Anh Yêu, Đừng Có Ăn Vạ

Chương 17


Đọc truyện Anh Yêu, Đừng Có Ăn Vạ – Chương 17

Mễ Tô bắt đầu đánh đàn.

Nhưng đánh 2,3 lần đều không được, liền phiền não khép đàn lại, tránh vào phòng đóng cửa một mình.

Mặc kệ bất kể ai gõ cửa, cô đều không trả lời, một hồi lâu sau, mới nguyện ý mở cửa phòng, sau đó lại như một người bình thường, cùng mọi người cười nói.

Nhưng, chính là không nói đến chuyện đánh đàn.

“Đề Lạp, con có rảnh rỗi thì nói chuyện với em gái con một chút. Gần đây con bé rất kỳ quái, mẹ và cha đều rất lo lắng cho nó.” Mẹ Từ phiền não nói chuyện với Đề Lạp.

Đề Lạp đã biết mọi chuyện, nhưng không biết nên mở miệng nói rõ như thế nào.

Đề Lạp gãi gãi đầu, sau khi suy nghĩ trong chốc lát, mới chậm rãi mở miệng.

“Mẹ, Mễ Tô lớn rồi, nó có cách nghĩ của mình. Nếu như con bé gặp phải vấn đề gì, cũng cần có thời gian để từ từ giải quyết.”

“Nhưng nó vẫn còn nhỏ như thế…” Mẹ Từ tràn đầy đau lòng.

“Mẹ, Mễ Tô cũng sắp hai mươi tuổi rồi, con bé đã là người lớn, phải bắt đầu biết phụ trách cuộc sống của chính bản thân mình.”

“Mẹ có chút hối hận thời điểm Mễ Tô nhỏ như vậy, liền để một mình nó đi nước ngoài, sớm biết vậy…”

“Mẹ làm sao có thể biết trước được chứ! Mẹ, mẹ không cảm thấy hai năm qua Mễ Tô có sự thay đổi rất lớn sao?”

“Có, có, con bé đã cao lớn hơn nha!” Mẹ Từ gật đầu một cái.

Ngược lại bà rất hài lòng vì điều này. Hồi nhỏ nhìn cô thấp bé lại hơi đen, thời gian đó bà phiền não muốn chết, rất sợ con gái sẽ không cao lớn được!

Đề Lạp bật cười.

“Mẹ, trước kia Mễ Tô rất hay xấu hổ, luôn chạy đằng sau con, chuyện gì cũng giấu trong lòng. Nhưng lần này con bé trở lại, con cảm thấy con bé trở nên xinh đẹp, chẳng những sáng sủa, hào phóng, cũng rất dũng cảm biểu đạt tâm tình của mình.”


“Con nói con bé trở nên kỳ quái, là hiện tượng tốt?” Mẹ Từ chần chừ nháy mắt.

Ai, bà thật không hiểu nổi cách nghĩ của người trẻ tuổi bây giờ.

Lúc này, chuông điện ngoài cửa vang lên.

“Mẹ đi mở cửa, có thể là Tạp Bố đến tìm con.” Mẹ Từ đứng lên.

“Hừ, Tạp Bố thối tốt nhất anh đừng tới!” Sắc mặt Đề Lạp trầm xuống.

“Vợ chồng đầu giường ầm ỹ, cuối giường hòa hảo, hai ngày nay con náo loạn, cũng nên thu lại đi.” Mẹ Từ vỗ vỗ vai cô, đứng dậy đi mở cửa.

Không bao lâu, quả nhiên thấy Tạp Bố cợt nhả mà đi vào.

“Vợ à, hôm nay tâm tình em tốt chứ?” Anh khom lưng cho cô một nụ hôn ngọt ngào.

“Hừ, cũng tạm. Mẹ em đâu?” Khuôn mặt Đề Lạp đỏ ửng.

“Bà đi tìm mẹ anh tán gẫu.” Tạp Bố ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay muốn ôm cô.

“Tránh ra.” Cô đẩy tay của anh ra.

“Theo anh trở về được không? Anh rất nhớ em! Buổi tối không thể ôm em ngủ, cảm giác thật trống rỗng.” Anh mạnh mẽ ôm chầm cô, đau khổ cầu xin cô.

“Vậy anh còn muốn bắt em ngoan ngoãn xin nghỉ ở nhà dưỡng thai, không cho phép em đi làm nữa không?”

“Không dám, không dám! Tất cả đều theo ý em, được chưa?”

Cuộc chiến lần này, anh đầu hàng.

Mặc dù anh lo lắng cho thân thể của cô, chỉ là, anh chịu thua lại có thể đổi lấy nụ cưởi của vợ, cái gì cũng đáng giá.

“Nhưng là phải nhớ, nếu thân thể không thoải mái, phải lập tức nói cho anh biết.”

“Được.” Đề Lạp gật đầu lia lịa, ôm anh hôn một cái.

“A, thật ân ái nha! Cẩn thận cha nhìn thấy lại lên cơn cao huyết áp.” Một tiếng nói hòa nhã,từ cửa thanh lầu truyền xuống.

“Hi, tiểu Mễ Tô.” Tạp Bố ngẩng đầu chào hỏi cô em vợ, một ít biểu tình ngượng ngùng cũng không có.

“Tháng sau là em sẽ tròn hai mươi tuổi, không được kêu em là tiểu Mễ Tô nữa.” Mễ Tô nhăn nhăn cái mũi nhỏ.

“Dạ dạ dạ, Mễ Tô tiểu thư, rất hân hạnh được gặp em.”

“Anh trình diễn ân cần với chị gái em là tốt rồi, không cần như vậy với em đâu…, cảm giác thật không chân thành, Kỳ Nặc còn tốt hơn anh.”

Đề Lạp nghe vậy, cười lăn lộn trên ghế salon.

Còn lại Tạp Bố nháy mắt mấy cái, không biết nên đáp lại cô như thế nào.

“Em đi ra ngoài một lúc, bye bye!” Sau khi Mễ Tô vẫy tay chào, liền nhảy nhảy nhót nhót chạy ra ngoài.

Thấy nét mặt của Tạp Bố, Đề Lạp lại phá lên cười khanh khách.


“Dạo này tính cách Mễ Tô càng ngày càng khó hiểu!” Tạp Bố lắc đầu không biết nên khóc hay nên cười.

Đột nhiên Đề Lạp thần thần bí bí lại gần chồng, lấy củi chỏ đẩy đẩy hông anh.

“Này, anh có phát hiện, khi Mễ Tô ở cùng Diệp Nặc, có điều không bình thường!”

“Em cũng thấy vậy à?”

“Thời điểm bọn họ mắt đối mắt, em đều cảm thấy không khí nóng như thiêu đốt. Nếu nói giữa bọn họ không có gì mờ ám, chắc chỉ có cha em người không chịu thừa nhận thực tế, mới có thể tin.”

“Xem ra, lại sắp thành một đôi rồi.” Tạp Bố rất nghiêm túc tuyên bố.

Đề Lạp dựa vào lòng chồng cười, trong lòng không ngừng phỏng đoán, tình yêu của tiểu Mễ Tô sẽ có kết quả chứ?

Mễ Tô đi lang thang xung quanh một lúc, càng hoảng trong lòng càng trầm.

Cuối cùng, cô ngồi xuống chiếc ghế dài ở một góc nhỏ của công viên.

Gần đây cha luôn hỏi cô ngày trở về trường học, tính toán giúp cô mua vé máy bay.

Nhưng là, cô không thể nói ra miệng, không thể nói ra rằng cô không muốn trở về học viện âm nhạc, không thể nói rằng mình không muốn tiếp tục học đàn.

“Phiền chết rồi…”

“Cái gì phiền chết rồi hả?” Một giọng nói phát ra từ sau lưng, dọa cô giật mình.

“Anh Diệp Nặc? Sao anh giống như người thất nghiệp vậy, nói xuất hiện là xuất hiện ngay.”Cô khó tin nhìn anh chằm chằm.

Anh ngồi xuống bên cạnh, nghiêng đầu nhìn cô.

“Anh nhìn em như vậy làm gì?” Ánh mắt của anh thật quái dị.

“… Anh là Tạp Bố.”

Anh đáp phi sở vấn* nói ra một câu.

*đáp phi sở vấn: hỏi một đằng, trả lời một nẻo; ông nói gà, bà nói vịt.


Cô nhìn anh giống như một bệnh nhân tâm thần.

“Anh làm trò! Em vừa mới gặp anh Tạp Bố đến đón chị gái em trở về Diệp gia.”

“Thì ra là em vừa gặp anh Tạp Bố. Thật đáng tiếc, anh chọn thời gian đùa giỡn không đúng lúc.” Anh thở dài, hơi bóp cổ tay.

Khó có khi anh nói giỡn một chút.

“Không hẳn như vậy, vị đại ca này. Kể cả khi em không gặp anh Tạp Bố trước, chỉ cần nhìn một cái là em có thể nhận ra anh!” Mễ Tô chịu không nổi trợn mắt một cái.

Diệp Nặc nghe xong hết sức kinh ngạc.

“Từ nhỏ đến lớn, bạn học của anh và anh Tạp Bố luôn nhận lầm bọn anh, kể cả bố mẹ anh, cũng thỉnh thoảng có lúc nhầm, tại sao Đề Lạp với em, chỉ cần nhìn một cái là có thể phân biệt được bọn anh?”

“Tại sao không thể phân biệt được các anh? Cho đến bây giờ em cũng không cảm thấy hai anh lớn lên giống nhau!” Mễ Tô nhún nhún vai, vẻ mặt đương nhiên.

“Vậy thì tốt, nếu không anh sẽ thật lo lắng nếu có một ngày em nhầm anh thành anh Tạp Bố.” Anh nhe rằng cười một tiếng, thoải mái vỗ ngực một cái.

“Yên tâm đi! Anh và anh Tạp Bố không giống nhau chút nào hết.”

Diệp Nặc cười.

Mễ Tô không biết, trên đời này người cảm thấy hai anh em sinh đôi bọn họ không giống nhau, một là chị gái Đề Lạp, một người khác chình là mình.

“Đây có phải là ý chỉ của ông trời không nhỉ?” Diệp Nặc lắc đầu cười.

“Ý chỉ gì cơ?” Cô tò mò hỏi.

“Trời cao phái một đôi chị em không nhận lầm anh em bọn anh xuống, để cho bọn anh cảm thấy mình là độc nhất vô nhị.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.