm thôi.
Cuối cùng An Ninh cũng chọn được một băng ghế gỗ dưới bóng cây nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mơ mơ màng màng cảm thấy như có người ngồi bên cạnh, lại mơ mơ màng màng tựa đầu vào vai người đó.
An Ninh bị Tường Vy đánh thức: “Sao bà có thể ngủ ngon lành ở nơi đông người như vậy? Không sợ bị người ta giật tiền cướp sắc sao?”
An Ninh: “Mọi người đều là người văn minh mà.”
Tường Vy: “…”
“Triều Dương đâu?”

“Đi toilet rồi.”
Lúc Triều Dương chạy đến, có một chiếc xe hơi hạng sang chạy ngang qua bên người cô, khiến cô không khỏi cảm khái: “Tôi luôn hình dung cảnh tượng một lần được ngồi xe thể thao bẻ lái một trăm tám mươi độ, dừng lại, vươn gót ngọc ra… Vy Vy, bà thực hiện nguyện vọng này của tôi đi!”
Tường Vy khinh khỉnh: “Tôi chưa từng ngồi ghế lái một lần, tôi mà lái, hai người có mà thăng thiên luôn!”
Triều Dương cười ha hả: “Tôi vừa nhìn thấy một hot boy, chính là người lần trước đến lấy danh sách đen trên lớp của lão Trương.”
Tường Vy nghi hoặc: “Lần trước không phải bà nói chỉ thường thôi sao?”
“Lần trước xa quá không thấy rõ, chậc chậc, nhìn gần mới biết thế nào là đường đường một đấng anh hào, vai năm tấc rộng thân mười thước cao… An Ninh, bà lại bỏ lỡ cơ hội, thật là đáng tiếc.”
“Ờ.”
Tường Vy ôm An Ninh: “An Ninh nhà chúng ta đâu phải là người nông cạn, hễ thấy trai đẹp là hau háu lên đâu, có phải thế không Meo Meo?”
An Ninh suy nghĩ: “Đúng vậy… Thật là đáng tiếc.”
Tường Vy: “…”
Triều Dương bám vào người An Ninh, cười ngặt nghẽo.
Sau sự kiện báo danh thi đấu tài năng, có một thời gian mọi nơi mọi chỗ trong ký túc xá nữ đều truyền ra những tiếng luyện thanh quỷ khóc sói gào, theo như lời của Triều Dương là “Thực lực đấy”, theo như lời An Ninh nói thì là “Pharaoh nên xuống địa ngục.”
Tường Vy còn nhớ rõ lần đầu có ấn tượng sâu sắc với bạn học Meo Meo là vào cuối tuần sau đợt giáo dục quốc phòng của năm nhất, sáu cô gái cùng phòng đi ra ngoài ca hát, trong khi tất cả mọi người đều hưng phấn trào dâng, hát hò thân thiết, cô bạn nhỏ An Ninh vẫn ngồi nghiêm chỉnh tựa như cung nữ thời cổ đại mang dáng vẻ xấu hổ sợ hãi đến động lòng người. Vì thế cô đi tới định nói một câu đại loại như: “Mọi người đều là bạn học, không phải ngại đâu”, đúng lúc ấy, mỹ nhân An Ninh ngẩng mặt lên, dùng giọng nói chính trực trang nghiêm mà lay động lòng người của một nhân viên công vụ nói với cô một câu: “Đến đây, cười với chị một tiếng nào.”
Tường Vy đi vào phòng An Ninh liền thấy Mao Mao cùng Triều Dương vây quanh cô hỏi về lịch sử.
Mao Mao đặc biệt to tiếng: “Tôi muốn viết một câu chuyện về tình yêu thần thoại thời cổ đại, phải thật đặc sắc mới được.”
Tường Vy: “Bản mới của Truyền thuyết Hằng Nga?”
An Ninh: “Chuyện về Hằng Nga, Hậu Nghệ xảy ra ở thời nhà Hạ, triều đại đó có cảm giác như xã hội nguyên thủy.”
“Xã hội nguyên thủy? Không muốn, không muốn, không muốn! Ngay cả giấy vệ sinh cũng không có?!” Mao Mao kéo dài thanh âm: “Kế tiếp!”
An )�:��%t �f style=font-family:Arial>ỉ vì món gà quay?”
 
Tường Vy: “Ha ha, đúng vậy!”
Hôm sau, An Ninh quay lại trường học, mang cho mấy cô bạn cùng phòng món gà quay cùng niềm hy vọng và sự tra tấn về tinh thần, quần áo mùa đông đóng đầy một túi, nếu là tra tấn tinh thần thì đây mới thật là tàn nhẫn.
 


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.