Anh Phạm Một Sai Lầm

Chương 35: Thiếu


Đọc truyện Anh Phạm Một Sai Lầm – Chương 35: Thiếu


Đề tài nói đến Triển Ngưng, Triển Minh Dương mới đột nhiên phát hện hôm nay rất lâu rồi mình chưa nhìn thấy người.

“Mình xuống tìm chị mình.

” Triển Minh Dương buông cậu ra, quay người chạy ra ngoài.

Trình Cẩn Ngôn trơ mắt nhìn người không hề cố kỵ biến mất ở cửa, khao khát muốn đi xuống theo tìm trong lòng cũng ngược đời lớn dần, hâm mộ và kích động lẫn nhau liên tiếp tới không thể phân biệt được.

Tại lúc một đoạn lý trí cuối cùng sắp đứt nhớ tới tính cách thối không thèm đến của Triển Ngưng đối với mình, cuối cùng vẫn dọn dẹp nhịn xuống cảm xúc không cam lòng.

Thời gian đến gần chiều, mặt trời bắt đầu chậm rãi ngả về tây.

Triển Ngưng đã chuẩn bị sẵn sàng dành cả ngày ở phòng khách, đang cầm một đống đồ ăn vặt nghỉ ngơi thì Triển Minh Dương cười hì hì đi vào.

“Ồ, học sinh giỏi đến rồi!” Triển Ngưng ngồi ở trên ghế, nửa người như kiệt nhìn cậu, mở miệng cà khịa cậu, “Thế nhưng còn nhỡ được chị mình là ai, không dễ dàng.

Triển Minh Dương ngồi dưới đất dựa vào ghế cô đang ngồi,với tới đồ trong lòng cô: “Cho em ăn một ít.


Triển Ngưng không buông tay: “Tự mình đi lấy.


“Chị, cho em ăn chút đi!” Triển Minh Dương kéo dài giọng điệu làm nũng vừa bắt đầu giành với cô.

Sau khi tới lui vài lần, lấy việc chia 5:5 để dừng lại.

Triển Ngưng không nhịn được oán trách: “Có thể khách sáo chút với chị em không? Càng dài người lại càng không đáng yêu rồi.


Triển Minh Dương gào khóc phản bác: “Mới vừa có người nói em ngoan, chị lại nói em không đáng yêu rồi.


“Người nào? Phó Nhất?” Triển Ngưng tiện tay ném khoai tây chiên trong ngực vào người cậu, cảnh cáo nói: “Em cách xa bọn họ chút cho chị, không việc gì phải qua lại với người có tiền.

Chúng ta ở nơi này cũng chỉ là khách ở tạm vài năm mà thôi, bớt có quan hệ với những người này.


Triển Minh Dương nở nụ cười nói: “Biết rồi!”
Trong phòng ngây người hơn nửa ngày thì người có năng động đến đâu cũng thấy buồn chán.

Triển Ngưng đứng lên đi vài bước, vẫn không sảng khoái đi ra ngoài phòng.

Triển Minh Dương lập tức chiếm đoạt vị trí của cô, lập tức bày ra dáng vẻ lười vận động.

Trước biệt thự là một vườn hoa không lớn không nhỏ, trên lan can ngắn màu trắng để rất nhiều chậu cây nhỏ, từng chậu một được xếp chỉnh tề thành hàng.

Triển Ngưng tùy ý đi một vòng rồi dừng lại ở trước lan can, ngón tay chọt thảm thực vật xanh lá đáng yêu này.


Mới vừa chọc được ba chậu thì trời giáng bình nước, ngay lập tức đập vào đầu cô.

Triển Ngưng lập tức ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy một mảnh vạt áo màu trắng, phất phơ trong gió giống như châm chọc.

Bởi vì quá bất ngờ, Triển Ngưng ngây ngốc một hồi lâu, không cảm thấy đau đầu tiên, sau khi ngơ ngác đứng mấy giây mới giật giật con ngươi, bình thủy tinh trong suốt đã vỡ ở bên chân, hai con cá vàng to bự không biết chết sống đang co quắp trên mặt đất.

Triển Ngưng ngồi xổm xuống nắm lấy bụng cá sáng bóng, đuôi cá vung vẩy hai cái, còn sống.

Cô vớt hai con cá lên thả vào trong bình thủy tinh đã vỡ còn một phần nước, sau đó trơ mắt thấy hai giọt máu đỏ tươi rớt xuống, chậm rãi khuếch tán trong nước.

Lau trán, Triển Ngưng đẩy đầu lưỡi từ trong khiến mặt cứng ngắc, biểu cảm trở nên lạnh lùng mà đứng dậy đi vào.

Cách cửa thủy tinh, vừa thấy được dáng vẻ kinh khủng của Triển Ngưng, Triển Minh Dương gần như là té xuống từ trên ghế, lảo đảo nghiêng ngã lao đến, gấp gáp hỏi: “Tại sao lại thế này? Vì sao vừa đi ra ngoài chơi một vòng đã thấy máu rồi? Chị va vào đâu sao?”
Triển Ngưng cắn răng nghiến lợi: “Em nhìn dáng vẻ chị bây giờ giống va đâu sao? Chị có ngu xuẩn như vậy?”
Suy nghĩ một chút cũng phải, dù là Triển Ngưng ngốc ngếch, ngã dưới đát mười lần cũng không khiến mình đập đầu thành ra như vậy.

Vẻ mặt Triển Minh Dương bỗng dưng biến đổi, gương mặt lạnh lùng đứng dậy: “Ai đánh chị?”
Triển Ngưng gỡ cánh tay của cậu trên vai mình, lập tức phi người lên tầng, cùng áp suất vô cùng thấp, mang theo khí thế mưa gió sắp đến.

Phòng nghỉ xây rất lớn, hai cánh cửa lúc này giống như chưa tỉnh ngủ đang nửa khép lại.

Triển Ngưng nhấc chân một cước đạp lên.


Phanh ——!
Ba người bên trong trong nháy mắt ngẩng đầu nhìn sang, hoàn toàn mang biểu tình kinh ngạc.

Trình Cẩn Ngôn lấy lại tinh thần đầu tiên, nhanh chóng đi tới, cũng không hỏi chuyện gì mà nói luôn: “Em dẫn chị đi bệnh viện.


Triển Ngưng mặt không biểu cảm vòng qua cậu, lại đi vào trong mấy bước, mắt lạnh nhìn về phía hai cô gái cách đó không xa.

Trên bàn gỗ nhỏ đặt máy tính bảng, hai người vai kề vai hết sức thích ý lười biếng dựa vào sô pha xem phim.

Phó Nhất đối với Triển Ngưng không có ý tốt đi tới, nói theo: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Mặc dù giao tiếp không nhiều lắm, nhưng Phó Nhất cũng không ấn tượng tốt đối với Triển Ngưng, nguyên nhân rất lớn khả năng là do thái độ ban đầu của Triển Ngưng đối với Trình Cẩn Ngôn.

Con cưng trên trời trong vòng tròn của bọn họ lại bị một người bình thường cho sắc mặt, Phó Nhất nghĩ vậy đã cảm thấy không ra sao lại càng đau lòng Trình
– Đọc nhiều truyện hơn tại website ngontinhplus.com -.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.