Ác Bà Tình Nhân

Chương 1


Đọc truyện Ác Bà Tình Nhân – Chương 1

“A ha, nhắc tới thiếu gia nhà chúng ta, không ai là không hay, không ai là không rõ, nhắc tới thủ lĩnh của Hoàng Sơn Ngũ Bá, thật đúng là uy danh truyền xa, không những võ nghệ cao cường, nội công thâm hậu, mà cơ thể lại cường tráng cao lớn, ngọc thụ lâm phong …”

Quây đầy một chiếc bàn là một nhóm tôi tớ đang ngồi tán chuyện với nhau, một tên phó dịch đang hăng say nói, nước miếng văng tứ tung, lập tức bị Trấn Giáp đưa ra vài câu nói mát, hừ, thiếu gia nhà hắn năm ngoái hù mấy cô nương, việc này vốn là bí mật, đã sớm lọt vào tai của mật thám nhà y, tưởng nói khoác lừa người mà được sao? Trấn Giáp bèn nói ra, hoàn toàn không chút che giấu, không những vậy còn thêm vài câu châm chọc:

“Đúng vậy, thiếu gia nhà ngươi thân hình cao lớn, khuôn mặt dữ tợn như hùm như hổ, bởi vậy ngươi nói hắn là anh hùng hào kiệt quả không sao, nhưng nói hắn ngọc thụ lâm phong thì quả là quá mức phóng đại rồi.”

Phó dịch của Hoàng Sơn Ngũ Bá nghe vậy lập tức á khẩu, bởi quả thật, tướng mạo thiếu gia nhà hắn chỉ có thể dùng từ ‘đặc biệt ’ để mà hình dung, nhưng là đặc biệt dọa người, cho nên mới xảy ra chuyện thương tâm hồi năm ngoái, khiến thiếu gia suýt chút nữa không gượng dậy nổi, ngày ngày thiếu gia mượn rượu giải sầu, uống tới khi say khướt mới thôi, hơn nữa lại còn lầm bẩm, cả đời này quyết nhớ kỹ sẽ không bao giờ cứu nữ nhân nữa làm phó dịch hắn đây nghe xong mà đau lòng muốn khóc.

Tên tôi tớ của môn phủ khác lên tiếng:

“Phải a, phải a, thiếu gia nhà ngươi mặt mày dữ tợn, nghe nói đã dọa không ít cô nương nhà người ta, còn có người kể rằng, thiếu gia nhà ngươi lần trước ra tay nghĩa hiệp, đánh đuổi đạo tặc cứu mấy cô nương, ấy vậy mà mấy cô nương ấy lại tưởng hắn là thủ lĩnh đạo tặc, sợ tới nỗi té xỉu, nói tới ngọc thụ lâm phong chỉ có thiếu gia nhà ta là xứng đáng”.

Hừ, ngọc thụ lâm phong? Hừ lừa người nào thì được chứ lừa người tinh anh như Trấn Giáp y đây sao có thể? Thế là Trấn Giáp dội cho hắn vài gáo nước lạnh:

“Quả đúng thiếu gia nhà người lớn lên ngọc thụ lâm phong, có điều chẳng qua chỉ là bình hoa di động, là gối thêu hoa mà thôi, ngắm được chứ không dùng được, thiếu gia nhà ngươi làm gì có tên trong một trăm người võ công danh chấn thiên hạ?”.

Thế là một tên phó dịch khác lập tức chen vào, tại sao bọn họ lại phải máu lửa hào hứng như vậy ư, phải biết rằng tôi tớ dựa hơi chủ, chủ nhân của bọn chúng càng uy danh bao nhiêu, bọn họ bên ngoài càng uy phong bấy nhiêu.

“Không bằng nói tới viên chủ nhà ta, không những dung mạo tuyệt vời mà võ công cũng siêu phàm, không những anh tuấn tiêu sái mà kiếm thuật cũng hàng nhất đẳng…”

Câu này lại càng khó chấp nhận hơn, khóe miệng Trấn Giáp lại càng nhếch lên khinh bỉ:

“Viên chủ nhà ngươi lần trước trồng hoa thế nào, lại thành chính mình trúng độc, khiến cả võ lâm được một phen cười vỡ bụng, không những vậy còn bị rất nhiều cô nương cho vào danh sách những nhân vật quyết không lấy làm chồng, ai bảo hắn trúng độc, liền sau đó ôm cẩu phát tình.”

Phó dịch nghe vậy, lập tức ai oán kêu to: “Ai nha! Nhỏ giọng, mau nhỏ giọng một chút, Giáp ca, làm ơn chừa cho viên chủ nhà ta chút mặt mũi đi, tất cả đều tại cái thứ hoa quỷ quái kia, làm viên chủ nhà ta mất ý thức, khiến viên chủ thấy cẩu liền ôm, thật dọa không ít cẩu nha, có điều viên chủ nhà ta là bị hại.”

Trấn Giáp liếc mắt xem thường, bị hại? Hừ, nói vậy mà cũng nói được, kẻ bị hại phải là mấy chú cẩu mới đúng.

Một người khác liền không bỏ lỡ cơ hội chen vô, hắn năm nay mới có tư cách ngồi ở cái vị trí này, được quyền kể tới sự nghiệp hô phong hoán vũ của chủ nhân hắn, bởi vậy hắn tuyệt đối không để xảy ra điều gì sơ sót.

“Khái khái, cuối cùng thì cũng tới lượt ta nói, ta muốn kể đến cung chủ nhà ta, cung chủ nhà ta diện mạo hiên ngang, uy phong lẫm liệt, thật không thiếu cô nương điên đảo, không ít cô nương còn muốn hiến dâng…”

Trấn Giáp chuyển mắt tới phía tên phó dịch năm nay mới có tư cách ngồi tham gia cái bàn này.

“Có điều, người ta đồn đại rằng cái kia của cung chủ nhà ngươi không có lông, hơn nữa còn siêu nhỏ?”

“Oa! Có đúng vậy không? ” Nghe tới đây, một loạt người trợn mắt kêu to.

Tên phó dịch mặt đỏ dừ, còn Trấn Giáp dạt dào đắc ý nhìn hắn, muốn qua mặt mật thám của y, hắc hắc, không có khả năng!

Nhóm phó dịch tôi tớ huyên náo một hồi, Trấn Giáp lên tiếng trấn áp: “Yên lặng nào, thế ngày hôm nay còn có kẻ nào muốn đem chủ nhân nhà mình ra so sánh với chủ nhân của ta?”

Bốn phía đều lặng thinh tới mức hiện giờ nếu có chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy tiếng, Trấn Giáp dạt dào đắc ý nở nụ cười:

“Vậy có thể tuyên bố, chủ nhân nhà ta lần thứ hai đăng quang ngôi vị nam nhân uy phong anh tuấn nhất thiên hạ.”

Tất thảy những người khác đều ủ rũ cúi đầu, bảo chủ Thiên Ưng Bảo Trấn Lan Ưng hiện tại chính là minh chủ võ lâm, võ công thiên hạ đệ nhất, anh tuấn hào kiệt, hơn nữa còn là một người khí khái hào sảng, ngay khi tiếp nhận ngôi vị minh chủ võ lâm lập tức ra tay trừ diệt gian ác, bắt không biết bao nhiêu kẻ trộm nổi danh.

Trấn Lan Ưng là một nhân vật vô cùng nổi tiếng, đến nỗi ngay cả những cô nương phương xa cũng viết thư bày tỏ lòng ngưỡng mộ, Thiên Ưng Bảo mỗi ngày phải nhận tới hơn trăm bức thư, Trấn Lan Ưng có thể nói là một nam nhân mà nữ nhân ngưỡng mộ mơ tưởng, lão nhân và hài nhi có thể cậy nhờ.

“Các người đừng nên ủ rũ nữa, bảo chủ nhà ta là một nam tử hán đại trượng phu từ cổ chí kim chưa từng có ai sánh bằng, là một đại nhân vật nghìn năm mới có một người mà thôi, hắc hắc~ ”.

Trấn Giáp lộ ra vẻ mặt vô cùng đắc ý, thư thái đứng lên, những kẻ còn lại ngồi đó ngước đầu nhìn y, vẻ mặt vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tỵ, có một vị chủ nhân tốt như vậy, thảo nào Trấn Giáp bước đi thật là oai phong.

“Giáp ca, Thiên Ưng Bảo còn thiếu người không?”, một kẻ hỏi.


Mặt Trấn Giáp chỉ thiếu điều trở thành vô cùng đắc ý vênh váo:

“ Đừng trách Giáp ca ta không nể tình các ngươi, muốn vào Phi Ưng Bảo chúng ta thì các kỹ năng đều phải tinh thông, các người hiện tại tuy cũng tốt, nhưng vẫn còn chưa đạt, thôi thì theo ta học hỏi, lúc nào Thiên Ưng Bảo thiếu người, ta sẽ nói cho các ngươi hay .”

Trấn Giáp uy phong tiêu sái rời đi, gió bên ngoài thổi tới khiến y vô cùng khoan khoái, theo hầu chủ nhân thật là thống khoái, ra ngoài người ta cứ một câu Giáp ca, hai câu Giáp ca, nghe thật là sướng cái lỗ tai.

Đúng lúc này, một tiểu tôi tớ của Thiên Ưng Bảo chạy tới hét to:

“Giáp ca, giáp ca, có việc a~”

Trấn Giáp vung tay tát tên tiểu tử này một phát lật người:

“Cái bộ dạng của hốt hoảng của ngươi trông thật giống thổ phỉ, Thiên Ưng Bảo chúng ta là phải có khí chất, có hiểu không hả?”

Tên tiểu tôi tớ bị đánh, đau tới chảy nước mắt, thế nhưng không dám oán thán, chỉ thấp giọng nói: “Nhưng…nhưng là ác bà bà tới rồi!”

“Trời ơi! Vậy sao ngươi không nói sớm. Mau…phải mau trở về, nhanh nhanh một chút”.

Vừa nghe thấy ba chữ “Ác bà bà ”, Trấn Giáp sắc mặt đại biến, vội vã chạy thục mạng, so với tên tiểu tôi tớ lúc nãy, còn kém khí chất hơn, thế nhưng tiểu tôi tớ chỉ dám lầm bầm trong miệng, nào dám phát ngôn thành lời.

“Duyệt Dương trang chủ cùng muội muội tới chơi, mau mau mở đại môn nghênh tiếp”.

Nhắc tới trang chủ của Duyệt Dương sơn trang Võ Duyệt Dương, trong giới võ lâm không mấy có danh tiếng, bởi Võ Duyệt Dương không có tên trong danh sách năm trăm cao thủ võ lâm, hơn nữa Duyệt Dương sơn trang, tuy rằng phong cảnh hữu tình, đông ấm hạ mát, hơn nữa gia tài cũng vào hàng tương đối khá, thế nhưng cũng không đến mức khiến người ta biết tới danh tiếng cùng ngưỡng mộ tới vậy.

Danh tiếng của Võ Duyệt Dương trong chốn võ lâm nổi như cồn là có lý do, bởi y có một muội muội sinh đôi là Duyệt Tâm, là một đệ nhất mĩ nhân nổi tiếng toàn võ lâm, đồn rằng, nếu ai gặp Duyệt Tâm, là nam nhân sẽ vì sắc đẹp đó mà bủn rủn cả chân tay, là nữ nhân sẽ tủi thân rằng mình vô cùng xấu xí, chỉ có thiếu điều là tự tử mà thôi.

Mỹ nhân đệ nhất, đương nhiên là không thiếu kẻ cầu thân, Duyệt Dương sơn trang xe ngựa ngày đêm ra vào như nước, bởi vậy địa danh Duyệt Dương so với Hoàng Hà, Trường Giang còn nổi danh gấp bội phần, mỹ cảnh nổi tiếng sao có thể sánh bằng cái mỉm cười của mỹ nhân?

Có điều, mỹ nhân bao giờ cũng có ác long trấn giữ, mà con ác long khủng bố người ta đó không ai khác chính là ca ca của Duyệt Tâm – Võ Duyệt Dương.

Võ Duyệt Dương tuy rằng cao bằng muội muội, ngũ quan hình thể gần như tương đồng với muội muội song sinh, thế nhưng nụ cười của Duyệt Tâm khiến lục cung mất đi nhan sắc, còn cái điệu cười thản nhiên lạnh lùng của Võ Duyệt Dương khiến đại môn đông kết vì hàn khí, mùa hè đổ tuyết, thanh âm Duyệt Tâm mềm mại dễ nghe, thật giống hoàng anh ca hót, còn thanh âm của ca ca nàng ấy khi cất thêm mang theo lạnh lùng cùng tiếu ý, với ngoa ngữ gian xảo sẽ khiến cho loại động vật trỗi dậy bản năng sinh tồn mà mau mau chạy trốn.

Trấn Lan Ưng là nam tử hán đại trượng phu đệ nhất trong thiên hạ, bởi vậy cô nương xứng đáng đứng bên cạnh Trấn Lan Ưng , không ai khác chính là Duyệt Tâm, người người đều công nhận như vậy, đương nhiên trừ…Võ Duyệt Dương.

Đại môn vừa mở, tôi tớ trong bảo vội vã chạy ra cung kính nghênh đón Võ Duyệt Dương, thế nhưng Võ Duyệt Dương vừa bước qua cửa đã dùng ngón tay thon gầy nhẹ lướt qua cửa, Trấn Giáp toàn thân run lên khi nhìn thấy trên tay Võ Duyệt Dương là một chút bụi bám vào, quả xứng danh Ác bà bà, hắn căn bản là muốn tới Thiên Ưng Bảo phá đám, mà không chỉ tới có một lần, mà nhiều lần.

Nếu không phải là vì hôn sự của chủ nhân, nếu không phải vì Duyệt Tâm đẹp tới vậy, xứng đáng làm phu nhân của bảo chủ, vậy mỗi ngày y sẽ được nhìn ngắm mỹ nhân, thì Trấn Giáp sao có thể nhân nhượng? Quan trọng hơn nữa chính là, trong tâm khảm y, y luôn sùng bái bảo chủ của y, y nhất định phải tận lực cố gắng, thúc đẩy Võ Duyệt Tâm về làm phu nhân bảo chủ, khiến cho nữ nhân xinh đẹp nhất thế gian về làm bạn với bảo chủ.

“Thiên Ưng Bảo đáng lí ra phải không có lấy một hạt bụi mới đúng, tại sao lại có nhiều bụi thế này?”

“Thật…thật xin lỗi, ta lập tức sai người tới lau.”

Trấn Giáp trong bụng đem Võ Duyệt Dương mắng đến cẩu huyết lâm đầu, thế nhưng dù có vả vào mồm y, y cũng quyết không nói ra thanh, y lập tức sai người đi lau cửa.

(Cẩu huyết lâm đầu

Theo mê tín dị đoan trước đây, nếu cẩu huyết dính trên đầu yêu nhân, thì sẽ làm cho yêu pháp mất tác dụng. Về sau được dùng để tả sự mắng chửi rất hung dữ khiến cho người bị mắng chửi giống như yêu nhân bị nhiễm phải cẩu huyết trên đầu, không có cách gì chống đỡ, bất lực không làm gì được.)

Võ Duyệt Dương nhẹ nhàng ngồi xuống trên chiếc ghế của chủ nhà, tôi tớ vội vã dâng trà thượng đẳng, hắn nhấc chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rồi nhẹ nhàng buông chén xuống, cái hành động vô cùng dịu dàng mềm mại này khiến cho kẻ đã có kinh nghiệm bao lần tiếp đãi hắn là Trấn Giáp lập tức hiểu ý.

“Mau thay trà, thay trà.”

Trấn Giáp vừa hô thay trà, tôi tớ lập tức dâng chén trà mới, có điều Võ Duyệt Dương vừa mới nhấp một ngụm cũng lại nhẹ nhàng đặt xuống, Trấn Giáp vội móc tiền của mình ra, thét tôi tớ mau đi mua trà.

“Mau đi mua loại trà quý nhất, nhớ là phải quý nhất rồi lập tức trở về đây!”


Trà thượng đẳng nhất cuối cùng cũng được dâng lên, Võ Duyệt Dương cuối cùng cũng thỏa mãn, tạm hài lòng. Hắn nhấp vài ngụm trà, ngón tay trắng nõn khẽ di trên chén trà.

“Tại sao khách nhân tới đã lâu rồi mà không thấy chủ nhân bước ra tiếp đãi?”

Trấn Giáp nuốt nuốt nước miếng, cuối cùng thì cũng đi tới cái vấn đề trọng yếu nhất, đó chính là bảo chủ vĩ đại của y tại sao còn chưa ra tiếp đãi khách nhân, Trấn Giáp trả lời mà ánh mắt đảo loạn lên, rõ ràng là y đang nói dối.

“Bảo chủ hiện tại chưa quay về bảo, thỉnh trang chủ chờ trong chốc lát.”

Võ Duyệt Dương ánh mắt trầm xuống, khóe miệng gợi lên tiếu ý đầy bí hiểm:

“Không phải là vì nghe ta tới nên đã khẩn cấp ra bảo rồi chứ?”

“Không, không phải như vậy, Võ trang chủ hạ cố tới chơi, đó là vinh hạnh cho Thiên Ưng Bảo, có khách quý như vậy tới chơi, bảo chủ của chúng tôi nhất định gấp gáp trở về.” Trấn Giáp vừa nói, nước miếng tung bay, phải lo yên ngoại thất đã rồi mới lo tới nội thất được.

“Hừ, thật là khẩu thị tâm phi”. (khẩu thị tâm phi: nói một đằng, nghĩ một nẻo )

Võ Duyệt Dương quay đầu đi, ánh mắt âm lãnh hạ xuống, vẻ mặt như đang suy nghĩ. Trấn Giáp vội vàng tiến vào nội thất, kỳ thực Trấn Lan Ưng đúng là vẫn ở trong bảo, có điều y vừa nghe thấy Võ Duyệt Dương tới, liền thật sự muốn ra khỏi bảo.

“Bảo chủ, ngài đang làm gì vậy?” Vừa mở cửa phòng của Trấn Lan Ưng , Trấn Giáp thiếu chút nữa bị hù chết.

Y thấy Trấn Lan Ưng mở cửa sổ, chẳng lẽ ngài ấy định tẩu thoát qua đường cửa sổ? Thế là y vội vã chạy tới, giữ tay áo Trấn Lan Ưng lại, nếu bảo chủ không ra ngoài tiếp khách, y thật sự sẽ thê thảm.

“Bảo chủ ở đây cách xa mặt đất nhiều lắm.”

“Chỉ cách mặt đất mười thước mà thôi, có nhảy cũng không chết người, tiếp Võ Duyệt Dương mới có thể chết người”.

Trấn Lan Ưng vẻ mặt thống khổ, khắp thiên hạ, y trời không sợ, đất không sợ, nhưng ngay từ cái ngày đầu tiên gặp Võ Duyệt Dương, y đã biết trên thế gian này y có một cường địch, một kẻ xung khắc với y, nụ cười hào sảng của y, hắn nghe xong liền phán là chói tai, y đành hãm bớt tiếng cười lại, thì bị hắn mỉa mai rằng tiếng cười của y thật giống kẻ tiểu nhân bỉ ổi.

Y ở trước mặt hắn, cười không dám cười, nói không dám nói, bỗng nhiên y trở thành một tiểu hài tử tay chân thừa thãi luống cuống không biết làm gì, chỉ cần thấy hắn là y cảm thấy toàn thân dường như không ổn, quả thật là y rất thích Võ Duyệt Tâm, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc nếu thành thân với Võ Duyệt Tâm, y sẽ mãi phải dây dưa với Võ Duyệt Dương cả đời, y liền cảm thấy cuộc sống sau này chỉ toàn một màu hắc ám, không có lối thoát.

“Bảo chủ, nếu ngài không ra, Võ Duyệt Dương sẽ nghĩ ngài sợ hắn.” Xem ra nói chỉ vô dụng mà thôi, Trấn Giáp quyết định dùng chiêu khích tướng.

Trấn Lan Ưng thống khổ vạn phần thừa nhận, y vốn là một nam nhân hào sảng, khi ở cùng với Võ Duyệt Dương lại trở thành một kẻ phải thận trọng lời nói trước sau, quả thật là khốn khổ dằn vặt vô cùng.

“Ta sợ hắn, phi thường, phi thường sợ hắn”.

“Bảo chủ, chí khí, người hãy phát ra chí khí của bảo chủ Thiên Ưng Bảo đi.” Khích tướng không được, thôi thì phải động viên vậy.

“Ta không có chí khí, sao có thể có được chứ! A Giáp, ngươi đừng ngăn ta, ta phải mau trốn, nếu không đợi lát nữa hắn tới, ta muốn trốn cũng không kịp.”

Biểu tình trên mặt y chính là của kẻ mau mau muốn chạy trốn, ai cũng không ngăn được, thế nhưng lúc này, cửa phòng bị mở ra, Võ Duyệt Dương vẻ mặt băng lãnh nhìn cái kẻ đã đặt một chân lên bệ cửa sổ Trấn Lan Ưng, lạnh lùng nói: “Ta tới rồi, ngươi không cần chạy trốn nữa”.

Thực sự là xấu hổ a, bị bắt gặp trong hoàn cảnh này, Trấn Giáp vội vã phân trần: “Bảo chủ nhà chúng ta thấy khách quý nên mới vội vàng….”

Võ Duyệt Dương lạnh lùng tiếp lời “Nên mới vội vàng nhảy cửa sổ chạy trốn?”

Trấn Giáp cái khó ló cái khôn, vội vã nêu lên lý do mà không ai tin nổi, nhưng nói chúng trước mắt cứ vượt qua tình cảnh khó khăn này đã.

“Không, không, đương nhiên là không phải rồi, bảo chủ là vì thấy phía dưới kia có một đóa hoa vô cùng kì lạ, ngài ấy muốn hái để khách quý thưởng thức, ngài xem bảo chủ đang chuẩn bị nhảy xuống để hái hoa.”

“Hái hoa ư?”

Võ Duyệt Dương tới gần, Trấn Lan Ưng lúng túng xấu hổ, chẳng phải hắn vừa mới bị người ta nhìn thấy cảnh y định nhảy cửa sổ chạy trốn đó sao, thật là mất hết tự tôn của nam tử hán đại trượng phu, vốn y định kiếm chuyện gì đó nói để làm dịu không khí căng thẳng này, thế nhưng đột nhiên Võ Duyệt Dương lợi dụng lúc Trấn Lan Ưng không đề phòng cảnh giác, đã tàn nhẫn ra tay đẩy cho y một phát, khiến y té nhào xuống dưới.


Võ Duyệt Dương cũng không thèm nhìn xuống dưới xem tên nam nhân bị hắn đẩy ngã ra sao mà thản nhiên xoay người nhìn Trấn Giáp, Trấn Giáp thề rằng, hắn thấy rõ trong mắt Võ Duyệt Dương ánh lên tà ý, Trấn Giáp trợn lồi mắt, mồm há hốc, quả nhiên không hổ danh ác bà bà tâm địa độc ác, thản nhiên đẩy bảo chủ ngã xuống dưới, Ác bà bà! Võ Duyệt Dương hắn quả thật là Ác bà bà!

“Bảo chủ…ngài….ngài có ổn không?”

Trấn Giáp vừa len lén nhìn sắc mặt của Võ Duyệt Dương, vừa nhỏ giọng hỏi thăm bảo chủ của y, tuy rằng bảo chủ nhà y võ công cao cường, thế nhưng là bị đánh lén nha, may mắn nhất thì cũng ngã gẫy chân.

Trấn Lan Ưng ở phía dưới hô với lên:

“Không….không sao.”

“Vậy đã bắt đầu hái hoa cho ta chưa?”

Võ Duyệt Dương vẫn có thể ra cái lệnh này sao? Trấn Lan Ưng ngồi trên mặt đá thở dốc, ban nãy thiếu chút nữa là chân của y coi như phế bỏ, Võ Duyệt Dương thật là tâm địa thâm độc, ra tay không chút lưu tình.

Trấn Lan Ưng vì cố nén đau đớn mà hốc mắt đã ngập nước, thế nhưng y cũng không dám lờ đi, không trả lời câu hỏi của Võ Duyệt Dương, không có cách nào khác, chỉ đành ngồi thở dốc một lát rồi trả lời: “ Được, ta lập tức đi hái hoa”.

Trấn Lan Ưng hết nhìn bên trái lại quay qua bên phải, trong ngực nén xuống một cơn sợ hãi, phía dưới này chỉ toàn đá là đá, bốn phía hoàn toàn trụi lủi, sao có thể moi ra hoa ở cái chốn này chứ? Y biết hái hoa ở đâu mà mang tới cho Võ Duyệt Dương xem?

Có điều, Trấn Giáp cũng đã lường được tình hình, lập tức sai người chạy đi mua loài hoa quý nhất mang tới đây, len lén chuyền xuống phía dưới cho Trấn Lan Ưng theo đường cửa sổ, Trấn Lan Ưng mặt mũi tèm lem, người đầy bụi đất, cầm một bó hoa mà y chưa từng thấy bao giờ mang lên cho Võ Duyệt Dương xem, hơn nữa còn cẩn thận cười cười, có thể thấy có bao nhiêu nịnh nọt đều hiện hết lên trên mặt.

“Chính là loại hoa này, Duyệt Dương, ngươi ngạc nhiên không?”

Võ Duyệt Dương cầm bó hoa lại gần, ngó bên trái một chút, lại ngó bên phải một chút, khiến Trấn Lan Ưng đứng coi mà toát mồ hôi vì sợ hắn nhìn ra được mánh khóe của y.

Nhìn một hồi lâu, Võ Duyệt Dương thản nhiên nói: “Hoa này là do tôi tớ trong trang viện của ta bán, mỗi đóa hoa đáng giá mười lạng bạc, ngươi coi, ở đây còn có ấn ký của Duyệt Dương sơn trang, quả thật đúng là thú vị a, hoa do trang viện nhà ta bán ra lại có thể sinh trưởng dưới cửa sổ nhà ngươi?”

Trấn Lan Ưng chết lặng, không còn biết gì hơn ngoài quay đầu cầu cứu Trấn Giáp, mà Trấn Giáp hiện tại cũng đang sống dở chết dở, y thuận miệng bịa đại: “Đúng vậy, đúng vậy, Võ trang chủ, quả là một điều vô cùng bất ngờ.”

Võ Duyệt Dương khẽ nhếch khóe miệng: “ Ta nói Trấn bảo chủ, nếu hoa của nhà ta hay mọc dưới cửa sổ của nhà ngươi, vậy sau này mỗi ngày ngươi hãy hái một đóa mang tới sơn trang của ta có được không?”

Trấn Giáp đứng một bên len lén cực lực lắc đầu, hoa này chỉ nở vào một mùa nhất định, mà cũng không phải ngày nào cũng nở, bởi vậy mà vô cùng quý hiếm. Trấn Lan Ưng nhìn thấy Trấn Giáp ra hiệu, vội vàng nói: “Hoa này mười năm mới mọc một lần, bởi vậy không có cách nào…”

Võ Duyệt Dương đứng lên lạnh lùng nói: “Muốn kết hôn với muội muội nhà ta, thế nhưng một chút tâm ý cũng không có, có thể thấy ngươi hoàn toàn là tình giả ý giả, thùng rỗng kêu to, ta sao có thể giao muội muội của ta cho thứ ngụy quân tử như ngươi?”

Trấn Lan Ưng vô cùng muốn nói rằng y căn bản hoàn toàn không muốn cưới muội muội của hắn, chỉ cần nghĩ tới việc sau này hắn là anh vợ của y, y đã sợ hãi tới tận tâm can, y vô cùng nguyện y lấy một nữ nhân bình thường, không chút xinh đẹp.

“Biểu tình của ngươi như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ trong lòng người đang nghĩ là không muốn trở thành người thân của ta, không muốn cưới muội muội của ta?” Võ Duyệt Dương quát hỏi, tuyệt không lưu tình.

“Không…không ….Hoàn toàn không phải!” Bị nói trúng tim đen, hơn nữa lời nói lại vô cùng gai góc khiến Trấn Lan Ưng chật vật vạn phần.

“Vậy ngươi là có ý tứ gì?”

“Ta không dám có ý tứ.” Trấn Lan Ưng giống như tiểu thiếp bị Ác bà bà mắng chửi, vô cùng sợ hãi, chỉ thiếu điều đứng run lẩy bẩy.

“Ngươi chính là rất có ý khác, vừa nghe thấy tên ta, ngươi lập tức nhảy cửa sổ chạy trốn, mang tới một bó hoa mua ngoài chợ mà lại dám tính chuyện lừa gạt ta.”

“Ta…Ta không dám.”

“Không dám? Ngươi vốn là vô cùng dám làm như thế.”

Cầm lấy bó hoa, Võ Duyệt Dương đập về phía Trấn Lan Ưng , Trấn Lan Ưng chỉ còn thiếu nước quỳ xuống mà xin lỗi, Trấn Giáp trông cảnh này mà tưởng tưởng tới cảnh một con hổ uy phong sa cơ mà bị khuyển khi dễ thật vô cùng thương tâm (khuyển là chó a~ =))), hay giống như một Ác bà bà khi dễ người tiểu thiếp, Võ Duyệt Dương căn bản là từ nhỏ đã muốn ngược đãi vị bảo chủ bá chủ thiên hạ của y.

Thấy hắn mắng nhiều khát nước, Trấn Lan Ưng lập tức tìm cách nịnh nọt tự tay rót trà dâng lên, Võ Duyệt Dương cầm lấy chén trà, sau đó mới nói: “ Hôm nay ta dẫn muội muội theo, ngươi nếu không có việc gì, không cần phải theo ta, ra gặp nàng ấy đi.”

Trấn Lan Ưng chớp mắt cảm thấy như mình vừa được đại xá, thầm khấn tạ thiên địa, Võ Duyệt Dương nhìn thấy, trong mắt lửa giận lại nổi lên, nhưng hắn cố đè xuống để hỏi: “Ta…Ngươi không thích ta tới vậy sao?”

“Không có ý này”. Trấn Lan Ưng nói mà không chút thành thực.

Cảm thấy Trấn Lan Ưng nghĩ một đằng, nói một nẻo, Võ Duyệt Dương mặt mày đại biến, Trấn Giáp thấy vậy vội nói: “Bảo chủ, ngài mau đi gặp Võ cô nương đi, tránh để nàng chờ lâu.”

Trấn Lan Ưng đưa mắt cảm kích nhìn Trấn Giáp, rồi lập tức bàn chân như được bôi dầu, nhanh chóng đi ra cửa, Võ Duyệt Dương buồn chán ngồi trên ghế, Trấn Giáp nói nhỏ: “Võ trang chủ, thỉnh ngài cứ tự nhiên”.

“Ân, ngươi đi đi.”


Biết rõ hắn là một Ác bà bà đáng sợ, thế nhưng Trấn Giáp trước khi đi vẫn quay người lại nhìn Võ Duyệt Dương, nhìn thấy đôi mắt ánh lên vẻ cô đơn của Võ Duyệt Dương, y giật mình, thiên địa ơi, sao bỗng dưng y cảm thấy Võ Duyệt Dương so với muội muội Võ Duyệt Tâm lại điềm đạm và đáng yêu bội phần? Một người như thế sao có thể là một Ác bà bà vô cùng đáng sợ a! Ảo giác, toàn bộ chỉ là ảo giác! Tuyệt đối không thể bị lừa! Bởi vậy Trấn Giáp cũng lập tức ly khai. Trấn Lan Ưng đi ra ngoài rồi, liên tục vừa đi vừa quay đầu lại, may mắn Võ Duyệt Dương không có đuổi theo mình, may quá hắn thực sự ngồi lại sảnh.

“Trấn bảo chủ, ngài đang nhìn gì vậy?”

Võ Duyệt Tâm phong tư yểu điệu nhìn y mỉm cười, hắn đưa tay lên ngực, ổn định lại nhịp tim đang đập dồn dập, nếu nói rằng y vừa nãy thoát ra được khỏi phòng thật giống như vừa thoát khỏi cảnh bị người ta truy giết e rằng người nghe cười vỡ bụng.

“Không nhìn gì cả, Võ cô nương, hoan nghênh nàng tới Thiên Ưng Bảo du ngoạn.” Vừa nhìn thấy Võ Duyệt Tâm, Trấn Lan Ưng lập tức hồi phục lại phong thái bình thường.

Nhìn thấy trước mắt mình là đệ nhất mỹ nhân Võ Duyệt Tâm, y thật sự không dám tin rằng Võ Duyệt Dương và Võ Duyệt Tâm là huynh muội sinh đôi, một kẻ là Ác bà bà khủng bố, một người là mỹ nhân đệ nhất, xinh đẹp thiện lương giống tiên hạ phàm.

“Ngươi gặp ca của ta chưa?”

Trấn Lan Ưng gật đầu: “Ân, lệnh huynh đang uống trà tại sảnh.”

“Ca của ta mang theo vài thứ cho ngươi, nói muốn ở lại đây hai ngày.”

“Hai ngày?!” Trấn Lan Ưng kinh hoàng kêu to, chỉ một ngày y đã không thể chịu nổi, sao có thể chịu được những hai ngày?

Võ Duyệt Tâm nhìn thấy phản ứng của Trấn Lan Ưng , cảm thấy như mình bị hạ nhục.

“Là cô của ta muốn ta qua đó ở vài ngày, nhưng ca của ta không quen ở chỗ của cô, nên mới muốn sang đây ở một hai ngày, đợi ta ở cùng cô vài ngày rồi lại qua đây, ta không biết rằng bảo chủ…có chỗ không tiện.”

Kiên quyết không chào đón được nói thành có chỗ không tiện, Võ Duyệt Dương quả thật là cô nương ý nhị. Trấn Lan Ưng tức giận thầm chửi rủa mình, y là một người hào sảng nghĩa hiệp, sao có thể không chào đón bằng hữu ở lại? Huống hồ một người còn là nương tử tương lai của y, sở dĩ y phản ứng như vậy là do người còn lại chính là Võ Duyệt Dương.

“Không…không phải là bất tiện, chỉ là hai ngày tới ta bận công việc, chỉ sợ không thể tiếp đón lệnh huynh chu đáo, thất lễ với lệnh huynh.”

Y cố tìm một lý do để khiến phản ứng của y không quá thất lễ.

“Nguyên lai là như vậy.” Võ Duyệt Tâm khẽ vuốt ngực mình, ngẩng đầu mỉm cười.

Nụ cười của nàng từ trước đến nãy khiến cho ý chí kiên định của nam nhân cũng có thể nhũn ra, thế nhưng Trấn Lan Ưng phát hiện ra y vẫn trấn định như thường, quả thật y cũng thấy Võ Duyệt Tâm rất đẹp, thế nhưng lại không thể khiến y khuynh đảo, y cảm thấy dường như thiếu thiếu cái gì đó.

Bất quả Trấn Lan Ưng nghĩ rằng y là một người vô cùng lý trí, mà tìm một cô nương tốt để kết hôn chẳng qua cũng chỉ là việc thành gia lập nghiệp mà thôi, chọn Võ Duyệt Tâm chỉ bởi là nàng vô cùng thích hợp cho vị trí phu nhân bảo chủ mà thôi, …trừ việc nàng có một vị ca ca vô cùng kinh khủng.

“Cảm tạ ngài, bảo chủ”.

Võ Duyệt Tâm xấu hổ nhìn Trấn Lan Ưng cười, Trấn Lan Ưng đưa nàng vào trong bảo, nói chuyện sau này phải cải tổ lại bảo như thế nào, việc này Võ Duyệt Tâm nghe cảm thấy không hứng thú, ban đầu nàng còn chăm chú nghe, sau nàng chỉ lễ phép mỉm cười.

Trấn Lan Ưng cảm thấy trong ngực có chút đau lòng, y vốn muốn dành chút thời gian để nói chuyện gì thú vị với nàng, nhưng y cũng hiểu hầu hết các cô nương hoàn toàn không hứng thú với chuyện này.

Võ Duyệt Tâm nhìn Trấn Lan Ưng anh tuấn ngât trời, nàng nghĩ Trấn Lan Ưng là một nam nhân tốt, có một phong thái bất phàm, việc gả cho hắn là điều mà tất cả các cô nương khác mong ước.

Thế nhưng khi hắn nói tới việc của bảo, nói chuyện làm thế nào để Thiên Ưng Bảo vững mạnh, nữ nhân chúng ta nghe kiến thức nửa vời, hoàn toàn không hiểu, phải cố gắng lắm mới không ngủ gật, gả cho một người như vậy liệu có tốt không?

Tuy rằng lúc trước cùng ca ca nói chuyện, nàng biết Võ Duyệt Dương phi thường ngưỡng mộ Trấn Lan Ưng, bọn họ đã tới Thiên Ưng Bảo nhiều lần, tuy rằng ca ca từ trước tới này vốn không thích nàng xuất đầu lộ diện ra ngoài, nhưng lại rất chịu khó đưa nàng tới Thiên Ưng Bảo.

Võ Duyệt Tâm biết Trấn Lan Ưng sau này sẽ đổi xử rất tốt với nàng, cũng biết làm phu nhân Thiên Ưng Bảo thật khiến người khác ngưỡng vọng, nhưng nàng lại không rõ như vậy liệu có tốt hay không?

Trấn Lan Ưng trò chuyện cho tới khi Võ Duyệt Tâm ly khai mới thôi, Võ Duyệt Dương sau khi đưa muội muội tới nhà cô mới trở về một khách điếm.

Hắn ngồi tại khách điếm, hắn đã chuẩn bị thật tốt cho hôm nay, thế nhưng tới lúc thực hiện thì hắn lại do dự.

“Ta làm như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?” Võ Duyệt Dương ngồi trước gương tự hỏi.

Hắn cởi dải dây, chỉnh sửa lại tóc mình, hắn và Võ Duyệt Tâm rất giống nhau bởi bọn họ là huynh muội sinh đôi, chỉ cần chỉnh sửa lại tóc, mặc nữ trang là hắn có thể đóng giả làm Võ Duyệt Tâm.

“Như thế này chí ít khi nhìn thấy ta, y cũng sẽ không giống như nhìn thấy quỷ.”

Hắn tự hỏi tự trả lời, hắn thực thích Trấn Lan Ưng , có điều mỗi lần Trấn Lan Ưng thấy hắn, tựa như đang gặp quỷ, thái độ đó khiến cho hắn cảm thấy tức giận, lại càng trở nên hà khắc, mà như vậy, khi gặp hắn, Trấn Lan Ưng lại càng khiếp sợ.

“Ta hóa trang thành Duyệt Tâm, để khi thấy ta y không bỏ chạy.”

Hắn mặc nữ y, sơ chỉnh lại tóc, giờ hắn và Duyệt Tâm vô cùng giống nhau, vừa ra khỏi khách điếm, đã có một bầy nam nhân bu lấy, bầy ra khuôn mặt thối, hắn rất tức giận, nhưng không thể mở miệng thóa mạ vì hiện tại hắn đang giả làm Duyệt Tâm, đành chỉ mỉm cười rồi tìm cách thoát ra khỏi đàn ong bướm, thế nhưng nam nhân bu quanh ngày một đông, Võ Duyệt Dương cảm thấy vô cùng phiền phức, đang định mở miệng mắng chửi thì Trấn Lan Ưng xuất hiện.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.