Bấm tay tính toán, ngươi, ắt gặp đại nạn

Chương 6


Đọc truyện Bấm tay tính toán, ngươi, ắt gặp đại nạn – Chương 6:

Anh họ Chúc Dương vẫn còn chưa hết kinh hồn, nhưng tiềm thức đã phát giác chuyện giống như cũng không có đơn giản như vậy.
Chúc Dương đứng trước cửa lại dứt khoát lưu loát lấy ra di động, kêu xe cứu thương, đồng thời gọi báo cảnh sát, không chừa chút tình cảm nào.
“Có phải mày tính kế tao đúng không?” Anh ta buột miệng thốt ra hoài nghi của bản thân, nhưng lại không có ai muốn trả lời.
Nhan Khuynh vòng qua hắn, lên lầu, vào phòng ngủ của hắn.

“Thứ này cũng dám dính, không sợ giảm thọ sao?” Thấy trên bàn là lá bùa còn chưa có vẽ xong, Nhan Khuynh quay đầu trào phúng hỏi anh ta một câu.
“Mày biết cái gì?”
Chúc Dương thò lại gần nhìn thoáng qua, phù chú chưa viết xong thoạt nhìn rất quỷ dị lại không may mắn.
“Hại người mà chẳng có ích gì cho bản thân, ngu.” Nhan Khuynh cảm thấy ghê tởm chết. Cô búng tay vang lên một tiếng, lá bùa theo tiếng mà bốc lửa, phát ra mùi rất khó ngửi.
Anh ta lập tức phản ứng lại đây, Nhan Khuynh là người thạo nghề. Tiếp theo cũng biết chuyện hồi nãy hơn phân nửa đều là Nhan Khuynh làm ra, giận tím mặt: “Chúc Dương, tao là anh họ của mày, tao mà mày cũng tính kế?”
Đây là vừa ăn cướp vừa la làng?
Chúc Dương không biết nên khóc hay cười: “Chẳng lẽ không phải anh tính kế nhà tôi trước sao? Cha của tôi bệnh nặng không trị được, còn mấy thứ phong thuỷ trong phòng bệnh, còn đám y tá kia nữa, đều là anh làm hết, không phải sao? Tôi không muốn nhiều lời với anh, đã báo cảnh sát rồi, anh chừa hơi nói với cảnh sát đi!”
“Mày có ý gì?”
“Không có gì ý, việc công xử theo phép công mà thôi.”
Thái độ lạnh nhạt của Chúc Dương làm anh ta hiểu ra, chuyện lần này tuyệt đối không có đường sống, trong lúc nhất thời sốt ruột hoảng sợ. Anh ta muốn níu kéo tình cảm với Chúc Dương, nhưng cố tình Chúc Dương căn bản không muốn để ý đến.
Không thể chờ đến cảnh sát tới, nếu không tất cả đều xong rồi!
Đỉnh đầu hắn ta đổ mồ hôi lạnh, nháy mắt trượt xuống dưới.
Tuy rằng anh ta động tay chân trong việc Phong thuỷ, đúng thật là chuyện này không sáng rọi, nhưng cộng lại những chuyện khác sẽ chết chắc. Nếu thật sự tra ra, ít nhất đếm lịch mười năm trong tù.
Mười năm, chờ anh ra tới đời này đều bị huỷ hoại.
Tuyệt đối không thể bị bắt!


Ý nghĩ chạy trốn đột ngột xuất hiện, anh ta gấp đến đỏ mắt, lại một lần nữa nhặt con dao trên mặt đất lên. Dù sao cũng đã đâm một người, vậy thì đâm chết một người khác cũng không tính cái gì.
Nghĩ như vậy, anh ta nắm giữ cánh tay Chúc Dương, hung hăng đâm thẳng vào người cậu. Chúc Dương theo bản năng muốn tránh, nhưng phía sau chính là Nhan Khuynh, nếu cậu né tránh, một dao này sẽ đâm thẳng lên người Nhan Khuynh, chỉ có thể đứng yên tại chỗ chịu trận.
“Chị mau chạy đi!” Duỗi tay ngăn cản, Chúc Dương quay đầu nhìn Nhan Khuynh hét lên. Cậu cảm thấy anh họ đã điên rồi, sợ một hồi cậu xảy ra chuyện, Nhan Khuynh cũng bị liên lụy theo.
Nhưng mà cậu trăm triệu không ngờ tới chính là, động tác của Nhan Khuynh lại nhanh hơn so với anh họ cậu, ngay lúc con dao đâm lại đây, nháy mắt Nhan Khuynh nâng chân đá thẳng vào mặt anh họ, đá anh ta ra xa hơn hai mét, quăng ngã thật mạnh ở trên tường, trực tiếp ngất đi.
… Thật đáng sợ!
Chúc Dương hoàn toàn ngớ người, anh họ của cậu cao gần 1m9, nặng gần 85kg, Nhan Khuynh đá anh ta bay như quá bóng cao su, vô cùng nhẹ nhàng.
Nhưng mà Nhan Khuynh lại mười phần ghét bỏ, chỉ vào con dao rơi trên mặt đất dặn dò Chúc Dương: “Ngu gần chết, lần sau gặp loại chuyện này, nhớ rõ tránh ở phía sau chị, biết chưa?!”
Cho nên, hai người bọn họ rốt cuộc ai mới là con gái?!
Trong nháy mắt, Chúc Dương cảm giác được giới tính bị chuyển đảo.
Cuối cùng, cảnh sát cũng đến, khiêng hắn ta đi. Mà dì cả của Chúc Dương cũng thực mau bị xe cấp cứu đưa đi bệnh viện.
**********
Tất cả đã kết thúc.
Trong sân vườn, Nhan Khuynh thiêu hình người giấy, đồng thời triệt bỏ trận pháp.
Thấy Chúc Dương đưa cảnh sát ra ngoài, cô cười tủm tỉm nhìn cậu vẫy tay: “Đi bệnh viện thôi, Cha của em sắp tỉnh rồi.”
“Không thể nhanh như vậy… Rốt cuộc mới từ phòng cấp cứu ra tới…” Chúc Dương lắc đầu, cảm thấy Nhan Khuynh là đang nói giỡn.
Nhưng Nhan Khuynh lại phá lệ nghiêm túc: “Đánh cược với chị không?”
“Chơi luôn!” Chúc Dương đích xác cảm thấy Nhan Khuynh thực thần kỳ, nhưng là dính đến bệnh tật, thì  phải xem tình huống.
Dù sức khỏe cha của cậu có tốt cách mấy, thì mới từ phòng cấp cứu ra sao có thể tỉnh nhanh như vậy. Dù sao, mới vừa giải quyết một nhà dì cả, tâm trạng của Chúc Dương cũng thoải mái hơn rất nhiều, dứt khoát đồng ý.
“Cược có tiền mới vui.”

Thấy tâm trạng Chúc Dương rất tốt, Nhan Khuynh cũng có tâm tư chọc cậu: “Thua, chị sẽ miễn phí công xem phong thuỷ, nếu em thua thì đạp xe đưa chị về. Yên tâm, nhà chị cách bệnh viện rất gần, kiên trì đạp mười phút là tới ~”
Thần mẹ nó kiên trì là tới, mười phút mà là một quãng đường ngắn sao?
Chúc Dương hoàn toàn câm nín, đồng thời ở trong lòng yên lặng tự nhủ, Nhan Khuynh là chị gái, là chị gái, là chị…
~ Cậu rất muốn bóp chết chị ta.
Nhan Khuynh cười to, đẩy Chúc Dương ra cửa, quắc taxi, sau đó cả hai chuyển mục tiêu đến bệnh viện.
**********
Nửa tiếng sau, phòng bệnh…
Thật đúng là giống y như Nhan Khuynh nói, lúc hai người đến nơi, cha của Chúc Dương đã tỉnh, nhưng lại chỉ có hộ công mới thuê đang ở bên cạnh đút ông uống nước, mẹ Chúc Dương vẫn luôn ở phòng bệnh canh giữ chăm sóc, ngay giây phút vui mừng này thì lại không thấy đâu.
“Mẹ tôi đâu?” Chúc Dương hỏi nam hộ công, lại phát hiện biểu tình của anh ta có chút vi diệu. Sau khi hiểu biết, thì ra mẹ của cậu bị viện trưởng mời đi nói chuyện.
“Cậu cẩn thận một chút, viện trưởng kia hơi…” Dù sao cũng muốn ở bệnh viện ăn cơm, hộ công cũng không dám nói quá nhiều, chỉ có thể chỉ điểm chút chút.
Nhưng trong lòng Chúc Dương và Nhan Khuynh lại đều hiểu rõ.
Chờ hai người đến văn phòng viện trưởng, quả nhiên phát hiện y tá trưởng hồi sáng nói năng lỗ mãng cũng ở. Chỉ là đã không còn kiêu căng ngạo mạn của lúc đó, đang cúi đầu lau nước mắt, bộ dáng mười phần ủy khuất.
Đến nỗi viện trưởng, thì lại nhiệt tình vây quanh mẹ cậu nói cái gì đó, nhưng nhìn biểu tình trên mặt của mẹ lại không được tốt cho mấy.
“Tôi không chấp nận!” thái độ mẹ Chúc mười phần kiên quyết.
“Bà hẳn là nên bình tĩnh suy nghĩ một chút.” Viện trưởng tươi cười đầy mặt, không có sợ hãi.
Nhan Khuynh và Chúc Dương nghe xong một hồi, đại khái nội dung chính là về mấy chuyện ma quỷ trong phòng bệnh.
“Mấy người cũng là người nhà bệnh nhân? Có thể đi vào cùng nhau nghe.” Viện trưởng khuyên mẹ Chúc thất bại, vừa nâng đầu thì nhìn thấy Chúc Dương và Nhan Khuynh, vội vàng nhiệt tình mời hai người vào văn phòng.
“Cậu là con trai bệnh nhân đúng không! Tôi là viện trưởng. Mới vừa rồi đã nói vài câu với mẹ cậu. Chúng tôi nguyện ý bồi thường một chút, hai mươi ngàn có đủ hay không?”
“Hai mươi ngàn?”

“Đúng vậy, cũng không nhiều lắm, nhưng đó chỉ là sai lầm nho nhỏ về giường bệnh thôi. Tuy rằng đó là lỗi của bệnh viện, nhưng chúng tôi đã khai trừ y tá trưởng, cũng bắt cô ta giáp mặt xin lỗi gia đình cậu, lại còn đồng ý bồi thường một khoản tiền.”
“Đây đã là nhượng bộ lớn nhất từ phía bệnh viện. Huống hồ sáng nay gia đình cậu còn gây chuyện trong bệnh viện, chuyện này chúng tôi sẽ không truy cứu.”
“Nhưng ông rõ ràng biết đó không phải sai lầm mà là cố tình hại người!” Chúc Dương một bước cũng không nhường.
“Vậy thì sao?” Thấy người nhà họ Chúc dầu muối không ăn, viện trưởng rốt cuộc cũng xé rách mặt nạ giả nhân giả nghĩa.
“Toà án cũng không thừa nhận thứ gọi là Phong thuỷ. Cầm tiền chạy lấy người không tốt sao?”
Hai câu này làm mẹ Chúc tức giận đến thở hổn hển.
Đúng thật là hiện tại bọn họ thiếu tiền, nhưng hai mươi ngàn ở trong mắt bọn họ cũng không phải là số tiền gì lớn. Một mạng người còn mưu đồ dùng tiền tới mua, mẹ nó chứ, nhục nhã ai vậy hả?
Nhưng Nhan Khuynh lại cười.
Trách không được một mình y tá trưởng có thể ngầm đồng ý có người ở bệnh viện làm loại chuyện này, thì ra là sâu mọt từ viện trưởng ăn thối cả bệnh viện.
“Cô cười cái gì?” Viện trưởng nghe qua chuyện về Nhan Khuynh, thấy cô nhìn chằm chằm vào mình cũng có chút e ngại.
Nhan Khuynh lại dùng mắt bảo Chúc Dương khuyên, làm dịu cơn giận của mẹ cậu, rồi sau đó trực tiếp nói với viện trưởng: “Hai ngàn đó ông để lại mau giấy cúng đi, chúng tôi không nhận, hôm nay, gia đình cậu em của tôi cũng sẽ không truy cứu bệnh viện…”
“Chị Nhan!” Chúc Dương ngoài ý muốn, ngay cả mẹ Chúc cũng khiếp sợ nhìn cô.
“Nghe chị, cha em không có bệnh, ngày mai là có thể xuất viện.” Nhan Khuynh khẳng định gật đầu.
Chúc Dương trong lòng bồn chồn.
Không phải cậu không tin Nhan Khuynh, mà là tất cả giấy tờ kiểm tra báo cáo đều cho thấy cha của cậu đích thật mắc bệnh ung thư, trước mắt, nơi này chính là bệnh viện tốt nhất thành phố A. Nếu thật sự rời đi…
Nhưng chị Nhan là thật sự có bản lĩnh lớn, có lẽ chị ấy nói thật!
Nghĩ đến nguyên nhân cha mình bị bệnh… Cuối cùng Chúc Dương vẫn quyết định tin tưởng Nhan Khuynh.
Nghĩ như vậy, cậu khuyên mẹ, ý bảo tạm thời đừng nóng nảy. Sau đó đỡ mẹ mình, hai mẹ con rời khỏi văn phòng viện trưởng. Ông ta thấy vậy, tưởng bản thân đã thắng lợi.
Những người này không cam lòng thì có thể làm được gì?!
Cái gì mà có bệnh rồi không bệnh, còn không phải là tìm bậc thang cho ông, cái nhà họ Chúc này sớm muộn gì cũng trở về thôi.
Càng nghĩ, viện trưởng càng cảm thấy đầu óc người nhà họ Chúc này có bệnh.
Một con giang hồ làm bộ bản thân là bán tiên, còn xem thường khoa học.
Nhìn bóng dáng hai mẹ con Chúc Dương rời đi, ông ta cười lạnh một tiếng châm chọc nói: “Cô bé à, tuổi thì không lớn, mà nói dối thì lại rất lưu loát. Đó là ung thư, uống nước bùa sao có thể khỏi được. Huống chi, không phải là uống nước bùa mới bị mang vào đây sao?”

Nhan Khuynh lại không có tức giận gì, ngược lại đột nhiên đến gần viện trưởng, chụp một cái lên bả vai ông ta, nói một câu râu ria: “Viện trưởng, gần đây ông có cảm thấy đùi phải rất mỏi hay không?”
Rõ ràng chỉ là một câu bình thường, nhưng lại làm người ta tự nhiên cảm giác sau cổ có gió lạnh thổi qua.
“Cô nói bậy gì đó!” Viện trưởng theo bản năng né tránh Nhan Khuynh.
Nhưng lúc này đây, Nhan Khuynh không có tiến lên, mà là lựa chọn trực tiếp rời đi.
**********
Phòng bệnh của ba Chúc.
Lúc Nhan Khuynh đến, nam hộ công đã đi rồi, phòng bệnh cũng chỉ có một nhà ba người. Nhan Khuynh thuận thế giải thích với mọi người: “Ba của em không phải bị ung thư, mà là bị Tà Sùng nhập xác, chị có cách giải quyết thứ này.”
“Còn cái người viện trưởng kia, không cần để ý đến, bởi vì nhiều nhất trong vòng một tuần, báo ứng sẽ đến tìm ông ta. Đến lúc đó mới là thời cơ trở tay vả mặt tốt nhất.”
“Vẫn là xem tướng mạo biết đến?” Chúc Dương tò mò.
“Không!” Nhan Khuynh lắc đầu.
“Đùi phải của ông ta có một cô gái chỉ còn nửa người trên quấn lấy. Lệ quỷ quấn thân, em nói ông ta còn có thể nhìn thấy ánh mặt trời bao lâu nữa?”
“…” Cả nhà họ Chúc á khẩu không trả lời được, một câu này của Nhan Khuynh làm cho cả không khí phòng bệnh đều trở nên rét lạnh.
Thẳng đến thật lâu sau đó, Chúc Dương mới lấy lại tinh thần hỏi nhiều thêm một câu: “Vậy tại sao chị lại vỗ vai ông ta?”
“Thì giúp lệ quỷ một tay chứ sao!”
Nhan Khuynh mười phần đúng lý hợp tình: “Người có Tam Trản Hỏa, oán quỷ không thể đến gần người. Cho nên chị thay ông ta dập tắt một trản, miễn cho báo ứng tới quá muộn.”
*Trản hỏa: Bạn nào từng xem phim tam quốc hồi xưa, có 1 ngọn lửa nằm ở giữa chén nhỏ hoặc 1 cái chén có tay cầm, cái đó gọi là Trản nha. Search: “Đèn dầu cổ Trung Quốc” là ra à.
Tác giả có lời muốn nói:
Nhan Khuynh: Chị cảm thấy chị quá mức lợi hại rồi, thực đáng giá chống nạnh, cười lên trời ba tiếng.
Chúc Dương:…
Mẹ Chúc:…
Ba Chúc:…
Viện trưởng: Ú hú hú huhuhu….
Hết chương 6


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.