40 Ngày Kết Hôn

Chương 55: Ngày thứ ba mươi chín


Đọc truyện 40 Ngày Kết Hôn – Chương 55: Ngày thứ ba mươi chín

Chênh lệch tâm lý quá lớn nhất thời làm Vân Thường có phần hoảng hốt, chớp chớp mắt, ánh mắt dán vào áo cưới trên nền nhà, không sao dời đi được.

Áo cưới khoác ngay ngắn trên người ma nơ canh, đang đặt trên nền nhà bằng gỗ khô ráo.

Không phải loại váy xòe kiểu tây, thiết kế mang khuynh hướng sườn xám của Trung Quốc, không tay, chất liệu sa tanh, dùng kim cương nhỏ quấn thành các kiểu hoa văn.

Bên ngoài phủ một lớp voan trắng mỏng manh, mềm mại đẹp đẽ. Cổ áo cũng kiểu sườn xám, trước ngực tạo hình trái tim, eo thắt, vừa vặn lộ ra mọi ưu điểm trên người phụ nữ.

“Vân Thường, thích không?” Trán Lục Diệp chạm vào trán cô, lúc nói hơi thở ấm áp phả nhè nhẹ trên mặt Vân Thường, khiến má cô lập tức nhuộm một màu hồng nhạt bóng láng.

Áo cưới đối với một cô gái mà nói, tất nhiên có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt. Bắt đầu từ ngày bị Vân Quang Phương bán, Vân Thường không nghĩ đến có ngày mình cũng sẽ khoác lên mình chiếc áo cưới chỉ thuộc về cô.

Cảm giác kích động xen lẫn rụt rè e lệ bốc lên đầu, Vân Thường rũ mắt ấp úng: “Anh… anh lấy ở đâu?”

Lục Diệp buông Vân Thường ra, khom lưng dựng ma nơ canh lên, kéo khóa kéo sau áo cưới ra. Nâng đến trước mặt Vân Thường yêu cầu “Mặc cho anh xem.”

Dưới ánh đèn sáng choang, kim cương đính trên áo cưới trắng tinh nhấp nháy không ngừng, cơ hồ lóa mắt Vân Thường.

Ngón tay cô động đậy, cuối cùng không nhận lấy. Chỉ thu liễm tâm tình nơi đáy mắt xong mới ngẩng đầu nhìn Lục Diệp “Anh ra ngoài… là vì lấy cái này?”

Lục Diệp gật đầu “Ừ.”

Kích động thì kích động, Vân Thường không quên chuyện trước đó, bây giờ thấy anh ngốc nghếch cầm áo cưới chờ mong nhìn cô, cũng không để ý, bắt đầu tính nợ.

“Người phụ nữ đó là ai?”

Lần này Lục Diệp trả lời mau mắn, gãi cái đầu đinh trầm giọng đáp: “Nhà thiết kế áo cưới.”

Cái gì? Đáp án này khiến Vân Thường giật mình. Là nhà thiết kế! Cũng tức là nói, áo cưới này là do anh tìm người làm?

Nhưng đã là nhà thiết kế vì sao anh không nói sớm với cô? Rõ ràng biết cô nghi ngờ quan hệ của anh và người phụ nữ đó, anh lại không giải thích gì cả. Chuyện đơn giản như vậy thật sao?


“Vậy sao trước đó em hỏi anh, anh không nói?” Mình rối rắm đau khổ cả một đêm hóa ra không đâu vào đâu! Vân Thường thiếu điều muốn tách đầu Lục Diệp ra xem rốt cuộc anh đang nghĩ cái gì.

Tự dưng biến chuyện đơn giản như thế thành cục diện thần hồn nát thần tính!

“Khụ khụ,” Lục Diệp ho khẽ một tiếng, hơi ngoẹo mặt đi, cứng ngắc dời đề tài “Vân Thường, mặc cho anh xem.”

Lần này Vân Thường cứng rắn, kiên quyết không theo ý anh “Lục Diệp, em rất khó chịu.”

Cô ngước nhìn anh “Em tưởng anh và người phụ nữ đó…” Còn lại cô không nói hết nhưng Lục Diệp đã hiểu được rồi.

Kỳ thật anh biết Vân Thường thấy cử chỉ giữa anh và Candy thì mất hứng nhưng không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy.

Anh cứ tưởng buổi chiều sẽ may xong áo cưới, nên mới không giải thích, ai dè đến lúc kiểm tra cuối cùng, cổ áo lại có vấn đề, mới kéo dài đến rạng sáng.

Với lại anh sợ làm nhăn hỏng mất áo cưới nên rinh luôn ma nơ canh mặc áo cưới từ chỗ Candy về. May mà ban đêm trên đường không có mấy người nên mới không bị vây xem.

Nhưng… nhưng nói hết mọi chuyện với cô… cô…

Lục Diệp chỉ cảm giác trên mặt nóng bừng, nóng tới mức vành tai anh muốn bỏng luôn.

Hầu kết động đậy, muốn qua quýt cho xong nhưng nhìn thấy Vân Thường chớp chớp mắt hạnh thì chịu thua.

“Anh muốn cho em một hôn lễ nhưng không đủ thời gian…” Mặt thiếu tá Lục có phần chán nản “Anh với cô ấy không có gì, thật đó! Candy là nhà thiết kế áo cưới Giản Viễn Đường giới thiệu.”

Anh nói đến đó thì dừng lại, len lén liếc trộm Vân Thường một cái mới nhỏ giọng nói tiếp: “Anh, anh không có hứng thú với phụ nữ khác.”

Lông mi Vân Thường run run “Vậy vì sao anh lại kéo tay cô ta không cho cô ta đi?” Nói cho cùng, cô để ý nhất chính là vụ này.

Lục Diệp nôn nóng, biết Vân Thường giận thật rồi, nét mặt cũng không còn bình tĩnh và nghiêm túc nữa, vội vàng giải thích: “Cô ta mới ly hôn, nói tâm tình không tốt, muốn dời ngày giao áo cưới lại!”


Mắt thiếu tá Lục đầy lửa giận, rõ ràng nói hôm nay phải giao áo cưới! Nhưng dù sao người đang đứng dưới mái hiên, bị người ta bắt thóp, nếu áo cưới không thể may xong đúng hạn, vậy anh tỉ mỉ chuẩn bị một ngày này cũng phí công luôn.

“Hơn nữa…” Thiếu tá Lục hơi căng thẳng “Cô ta gặp được người đàn ông khác, nói muốn theo bạn trai mới ra nước ngoài chơi mấy ngày, anh… anh hết cách, đành cầu xin cô ta, kêu cô ta đừng đi.”

Anh chỉ có một ngày, cần phải lấy được áo cưới đến tay, bằng không chờ anh về bộ đội, tất cả đều ngâm nước nóng hết.

Hóa ra là thế! Hiện tại Vân Thường thật tình không biết nên khóc hay cười. Cô nhẹ nhàng thở dài, mặt đầy vẻ bất lực “Vậy tại sao không nói với em?” Hại cô nghĩ ngợi lung tung, quả thật.. nào phải mang lại ngạc nhiên mừng rỡ cho cô, rõ ràng là sống quá dễ chịu, đặc biệt làm loạn thêm cho cô thì có!

Ánh mắt Lục Diệp lập lòe, người đàn ông cao gần một mét chín, thế mà lúc này có vẻ ngượng ngùng, gương mặt nghiêm túc cứng rắn kia nhuốm vẻ thẹn thùng “Anh, anh xem trên mạng…”

Vân Thường kiên nhẫn gặng hỏi “Xem cái gì?”

Bàn tay nâng áo cưới siết lại, lại vội vàng thả ra, sợ nhăn áo cưới. Lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh, lỗ tai đỏ gay, hầu kết lăn lộn mấy lần, khó khăn lắm mới nói được một câu.

“Loại chuyện này phải hành động bất ngờ mới làm, làm…” Thiếu tá Lục đột nhiên ôm lấy Vân Thường đang cong môi lên vào lòng, vừa lột áo ngủ của cô vừa nghiến răng đáp “Làm bà xã ngạc nhiên mừng rỡ!”

Bộ dạng hung dữ đó, quả thật cứ như muốn ngấu nghiến Vân Thường vào bụng.

Vân Thường cũng không giãy dụa, mặc anh luống cuống tay chân cởi đồ mình ra.

Cô đau lòng khổ sở thiếu chút nữa bay về nhà họ Lục. Giờ bỗng nhiên anh nói với cô đây là một sự ngạc nhiên bất ngờ! Tất cả chỉ là một trò cười, anh không thích người phụ nữ khác, cũng không có ngoại tình, chẳng qua vì một bộ áo cưới mà thôi.

Vân Thường vịn trán, cô cảm động thật nhưng vui mừng thế này cô chịu không nổi.

“Lục Diệp,” Cô đè Lục Diệp đang xỏ tay áo cưới lên người cô, cố gắng lựa lời “Đừng làm chuyện như thế nữa.”

Tay Lục Diệp khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt hiện rõ ràng bị tổn thương “Em không thích sao?”

“Không phải,” Vân Thường bị anh nhìn có chút chột dạ, dứt khoát không nhìn vào mắt anh nữa, duỗi tay xỏ tay vào áo cưới, rũ mắt nói “Anh như vậy em rất dễ hiểu lầm, anh xem hôm nay anh kéo tay người phụ nữ kia…”


“Anh không kéo tay cô ta! Chỉ túm cổ tay cô ta thôi!”

Đối với vấn đề này thiếu tá Lục kiên quyết làm sáng tỏ.

“Được, được.” Vân Thường không muốn tranh với anh, thấy anh còn chưa hiểu dứt khoát nói rõ “Sau này đừng lôi lôi kéo kéo người phụ nữ khác!”

Lục Diệp giật mình, phản ứng lại lập tức toét miệng cười, Vân Thường nhà anh đang ghen kìa!

Cái gì mà lôi lôi kéo kéo người phụ nữ khác chứ, anh không làm đâu! Gật đầu, sảng khoái đáp ứng “Được!”

Không đợi Vân Thường nói tiếp, vọt ra sau lưng cô kéo dây kéo sau áo cưới lên.

Áo cưới trắng tinh kiểu phục cổ mặc trên người Vân Thường vừa khít, hiện rõ dáng người thon thả, ngực cong eo mảnh của cô. Cô buông xõa tóc, gương mặt trắng nõn nhuốm màu hồng quyến rũ, vạt váy dài trải phía sau.

Cứ thế đứng trước mặt Lục Diệp, hàng mi dày cong cong e thẹn chớp chớp, như cánh bướm giữa vườn hoa giang cánh muốn bay. Thỉnh thoảng ngước nhìn anh, lại nhanh chóng dời đi.

Linh động trong sáng kết hợp hoàn mỹ với thành thục quyến rũ, thiếu tá Lục nhìn không chớp mắt.

Vân Thường thấy anh nửa ngày không nói, vừa thẹn vừa lo, hai tay luống cuống túm áo cưới, lại nhanh chóng thả xuống, hơi nghiêng đầu hỏi Lục Diệp “Không, không đẹp ư?”

Mắt Lục Diệp sáng khiếp người, đồng tử đen nhánh lấp loáng ánh áng, anh đi tới ôm Vân Thường vào lòng, động tác rất nhẹ như sợ kinh động vẻ đẹp của cô lúc này.

“Rất đẹp.” Lục Diệp vùi mặt vào hõm cổ Vân Thường, trong lúc nói chuyện cánh môi như đang hôn lên cổ cô “Đẹp nhất thế giới.”

Anh không biết nói lời âu yếm, bây giờ kích động cực điểm nói chuyện cũng khô khan như thế.

Nhưng thân thể run run nhè nhẹ của anh đã chuyển tâm tình tận đáy lòng anh đến Vân Thường. Vân Thường ôm lại anh, cảm xúc nóng nảy cả buổi tối tan biến, chỉ còn lại hạnh phúc ngập tràn.

Đã rạng sáng rồi, áo cưới cũng mặc xong, nên đi ngủ. Vân Thường đang mang thai, không thể thức đêm.

Lục Diệp biết đạo lý này, đành lưu luyến nhìn cô cởi áo cưới ra, lại cẩn thận mặc vào ma nơ canh.

Anh không biết những người đàn ông khác thấy vợ mình mặc áo cưới sẽ có cảm giác gì, nhưng anh biết rõ ràng, lúc Vân Thường mặc áo cưới anh đem về, đứng đó cười thẹn thùng với anh thì.

Anh gần như không kiểm soát nổi tình cảm mãnh liệt sục sôi trong lòng, muốn ôm lấy cô chạy ra ngoài một vòng, hoặc là hung hăng khảm cô vào trong xương thịt mình, cả đời không tách ra!


Tình cảm này đến quá mãnh liệt, cho dù năng lực tự kiểm soát của anh rất mạnh cũng không kềm nén nổi. Chỉ có thể ôm Vân Thường vào lòng, không để cô thấy vành mắt đỏ hoe của mình.

Vì mấy phút ngắn ngủi này, đời này cũng đáng giá rồi.

Vân Thường đã ngủ, hơi thở đều đều dài lâu, mấy lọn tóc mất trật tự dán trên mặt cô, Lục Diệp thò tay nhẹ nhàng vén tóc giúp cô.

Nhìn mặt cô đăm đăm hồi lâu mới thở dài, trong mắt thoáng qua chút ảo não.

Hôm nay anh làm việc thật quá hỏng bét, khiến cô đau lòng đến mức này, xem ra trên mạng nói không thể tin! Đều là nói bừa!

Mừng rỡ bất ngờ gì chứ! Còn không cho vợ biết! Cuối cùng Vân Thường còn chảy nước mắt! Thiếu tá Lục dùng ngón cái vuốt ve mặt Vân Thường, ánh mắt tràn ngập đau lòng.

Sau này không lên mạng xem mấy thứ vớ vẩn đó nữa. Thiếu tá Lục quyết định rồi!

Cánh tay ôm Vân Thường lại chặt thêm, lầu bầu trong bụng một câu, may mà dáng vẻ cô mặc áo cưới chỉ có một mình mình thấy, không tiện nghi người khác.

Tác giả có lời muốn nói:


Thiếu tá Lục: Vân Thường, anh sai rồi…


Vân Thường: hứ


Thiếu tá Lục: sau này anh không lôi lôi kéo kéo phụ nữ khác nữa


Vân Thường: hứ


Thiếu tá Lục (quyết tâm): sau này anh thấy phụ nữ nhất định đi đường vòng! Nên… nên em thấy đàn ông cũng đi đường vòng nhé ~(≧▽≦)/~


Vân Thường: cút đi!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.