Biệt Thự Hoàng Tử

Chương 19


Đọc truyện Biệt Thự Hoàng Tử – Chương 19

Sáng hôm sau…

Nó dậy từ lúc 5h30 , chẳng là nó sợ lại mắc bẫy của bọn hắn như hôm bữa ấy mà ^_~

…….

– Êy !! Đợi với…đợi đi học với !!!! – Nó gọi bộ 3.

Vũ thấy nó cứ “cà rề cà rà ” nên liền lầm bầm **** :

– Mau lên , đồ con rùa !!!!

– Đợi tí đi…. tui mang giày đã ..!! – Nó lộc cộc xỏ giày rồi chạy vù vù theo bọn hắn.

Bảo xỏ tay vào túi hỏi :

– Ê Thoại My !!! Trưa nay cô định cho tụi tui ăn cái gì đây ???

Nó đắn đo suy nghĩ một lát thì…

– Mi-xi-xup đi !!! – Vũ cười toe toét nói.

Nó nhìn Vũ bằng ánh mắt hình dao găm :

– Chẳng phải hôm qua anh chê cơ mà…??

Vũ huýt sáo vui vẻ :

– Tui nghi món đó ko phải cô làm… Tuy ko có được ngon cho lắm nhưng chắc chắn ko phải do cô nấu…~!! Tui không thể tin !!!

Nó liền đồng ý cả 2 tay :

– Được rồi…thì tiếp tục Mi-xi-xup – nhanh , gọn , lẹ ^_~ hĩ hĩ !!! Mà
nè , nhớ nha , ra zề á , đợi tui zề zới đó , rồi mấy anh xuống bếp coi
tui nấu luôn….chớ ko lại nghi ngờ này nọ à nha ..~!! Chưa hết..nếu
đúng là do tôi nấu thì phải có điều kiện hết á , chứ ko thì sao đơn giản thế được !!!

Vũ khuơ tay :

– Điều kiện gì ?? Cô nói rõ ra coi !!

Nó xoè tay nhìn bọn hắn:

– Này nhá , nếu như mà đúng là do tui nấu á .. thì…thì..các anh phải
lau nhà 1 hôm…lau sạch sẽ luôn…từ trên lầu đến dưới tầng trệt …
Nếu ko phải do tui làm thì…. ngược lại .. ok ??

Cả 3 ngần ngừ suy nghĩ rồi gật đầu đáp :

– Ok ! Cứ quyết định vậy nha !

Nó chu môi ra một cách dễ xương :

– Ngoắc tay nà ..!!

Bọn hắn ngẩn ngơ nhìn nhau , thấy vậy , nó liền lắc đầu :

– Trời ạ… để cho đảm bảo thui mà…~! Tui sợ mấy anh thất hứa !!


– Ặc , chẳng lẽ cô ko tin vào danh dự của tụi tui hả ? – Vũ cười khì hỏi nó.

Nó liền đáp :

– Tất nhiên là ko !! Mấy anh mà cũng có danh dự á ??

– Này , cô muốn chết tiếp hả , Thoại My ? – Cả 3 đồng thanh , đồng ánh mắt toé lửa nhìn nó.

– Hehehehe…!!! Kệ mấy anh … nếu có thể thì mấy anh cứ giết đi…cứ
giết tui đi ~!! – Nó vênh mặt lên rồi “ngông nghênh” bước về phía trước.

________________________

Châu mới bước vào cửa lớp thì nó đã..

– Châu yêu quý !!!!!!!!!!

– Chi zạ ?? Hôm nay không đi trễ nữa rồi hả ?? – Châu chớp mắt hỏi.

Nó méo xệch miệng lại :

– Cậu đừng có trêu tớ nữa…!! Tại bộ 3 kia chơi xở tớ chớ bộ !!

– Hihi !! Đùa xí thôi mà mặt đã giận giận dỗi dỗi rồi kìa…!! – Châu bĩu môi nhìn nó.

Nó chớp mắt đáng yêu :

– Cái gì chứ ? Ai mà thèm giận chứ…!! Hihi…!! Zui quá Châu ơi , bộ 3 đó sắp phải lau nhà 1 hôm òy ~!

Châu tròn mắt ngạc nhiên :

– sax…cậu …cậu đang nói chuyện gì lạ vậy…bộ 3 á..? Lau nhà á ?

– Ừ….ai biểu bọn hắn ko tin tớ chi….Khi tối tớ nấu món mì , bọn hắn
ko tin là tớ nấu nên kêu trưa nay tớ phải “biểu diễn” lại , thế là cá
cược .. nếu tớ tự nấu , thì bọn hắn phải lau nhà…và ngược lại ^_~
kekeke… – Nó nói rồi cười khoái chí.

– Mà có chắc là cậu nấu ko đó ?? – Châu nhìn nó bằng cặp mắt đa nghi , không tin tưởng.

– Tất nhiên…chẳng lẽ tớ ko nấu nổi 1 tô mì chắc ??

– hihi…. Cậu thắng , tớ zui lắm nhưng đừng để anh Bảo lép vế quá
nha…chắc ảnh ko vui đâu….mà ảnh mà ghét cậu thì cũng ghét lây sang
tớ đó….!!

Nó liếc mắt sang Châu :

– Cậu được đó Châu…. Vì một thằng con trai mà ko coi bạn bè ra gì hả ??? Châu ra vẻ lí sự :

– Biết đâu , anh ấy lại là người sẽ sống nửa đời sau với tớ thì sao…?
Còn cậu á , sau này con đàn cháu đống lại quên tớ đi rồi ấy chứ !!!

– Ghét…giờ thì tớ giận thật rồi đêy…!! – Nó nằm dài lên bàn , xị mặt nói.

Châu cười ha hả , cười lăn cười bò , cười đến mức zô zuyên ( theo nó nghĩ là thế ) :


– Mới chọc tí….mà đã giận thật rồi….hahahahahha…. đùa thế thôi chứ….Cậu vẫn là…nhất ..nhất…nhất…nhất…!!!

– Lúc nào cậu cũng giỏi nịnh thôi…đúng thật là…~!

Châu cười , lay lay tay nó :

– Ra về , cậu về với tớ ha ??

Nó trề môi đau đớn :

– CHịu thôi…tớ sợ xe hơi lắm rồi _ __!

– Yên tâm , hôm nay tớ kêu bác tài đón bằng xe máy ^_~ – Châu nháy mắt đáp.

– Nhưng…chắc là ko được rồi…Hôm nay tớ phải về cùng bộ 3 ..chứ về
trước về sau gì , bọn hắn lại nghi ngờ tớ này nọ về cái món mì đó thì
chết…!!

Châu thở dài :

– Vậy thì thôi vậy…uổng công tớ kêu bác ý…!!

– Thực ra…thì cũng ko cần phiền cậu như thế…tớ đi bộ được rùi ấy
mà…!!! Hay là trưa nay cậu đi bộ về cùng tớ , rồi có gì nhờ bác ấy chở từ nhà tớ về nhà cậu! Đi bộ chung cho zui ?? – Nó cất tiếng mời.

Châu nói lộ vẻ tiếc nuối :

– Thôi…để hôm khác….bây giờ kêu vậy thì phiền bác ý lắm…. Mặc
dù…được đi cùng với anh Bảo…tớ ko còn gì sung sướng hơn…hjx hjx…

– Ừ…zậy nhá…hôm sau nhá…!!!!

______________________

Ra về…

– Hêy ..!! Đã kêu đợi mà sao không chịu đợi …?? – Nó chống nạnh hỏi .

Vũ nhún vai :

– Tụi tui đợi mà……!! Có đi đâu đâu…!!

Nó trề môi xuống :

– Chẳng phải mấy anh định đi về rồi chắc ..?? Mà lớp mấy anh sướng thật , hôm nào cũng được về sớm ..!!

Bảo cười tự đắc :

– Tất nhiên rồi….Lớp nào có tụi tui thì đều zậy cả mà …!! hohoho…

– Chảnh vừa thôi mấy cha ! Mà thôi….Ứ cãi với mấy anh nữa…tiến về nhà thoy !!! – Nó nói rồi bước về phía trước.

Vũ chớp mắt nhìn nó :


– Uầy…sao bữa nay cô háo hức quá zậy ?? Hay là có ý đồ gì hay ho dựng sẵn rồi…??

Nó mơ mộng chắp tay đằng sau lưng và ngước mắt lên bầu trời :

– … Chẳng qua tui chắc là phần thắng sẽ thuộc về tay tui thôi !! Chứ , nếu tui có giở trò gì trước mặt các anh thì thế nào mà chẳng bị phát
hiện..

– Đúng rồi đấy ..cô biết zậy thì tốt…đừng có mà giở trò này nọ nghe chưa ?? Tụi tui biết hết đó…!! – Vũ vênh mặt lên nói.

Nó cười long lanh gian xảo :

– Chính xác…..mấy anh…”cáo” quá mà….!! hahahah

Nói rồi nó mau chóng chạy vụt đi tóe khói…chứ không…nó “die” là chắc !

– Này…cô đứng lại cho tôi…muốn chết hả…?? đứng lại !!!!!!!!!!!

_________________________________

Về tới Prince Villa..

– Đợi tui một xí…thay đồ rồi tui xuống nấu liền !!!

– ừ…nhanh lên đấy !! – Vũ dặn nó rồi kéo Bảo với Hoàng xuống bếp liền , chắc hắn ta sợ nó sẽ “giở trò” gì đó ấy mà…

………………………….

Nó mỉm cười nãy giờ….Nó vui quá…Sắp được chứng kiến cảnh bọn hắn
chùi nhà rồi…!! yeah…yeah…. Nhưng..niềm vui lớn lao hơn cả của nó
là… Dường như , nó đã hòa nhập hơn với nơi đây , hòa nhập hơn với bộ 3 đáng ghét ấy rồi… Nó tự nghĩ :” Có bao giờ bộ 3 đáng ghét ấy lại trở
thành bộ 3 đáng yêu không nhỉ ..? Ây dà…ây dà….điên rồ…đúng là ý
nghĩ điên rồ quái đảng.. hjx hjx…”

Thay đồ xong , nó chạy tọt tọt xuống nhà bếp :

– Hi ! Hi ! Đầu bếp danh tiếng nhà hàng Prince Villa tới đêy !!!!!!!!

Vũ chống cằm xỉa xói :

– Đầu bếp tai tiếng thì có chứ danh tiếng cái gì ??

Nó khịt mũi :

– Này..anh bớt châm chọc tui một xí đi có được ko…??

– Không đấy ! Làm gì được tui nè ??? – Vũ trơ mặt lên nói.

Nó gật gù lăm le :

– Được rồi…giờ tui đi nấu mì…anh ko đụng đũa nha…cấm á…!!

Vũ lại khẽ giật người , quay lưng đi :” Trời ơi…cái cảm giác “khỉ gió” này … sao cứ đeo bám mình riết là sao hả ???”

– Nếu tui không tui không đụng đũa thì cũng coi như xóa cái điều kiện cô ra à nhat..! Mà ..mà này…người cô..có tia điện hay sao vậy ??

Nó nhìn lại mình từ đầu đến chân , từ chân lên đến đầu :

– Bộ anh bị khùng hả ?? Tui có phải là đèn pin tích điện đâu mà có điện cơ chứ…!!

– Hhahah….đèn pin….cô…cô cũng giống cái đèn pin lắm đó Thoại My ..!! – Vũ ôm bụng cười ngặt nghẽo.

– anh…anh… – Nó tức giận ko nói được gì.

Cũng may lúc đó có Bảo chen vào chứ không thì chắc đến tận mấy hôm sau bọn hắn mới được ăn trưa :

– Bao giờ thì “xì tốp” được cái zụ này lại đây…!! Tui đói muốn xỉu rồi này…!!


– Thôi…ứ cãi với anh nữa nhá…!! Rốt cuộc là anh có ăn ko đây ?? – Nó phồng má hỏi.

– Có..!!!!!!!! – Vũ gật đầu đáp rồi bước lại phía nó quan sát.

– Anh đứng sao gần quá zậy ??? Vướng víu thấy mồ !! Mà tui cũng không “cáo” được như anh đâu…khỏi lo !!! – Nó mỉa mai.

Vũ liền cốc cho nó một cái :

– Này thì “cáo” này…!! “cáo” này..!!

Nó xoa xoa đầu , ré lên :

– Cách xa 2 mét !!!

Nói rồi nó trừng trừng mắt nhìn Vũ , sau đó bắt tay vào làm món Mi-xi-xup )

Vũ ngóng ngóng , lén lén nhìn một cách bí ẩn…( không hiểu ý đồ của hắn ta là gì ?? cái này chap sau sẽ rõ )

Một lát sau…chính xác là 15p….

– Uầy uầy…!! Mi-xi-xup tới rồi đêy…tới rồi đêy..!!!!!!!!!!! – Nó reo hò rồi bưng mấy tô mì đặt lên bàn ăn.

Bảo khẽ thốt lên :

– Chu choa…hấp dẫn…!!!!!

– Bình thường thuj , hâm hấp thì có chứ hấp dẫn cái j !!! – Vẫn là Vũ “đôm đốp”

….”xì xụp…xì xụp….”……

– Ngon tuyệt …!! Còn ngon hơn cả hôm qua…!!!- Bảo cười hớn hở rồi chìa tay ra :

– Còn không ? Cho tui thêm tô nữa…!!!

Nó đập vào tay Bảo cười khì khì :

– Hết rồi ^_~ Nhưng mà có câu này của anh là tui zui rồi ! hehehe

Vũ vẫn cố chấp :

– Không giống hôm qua…!!! Dở quá…!!

– Dở mà ăn hết tô…lại còn là người ăn nhanh nhất nữa chứ…anh đừng có mà lấy cớ…!! – Nó đanh đá quát lên.

– Tại tui đói chớ bộ!!! – Vũ vênh vênh mặt lên đáp.

Nó liền quay sang Hoàng :

– Minh Hoàng , anh thấy có giống hôm qua hok ? Giống hok ? Giống hok ???

Hoàng thật thà gật đầu lạnh băng :

– Cô win rồi !

– Hoàng !! – Vũ khó chịu nói lớn.

– Thôi…rõ ràng là thế thì cậu chấp nhận là thế đi…! – Hoàng nói rồi bỏ lên lầu.

Thấy Hoàng chống đối Vũ như vậy , nó chợt cảm thấy vui…. Nó cảm thấy
như Minh Hoàng đang bảo vệ nó vậy…nhưng thực tế…có lẽ đó chỉ là “cảm thấy” , đó chỉ là “hình như” ….

– Thật là…. – Vũ cắn răng nói rồi đập bàn cái rầm.

– Bọn anh thua rồi !!! – Nó khẽ đáp rồi bước lên phòng , không quên vọng lại :

– Hãy nhớ những gì anh đã nói…!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.