Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Chương 4


Đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn – Chương 4

Đàm Duy hiểu rõ lối thoát duy nhất của đàn ông trong những thời điểm như thế này chính là giả ngu, trốn được lúc nào hay lúc ấy, còn trốn không được thì phải kiên cường đối mặt. Anh dỗ cô bằng giọng ngái ngủ: “Ừm… Ngủ đi em, ngày mai còn phải đi làm…”

“Nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em mà…”

“Nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em mà…”Đàm Duy hiểu rõ lối thoát duy nhất của đàn ông trong những thời điểm như thế này chính là giả ngu, trốn được lúc nào hay lúc ấy, còn trốn không được thì phải kiên cường đối mặt. Anh dỗ cô bằng giọng ngái ngủ: “Ừm… Ngủ đi em, ngày mai còn phải đi làm…”

“Ừm…”

“Anh đừng chỉ “ừm” với “ừm” mãi thế, em đang hỏi anh, cô giáo đó của anh… Lúc anh làm với bà ta, bà ta có cần thuốc bôi trơn không?”

“Anh thật sự đã quên rồi.”

“Không thể nào, ngay cả chuyện như vậy mà anh cũng quên được sao? Em sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên của em.”

Anh vội vàng lái chủ đề sang lần đầu tiên của hai người họ: “Em còn nhớ lần đó không? Trong ký túc của anh đó…”

Nhưng Tiểu Băng không bị mắc bẫy, vẫn túm chặt không tha chủ đề ấy: “Cô giáo đó, khi ấy hẳn là đã hơn ba mươi, gần bốn mươi rồi nhỉ? Có khi đúng vào độ tuổi như sói như hổ, chắc không dùng thuốc bôi trơn gì đâu nhỉ? Anh chẳng cần tốn công cũng vào được luôn phải không?”

Anh đột nhiên sởn gai ốc, dạ dày trào lên một cảm giác buồn nôn, không biết là vì chuyện của chính mình hay là do nói với một người phụ nữ về chuyện quan hệ xác thịt giữa anh với một người phụ nữ khác, hoặc là bởi đã nhắc đến những chi tiết quá cụ thể, anh đành nói: “Anh không muốn nói đến chuyện này…”


“Tại sao? Vì bà ta là mối tình đầu của anh? Là thần tượng trong lòng anh? Mảnh trời riêng dành cho bà ta trong tim anh, những người khác không thể chạm vào được sao?”

Nói Lam Tâm Đế là thần tượng của anh có lẽ cũng không quá, nhưng đó chỉ là về học thuật, vì Lam Tâm Đế là giảng viên hướng dẫn thạc sĩ cho anh, học giả tu nghiệp từ Mỹ về, cách dạy và nghiên cứu khoa học đều có phương pháp rất riêng biệt. Nhưng nói Lam Tâm Đế là mối tình đầu của anh, hoặc là nói đến bây giờ anh vẫn dành cho cô một khoảng trời riêng trong tim mình thì có phần hơi quá. Anh vốn dĩ đã quên Lam Tâm Đế từ lâu, nếu Tiểu Băng không nhắc lại thì anh sẽ chẳng bao giờ nhớ đến con người ấy. Anh lên tiếng giải thích: “Làm gì có mảnh trời nào, anh thật sự đã quên lâu rồi.”

“Em không tin anh lại tuyệt tình như thế, đến mối tình đầu của mình cũng có thể quên được, chắc chắn là trong lòng anh đã từng đem em và bà ta ra so sánh.” Tiểu Băng ngẩng đầu dậy, hỏi với vẻ hứng thú: “Kết quả so sánh thế nào? Anh thích em hơn hay thích bà ta hơn?”

Anh biết, bất luận anh thích ai “hơn” cũng đều là câu trả lời sai, vì thế anh đáp: “Anh chỉ thích em.” Anh đặc biệt nhấn mạnh, kéo dài chữ “chỉ” gấp ba lần những chữ khác.

“Em không tin.”

Anh khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Em không tin cũng chẳng sao, vì lời anh nói là sự thật.” Anh biết câu này có nói ngang ngược, vô lý một chút cũng không hại gì.

Tiểu Băng dường như đã thỏa mãn, rúc vào lòng anh, thỏ thẻ: “Chỉ cần anh không thích bà ta là được.” Một lúc sau, cô lại nói: “Em biết mình không nên so bì với những chuyện trước khi anh quen em, nhưng trong lòng em vẫn có chút khó chịu. Tại sao anh không kiên trì đợi người anh yêu thật lòng xuất hiện chứ?”

Những câu tra khảo kiểu thế này không phải là lần đầu tiên, cho nên anh biết đâu là câu trả lời chắc chắn xong đời. Có một lần anh đáp: “Anh có đợi mà…”

Sai!

Lần đó Tiểu Băng nói: “Anh có đợi người anh thật lòng yêu hả? Thế sao anh còn làm chuyện đó với bà ta? Chứng tỏ bà ta mới đúng là người anh yêu…”


Khi ấy rõ ràng anh đã nói những câu dối lòng, không biết cô giáo Lam liệu có nóng tai, hắt xì không. Anh cam đoan với Tiểu Băng anh không yêu cô giáo Lam, từ trước đến nay chưa bao giờ yêu, mà là do cô giáo Lam chủ động, anh biết việc này rất bỉ ổi, chẳng có tí chí khí đàn ông nào, nhưng muốn qua cửa trót lọt trước cô vợ của mình, hơn nữa nếu ngoài anh và Tiểu Băng ra chẳng có người thứ ba nghe được những lời ấy thì anh cũng buộc lòng phải bỉ ổi một lần.

Bài học rất sâu sắc.

Sau lần ấy, anh lại bị tra khảo đúng vấn đề này, lúc đó anh chẳng dám trả lời như lần trước, mà chỉ đáp: “Khi ấy anh không hiểu tình yêu là gì, chỉ là nhất thời xúc động…”

Lại sai!

Lần đó Tiểu Băng nói: “Làm sao em biết được rốt cuộc bây giờ anh đã hiểu tình yêu là gì hay chưa? Chưa biết chừng mấy ngày nữa, nhìn thấy người khác, anh mới phát hiện ra tình cảm anh dành cho em hoàn toàn không phải là tình yêu… Rồi anh sẽ lại thủ thỉ với cô vợ sau này của mình rằng anh chưa từng yêu em, là do em chủ động, giống y như cách anh nói với em về cô giáo đó. Rốt cuộc đến lúc nào anh mới có thể hiểu ra mình thật lòng yêu một người là như thế nào?”

Cái giá phải trả để thoát thân cho lần ấy cũng vô cùng thê thảm, ngay bản thân anh cũng chẳng nhớ mình đã tuyên thệ bao nhiêu lần, chửi rủa mình bao lâu mới có thể qua cửa.

Bài học lịch sử đã chỉ ra cho anh, đối với câu hỏi này có trả lời thế nào cũng sai bét, vì thế anh chỉ ậm ờ cho qua: “Đều tại anh không tốt, chúng mình hãy quên chuyện đó đi nhé!”

Tiểu Băng hứa với anh: “Em sẽ quên, em đảm bảo sẽ không nhắc đến bà ta nữa. Em càng nhắc anh càng không quên được…”

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng không hiểu tại sao Tiểu Băng rõ ràng đã biết mà vẫn không ngừng nhắc lại. Có thể nói thế này, hiện tại, những ký ức của anh về Lam Tâm Đế ngày càng rõ nét, tất cả đều nhờ công lao của Tiểu Băng, bởi vì cô suốt ngày nhắc đến “cô giáo của anh”, lại còn tra hỏi những câu chi tiết kiểu như ai cởi quần áo của ai, từ phía trước hay là phía sau, khiến anh không thể không nhớ lại những chuyện đã qua.

Tiểu Băng lần nào cũng nói: “Anh đừng cho là em hay ghen, anh thử nghĩ xem, nếu trước anh, em từng quen một anh chàng nào đó, giữa em và anh ta cũng nảy sinh mối quan hệ tương tự, trong lòng anh có khó chịu không?”


Anh nghĩ, nếu trước khi gặp anh, Tiểu Băng cùng một gã đàn ông khác nảy sinh loại quan hệ đó, thế thì ngay phút giây anh nghe được sự thật, chắc chắn sẽ hơi khó chịu, nhưng anh sẽ quyết định dứt điểm một lần: chỉ coi như chuyện đó đã qua, tiếp tục yêu thương Tiểu Băng, từ nay về sau không bao giờ nhắc lại; nếu anh không thể bao dung, vậy thì cứ dứt khoát chia tay. Chứ anh tuyệt đối không thể vừa tiếp tục yêu thương Tiểu Băng vừa chốc chốc lại lôi chuyện đó ra để mỉa mai hai người.

Phụ nữ sao lại có khuynh hướng ngược mình ngược người thế nhỉ?

Nhưng anh không nói ra, bởi vì Tiểu Băng rốt cuộc cũng đâu có mối quan hệ như vậy với gã đàn ông khác, thế nên dù anh có nói gì đi nữa, Tiểu Băng luôn cho là anh đang châm chọc cô. Nhưng nếu cho anh được nói thật lòng thì anh muốn nói là: Thà rằng trước khi gặp anh, em có người đàn ông khác, như vậy em sẽ không cảm thấy không công bằng, mà anh cũng sẽ không cảm thấy có lỗi với em.

Có lần bị dồn ép quá, anh đã thẳng thắn nói với Tiểu Băng: “Anh ước gì bây giờ em hãy đi tìm một gã đàn ông, quan hệ với hắn, rồi chúng ta sẽ thanh toán dứt điểm chuyện này, và không bao giờ nhắc đến nó nữa, được chứ?”

Tiểu Băng kinh ngạc trợn tròn mắt. “Anh có ý gì? Bảo em tìm người đàn ông khác rồi quan hệ hả, thế thì anh lại càng có lý do để đến với người phụ nữ khác rồi nhỉ?”

Tắc thở!

Anh vội cam đoan: “Anh sẽ không làm thế, một lần đó thôi đã khiến anh hối hận vô cùng, làm sao anh còn có thể tìm người phụ nữ khác để làm chuyện đó chứ? Nếu cuộc đời một con người có thể làm lại, anh bảo đảm sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nữa, mà một lòng một dạ đợi em, đợi đến khi nào em xuất hiện mới thôi, sau này suốt đời cũng chỉ có mình em. Anh bảo em thử làm một lần với người khác, chỉ là hy vọng có thể dùng cách này để giúp em cảm thấy chúng mình hòa nhau, rồi em sẽ không còn buồn phiền về chuyện này nữa.”

“Sao hòa nhau được? Trước khi gặp em, anh quan hệ với người khác, dâng cho người ta lần đầu tiên của mình, giờ em đi tìm người đàn ông khác thì còn có tác dụng gì? Chỉ là cho người khác vấy bẩn em, nhưng có vấy bẩn bao lần đi nữa thì lần đầu tiên của em cũng đã trao cho anh rồi.”

Ngất!

May mà hôm nay Tiểu Băng không tiếp tục tra khảo nữa, có lẽ là do quá mệt nên mới để cho anh một con đường sống. Anh nhắm mắt lại nhưng không ngủ được, thầm nói, nếu sau này mình sinh một đứa con trai thì đầu tiên mình phải cảnh cáo nó rằng: Tuyệt đối đừng có ngủ với người phụ nữ nào khác ngoài vợ mình, quá nhiều phiền toái, chẳng đáng. Nếu như đã làm điều đó trước khi quen vợ mình thì đừng nói cho cô ấy biết. Không kể với cô ấy thì chẳng có chuyện gì cả, cô ấy sẽ không bị tổn thương, mà con cũng sẽ không bị tra khảo, còn nếu đã lỡ nói cho cô ấy thì con chết chắc rồi.

Nếu sau này anh có con gái, anh sẽ nói với nó rằng: Nếu bạn trai của con trước kia từng có người phụ nữ khác, hãy bỏ nó đi, đừng ở bên nó nữa; nếu con quyết định vẫn yêu nó, muốn ở bên nó thì đừng bao giờ nói về người phụ nữ thuở trước của nó. Bất luận nó đã quên hay vẫn còn nhớ, nhắc đến người trong quá khứ cũng không hay ho gì, mà chỉ càng làm xáo trộn cuộc sống của các con.


Người được gọi là “phụ nữ thuở trước” của anh, hôm nay đã được Tiểu Băng lôi ra làm xáo trộn tâm trí anh.

Người phụ nữ ấy tên là Lam Tâm Đế, là giảng viên hướng dẫn luận văn thạc sĩ của anh, và cũng là một nhân vật truyền kỳ trong khoa. Hồi đó, anh không tài nào biết được rốt cuộc cô ấy bao nhiêu tuổi, từ trước đến giờ cũng chưa hề quan tâm đến điều này.

Truyền kỳ về Lam Tâm Đế có rất nhiều khía cạnh khác nhau, đầu tiên, trong tình yêu cô giáo Lam cũng là một nhân vật truyền kỳ. Nghe nói trước khi kết hôn, chồng chưa cưới của cô giáo Lam bị chẩn đoán mắc bệnh gan rất nghiêm trọng, có thể không sống được bao lâu nữa, nhưng cô vẫn kiên quyết lấy người đàn ông ấy, chuyện này khi đó được truyền tai nhau như một giai thoại, giống những câu chuyện vẫn thường thấy qua sách báo hay trên ti vi.

Nhưng tình yêu của Lam Tâm Đế cũng không thể cứu được sinh mệnh của chồng mình, những năm tháng sau khi kết hôn, chồng cô giáo Lam mắc bệnh nằm suốt trên giường, không thể làm việc, sau này, ngay cả việc sinh hoạt cũng không thể tự lo, tất cả mọi việc đều trông cậy vào cô. Có người nói khoảng thời gian ấy, trông cô giáo Lam như người phụ nữ đã ngoài năm mươi, mệt mỏi, kiệt sức, mắt mờ chân chậm, trong khoa gần như im hơi lặng tiếng, tới giờ làm thì đến, hết giờ làm thì về, có rất nhiều người hầu như không biết đến sự tồn tại của cô. Lên lớp qua loa, thành quả nghiên cứu khoa học gần như không có, cũng chẳng trách được, cả ngày từ sáng đến tối phải chăm sóc một người bệnh nằm trên giường, thường chạy đi chạy lại giữa chợ và bệnh viện, còn phải nghĩ cách để kiếm tiền nuôi gia đình, nào có thời gian và tinh lực để làm nghiên cứu khoa học?

Sau này, chồng của cô giáo Lam qua đời, lúc mọi người đến chia buồn, phát hiện ra cô giáo Lam không rơi dù chỉ một giọt nước mắt, về sau cô còn tâm sự với những người bạn tri kỷ của mình rằng: “Ôi, cuối cùng cũng đi rồi, anh ấy được giải thoát mà mình cũng được giải thoát.”

Nhưng những người bạn được coi là tri kỷ đó có lẽ đã bị cách nói trái với đạo đức ấy gây sốc, bị chọc giận, cho nên mặc kệ có là bạn hay không, có thân thiết hay không, họ đã truyền những lời này ra ngoài. Thế là cô giáo Lam từ một người phụ nữ trung trinh bất diệt với tình yêu, từ một người vợ hiền đồng cam cộng khổ “đáng trân trọng” biến thành một quả phụ lòng dạ sắt đá, một góa phụ không biết luân thường đạo lý. Người ngoài nghe chuyện liền phẫn nộ, lên án tới tấp trước ngôn luận của cô giáo Lam, có người còn đi thuyết phục ba mẹ chồng của bà, kêu họ mời công an đến lập hồ sơ điều tra nguyên nhân cái chết của con trai mình, kháo rằng rất có khả năng là do cô giáo Lam không muốn chăm sóc người chồng bệnh tật của mình nữa nên đã ra tay mưu hại.

Cũng may ba mẹ chồng của cô giáo Lam đều là những người thấu tình đạt lý, họ nói cô giáo Lam sống cũng không dễ dàng gì, bưng trà rót nước, dọn phân dọn nước tiểu… chăm sóc chồng lâu như vậy cũng coi như không phụ lòng con trai họ.

Sau khi chồng qua đời, cô giáo Lam bỗng trở nên trẻ trung như đám thanh niên, lúc nào cũng trang điểm tươm tất, việc dạy học cũng rất xuất sắc, thành quả nghiên cứu khoa học bắt đầu dày lên, nhưng tiếng tăm trong khoa thì không hề tốt, nhất là trong số những giáo viên nữ khi đó, gần như không ai yêu quý cô. Còn giáo viên nam cũng chẳng dám qua lại với cô, bởi vì ai tiếp xúc với cô giáo Lam thì người đó sẽ bị nghi ngờ là giữa họ có quan hệ mờ ám.

Sau này cô giáo Lam giành được cơ hội sang Mỹ tu nghiệp, ở lại đó suốt hai năm, đến khi quay về quả thật đã biến thành một con người khác, vô cùng trẻ trung, vô cùng xinh đẹp, hơn nữa tên của bà cũng được đổi lại, trước kia là Lam Tâm Hiền, còn nay sửa thành Lam Tâm Đế, đồng âm với tên tiếng Anh của cô là Cindy[1]. Phương pháp dạy học cũng như nghiên cứu khoa học của cô giáo Lam ngày càng xuất sắc, ngân sách nghiên cứu xin được cũng không ít. Nhưng sinh viên đều không dám chọn cô làm người hướng dẫn luận văn, nghe nói những sinh viên làm luận văn với cô, đến lúc bảo vệ hay bị các thành viên khác trong hội đồng bảo vệ hoạnh họe, làm không tốt sẽ bị loại với lý do ba chọi một, bốn chọi một, xác định là rất thảm.

Đàm Duy làm luận văn với cô giáo Lam, có thể nói giống như là “mạng của ba mẹ, lời của bà mối”, chứ không phải là “tự do yêu đương”. Anh vốn dĩ làm nghiên cứu với một giáo sư có tuổi trong khoa, nhưng vị giáo sư đó hướng dẫn anh được mấy ngày thì bị trúng gió, mồm méo mũi lệch, liệt nửa người trên giường, sinh hoạt hằng ngày cũng không thể tự làm, nói còn chẳng rõ, càng không cần nhắc đến việc hướng dẫn nghiên cứu sinh. Vì vậy, khoa buộc phải phân các sinh viên mà vị giáo sư ấy đang dẫn dắt cho các giáo sư khác.

Và thế là Đàm Duy được “kết duyên” với cô Lam.

[1] Trong tiếng Trung, chữ “Tâm Đế” phát âm là “xin di”.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.