Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng

Chương 16: Phu quân vương gia không được tự nhiên


Đọc truyện Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng – Chương 16: Phu quân vương gia không được tự nhiên

Trên đời này còn có sư phụ nào vô lương tâm hơn sư phụ của nàng không? Chỉ vì hai vạn lượng hoàng kim mà dám bán nàng.

“Tiểu Thố nhi ngoan, sư phụ cũng là không còn cách nào khác mà!” Phi Hoa Ngọc vỗ vỗ gò má Bạch Tiểu Thố đầy yêu thương, mắt hoa đào tinh tế nheo lại, mang theo chút lười biếng, “Chờ ngày con và Cửu vương gia thành thân,
vi sư sẽ ở ngoài đầu tường của vương phủ tiếp ứng con, con tạm thời chịu ủy khuất một vài ngày được không?”

Sau khi hắn xài hết tiền sẽ
quay trở lại mang Tiểu Thố nhi đi. Dù gì bây giờ hắn cũng đang bị người
ta truy sát, nếu mang Tiểu Thố nhi đi thì cũng có nhiều bất tiện.

“Con không muốn!” Bạch Tiểu Thố tức giận, trợn tròn đôi mắt to như chuông
đồng của nàng, “Mặc dù người là sư phụ của con, nhưng người cũng không
có quyền quyết định hôn sự của con!”

Nàng cũng chỉ là xuyên qua đến nơi quỷ quái này, nàng chưa từng có suy nghĩ sẽ lập gia đình ở chỗ này!

Hơn nữa, cái tên Cửu vương gia đó căn bản là không thích nàng, nếu nàng gả cho hắn thì sao có thể sống những ngày dễ chịu được!

“Tiểu Thố nhi, nếu con có gì muốn nói thì đi nói với phu quân vương gia của
con đi nha, giờ vi sư phải đi rồi!” Vạt áo của Phi Hoa Ngọc bị Bạch Tiểu Thố gắt gao nắm chặt trong tay, hắn cười tà hôn Bạch Tiểu Thố một cái,
đẩy ái đồ vào trong ngực của Vũ Văn Tinh, sau đó tung người nhảy xuống
đất.

“Tiểu Thố nhi, đừng nhớ vi sư nha!” Bóng dáng Phi Hoa Ngọc
biến mất rất nhanh trong tầm mắt của Bạch Tiểu Thố, chỉ để lại câu nói
mập mờ không ngừng theo gió rơi vào tai nàng.

Sư phụ thối, Hắn…… Hắn cứ như vậy…… bán đứng nàng, mang theo hai vạn lượng hoàng kim rồi bỏ trốn sao?

Bạch Tiểu Thố vừa giận vừa sợ, còn có thật nhiều uất ức giấu ở trong lòng không thể nói ra.


Hu hu, nàng thật không biết nhìn người mà. Sao nàng lại gặp phải một tên sư phụ thối, vừa vô lương tâm vừa vô sỉ như vậy chứ!

Vũ Văn Tinh nhìn thấy Phi Hoa Ngọc đẩy Bạch Tiểu Thố về phía mình thì rất
bài xích, không tình nguyện đưa tay qua ôm Bạch Tiểu Thố. Lúc thấy Bạch
Tiểu Thố lung la lung lay, có khuynh hướng ngã về phía sau thì hắn khẽ
chau mày, sau đó nhanh chóng đưa tay ôm thân thể mềm mại thơm ngát của
Bạch Tiểu Thố vào lòng.

Đáng chết, tại sao hắn lại ôm nàng, chuyện này thật không thể nào giải thích được!

Sau khi ôm lấy Bạch Tiểu Thố thì Vũ Văn Tinh cảm thấy vô cùng ảo não, rất
muốn dùng sức đẩy ra Bạch Tiểu Thố đang ở trong ngực ra. Hắn cúi đầu lại thấy Bạch Tiểu Thố trong lòng đang dùng sức nắm chặt vạt áo của hắn,
hai hàng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch lại mang
theo chút điềm đạm đáng yêu.

“Bạch Tiểu Thố, ngươi khóc cái gì,
mau buông Bổn vương ra, đây là mệnh lệnh, ngươi có nghe thấy không!” Vũ
Văn Tinh suy nghĩ lạnh lùng, mở miệng không vui nói, tâm không biết sao
lại ẩn ẩn đau.

Đừng ở trước mặt hắn giả bộ đáng thương, hắn không thích bộ dạng này đâu!

“Không buông…… Nơi này là nóc nhà, nếu buông ngươi ra, ta nhất định
sẽ ngã xuống thành bánh thịt, như vậy sẽ rất khó coi, hu hu……” Nghe Vũ Văn Tinh nói vậy, Bạch Tiểu Thố càng thêm nắm chặt vạt áo Vũ
Văn Tinh không buông. Khuôn mặt nhỏ nhắn dính lệ ở trên y phục tao nhã
của Vũ văn Tinh ra sức lau chùi, đem nước mắt nước mũi lau ở trên đó,
“Vương Gia, dù gì sư phụ ta cũng đã bán ta cho ngươi để làm vợ, ngươi
không thể tốt với ta chút một chút được sao? Ngươi tại sao lại luôn hung dữ với ta, nếu như vậy cuộc sống sau này của chúng ta làm mà sao sống

được chứ?”

Phi Hoa Ngọc thật không có lương tâm, hắn bỏ mặc nàng ở chỗ này. Mà cái tên Vương Gia này lại biến thái như vậy, nếu như nàng
không làm hắn vui lòng thì cuộc sống sau này của nàng nhất định sẽ rất
khổ sở!

Nói thế nào thì cái chức Vương phi này đều là một công
việc béo bở, được ăn được uống lại được mặc đẹp, ngày ngày làm một sâu
gạo cũng coi là rất hạnh phúc.

Khóe miệng Vũ Văn Tinh co giật,
rất không có biện pháp nhẫn nại khi thấy Bạch Tiểu Thố làm nũng với hắn, chỉ cảm thấy đầu óc Bạch Tiểu Thố bị ngập nước rồi, rất không bình
thường.

“Bạch Tiểu Thố, Bổn vương cảnh cáo ngươi… nếu ngươi
không buông Bổn vương ra, Bổn vương nhất định ném ngươi xuống đất!” Vũ
Văn Tinh môi mỏng mím chặt, giọng nói lạnh lẽo khác thường.

Chưa bao giờ có người nào dám can đảm làm càn như vậy trước mặt hắn. Dám nắm chặt hắn không thả, nữ nhân này cực kì đáng ghét!

“Vương Gia, người thật hung dữ!” Nghe được mình nếu không buông tay sẽ bị hắn
ném từ nóc nhà xuống. Bạch Tiểu Thố lập tức ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn
thỉu với đôi mắt to ướt át rất uất ức buồn bã lên nói “Ta đáng yêu như
vậy, người cam lòng ném ta ngã chết ư, phu quân!”

Được rồi, vì để bảo vệ cái mạng nhỏ quý giá của mình, nàng rất vô sỉ ở trước mặt cái
tên Cửu vương gia đại biến thái này bán thân rồi, hu hu, số của nàng sao lại khổ như vậy chứ!


“Bạch Tiểu Thố, đừng…… Ngươi đừng
ép Bổn vương phải thật sự ném ngươi xuống!” Nghe hai tiếng “Phu quân”
mềm mại ngọt ngào từ Bạch Tiểu Thố làm cho cả người Vũ Văn Tinh run lên, gân xanh trên trán nhảy càng lợi hại, còn có một cỗ xúc động rất mãnh
liệt muốn trực tiếp đẩy Bạch Tiểu Thố xuống.

Bị buộc đồng ý yêu
cầu của Phi Hoa Ngọc là vạn bất đắc dĩ, nhưng hắn cũng không có chân
chính hạ quyết tâm cưới nữ nhân này làm vương phi, nàng cũng không nên
dát vàng vào mặt mình như vậy chứ!

“Phu quân, đừng nha, ta sợ!”
Bạch Tiểu Thố không phải ngu ngốc, vừa nghe Vũ Văn Tinh lại muốn ném
nàng xuống, không nói hai lời nhanh chóng nắm chặt vạt áo của Vũ Văn
Tinh, cố gắng nhón mũi chân rồi ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lên,
chu cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn hôn lên môi mỏng của Vũ Văn Tinh.

Đáng ghét, hắn không có việc gì lớn lên sao lại cao như vậy chứ, hại nàng hôn mệt chết đi được!

Bạch Tiểu Thố bất mãn lẩm bẩm ở trong lòng, nghĩ là hôn một chút cũng không
mất mát gì, ít nhất so việc mất mạng thì vẫn còn có lời.

Vũ Văn
Tinh không thể ngờ được Bạch Tiểu Thố lại hôn hắn. Hắn quá bất ngờ nên
sau khi Bạch Tiểu Thố hôn vẫn sững sờ đứng ở nơi đó. Khuôn mặt anh tuấn
như bạch ngọc từ từ trở nên ửng hồng mê người, cuối cùng đến lỗ tai cũng đỏ bừng rồi.

Chuyện này…… Nữ nhân chết tiệt này, nàng sao dám…… sao dám hôn hắn chứ!

Vũ Văn Tinh ngẩn ngơ hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần, nhìn thấy nàng
sau khi gây chuyện vẫn còn ở trong ngực hắn, hắn càng thêm xấu hổ, một
phen xách hai lỗ tai thỏ thật dài của nàng lên, biến Bạch Tiểu Thố thành con thỏ xách tới giữa không trung, làm bộ muốn thả tay ra.


Nữ nhân đáng chết, hắn ghét người khác đụng chạm thân thể mình nhất!

“Phu quân vương gia, đừng ném ta mà, ta có chứng sợ độ cao đó……”
Bạch Tiểu Thố không biết mình sau khi hôn nam nhân sẽ biến thành thỏ.

Chuyện này vẫn không phải là bi thảm nhất, chuyện bi thảm hơn vẫn còn ở phía
sau, đó chính là cái tên đại biến thái này chuẩn bị ném nàng té thành
thịt nát!

Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét! Hắn có thể đừng biến thái như vậy được không!

Vũ Văn Tinh thấy Bạch Tiểu Thố mở miệng một tiếng là gọi phu quân, thật sự là nhịn không nổi. Bàn tay xách lỗ tai thỏ của nàng buông lỏng một
chút, Bạch Tiểu Thố sợ đến mức lập tức hét rầm lên, tứ chi nhỏ nhắn của
nàng liều mạng giãy giụa.

Hu hu, có người nào xuất hiện làm anh hùng cứu mỹ nhân hay không, nàng còn không muốn chết đâu!

“Bạch Tiểu Thố, không cho ngươi kêu bổn vương là phu quân, nếu còn dám tái
phạm Bổn vương thật sự sẽ ném ngươi xuống đất, nghe rõ chưa!” Sắc mặt Vũ Văn Tinh đen như mực, cố nhịn tạp âm chói tai do Bạch Tiểu Thố phát ra, nhịn lại nhịn, cuối cùng nắm lỗ tai thỏ của nàng, rất không tự nhiên mà nhét nàng vào trong vạt áo của mình, tung người nhảy xuống mái hiên.

Bạch Tiểu Thố, Bổn vương rất muốn đem ngươi làm điểm tâm cho tiểu Thanh ăn!

Sau khi tránh được một kiếp, Bạch Tiểu Thố ngoan ngoãn vùi ở trong ngực Vũ
Văn Tinh, khuôn mặt thỏ của nàng thoải mái mà cọ xát vào lồng ngực thô
sáp của hắn, quyệt miệng, nghẹn ngào nói, “Vương Gia phu quân, ta biết
ngay người sẽ không ném ta ngã chết mà!”

Bịch một tiếng, Vũ Văn
Tinh mang theo Bạch Tiểu Thố trực tiếp té từ trên mái hiên xuống. Thật
lâu sau đó, một âm thanh vô cùng giận dữ nhất thời vang dội cả vương
phủ.

“Bạch Tiểu Thố, Bổn vương nhắc lại một lần nữa bổn vương không phải là phu quân của ngươi, có nghe hay không!”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.