Thế Nào Là Hiền Thê

Chương 89: Cung Khôi Nguyên mới


Đọc truyện Thế Nào Là Hiền Thê – Chương 89: Cung Khôi Nguyên mới

Editor: Mèo

Sau khi tấn phong hậu cung, thì đến gia phong cho người có công trong tiền triều, dĩ nhiên gia phong không phải như rau cải ngoài chợ, ai muốn cũng được. Đầu tiên ban thưởng cho mẫu tộc của hai vị Hoàng thái hậu, hai gia tộc này đều là người nhàn hạ, Hạ Hành cũng chỉ ban tước vị, rõ ràng rất vinh quang, nhưng không có thực quyền.

Rồi sau đó là một số cựu thần có công, nên thăng chức thì thăng chức, nên ban thưởng thì ban thưởng. Còn về phần những người trước kia đứng bên phe Hạ Uyên hoặc đã từng đắc tội với Hạ lão nhị này, thì xin lỗi, biết điều thì nên ngoan ngoãn nép vào một góc đi, không xử lý ngươi đã là may lắm rồi.

Trong số những người được ban thưởng, người thu hút sự chú ý nhất chắc hẳn là Điền Tấn Kha. Tuy ông chỉ là Hầu tước truyền thừa, nhưng trong kinh thành này, ông có thể đứng ở vị trí này trong thời gian lâu như vậy, hoàn toàn đều dựa vào năng lực của mình. Hôm nay hoàng thượng vung tay ban thưởng, thăng chức Hầu tước thừa kế của ông thành nhất đẳng Công, lại còn tứ phong danh hào ‘Trung Nghĩa’. Ban thưởng năm ngàn lượng bạc trắng cho Trung Nghĩa Công mở rộng phủ Công gia, cuối cùng còn hào phóng tự tay viết biển hoành phi ‘Phủ Trung Nghĩa Công’ thưởng cho Điền Tấn Kha, có thể thấy được thánh sủng nồng hậu bực nào.

‘Trung’, đương nhiên là chỉ ông trung thành với hoàng đế. Còn về phần ‘nghĩa’, có người suy đoán là bởi vì hoàng thượng cảm động và tri ân Điền Tấn Kha đã bảo hộ chăm sóc cho hoàng hậu thuở thiếu thời, cùng với tấm lòng thương yêu muội muội mình – Điền thị, nên mới ban cho chữ ‘nghĩa’ này. DĐ.LeêQuyýĐoôn ͐

Nghĩ đến cảnh tượng Trung Nghĩa Công phong quang vô lượng với Khúc gia đã thảm bại xuống dốc, không ít người bắt đầu cảm khái, phàm làm chuyện gì cũng nên biết tu thân tích đức, cái gọi là nhân quả báo ứng, thiên lý tuần hoàn, không phải là không có, chỉ là chưa đến mà thôi.

Trung Nghĩa Công người ta không có nữ nhi giỏi, thì có một cháu ngoại gái tốt, đó cũng là số mệnh người nhà, hâm mộ không để đâu cho hết mà.

Khúc Khinh Cư nghe nói Hạ Hành gia phong cữu cữu thành Trung Nghĩa Công thì cũng không cảm thấy bất ngờ lắm. Lúc trước, nàng đã nhận thấy Hạ Hành hết sức sùng bái cữu cữu mình, hiển nhiên là rất tán thưởng tác phong làm người của ông, hôm nay hắn lên ngôi cửu ngũ chí tôn, thì càng cần một người như cữu cữu mình làm việc cho hắn, thay vì nói hắn ban thưởng cho cữu cữu, không bằng nói hắn đang ‘đào’ nhân tài trong thiên hạ về ra sức làm việc cho mình thì đúng hơn.

“Hoàng hậu nương nương, cung Khôi Nguyên đã được sửa đổi xây dựng lại gần xong, hay là phiền người di giá đến xem thử có chỗ nào không thích, thì bảo phía dưới thay đổi lại, rồi mới bài biện trang trí tiếp ạ.” Minh Hòa đến hậu điện, khom người đứng trước mặt Khúc Khinh Cư. Nói tới việc tân trang cung Khôi Nguyên.


Đổi mới cung Khôi Nguyên có lẽ là công trình lớn nhất trong hậu cung rồi, hơn một tháng nay, cơ hồ đã tập hợp nhân mã làm suốt ngày đêm không nghỉ, mới cải tạo thành giống như trên bản vẽ. Bởi vì đang là mùa hè, sợ nước sơn mới trên tường dể bị nứt ra, cho nên những ngày đầu, phàm là những nơi vừa mới sơn lên, phải đặc biệt đặt chậu băng ngay bên cạnh để làm ẩm, đủ để thấy hoàng thượng xem trọng chuyện này như thế nào.

Khúc Khinh Cư nhìn sắc trời bên ngoài, hôm nay sắc trời râm mát, ra ngoài cũng không thấy oi bức khó chịu lắm, chắc là Minh Hòa cố ý chọn thời tiết như này mới nêu lên chủ ý, nàng lập tức gật đầu, nói: “Hôm nay thời tiết mát mẻ, ra ngoài đi dạo cũng tốt, cả ngày bổn cung đều ở trong phòng cũng thấy hơi buồn bực.”

Bởi vì cung Thiên Khải rất gần cung Khôi Nguyên, nên Khúc Khinh Cư không ngồi phượng liễn, mà chỉ mang theo cung nữ thái giám hầu hạ tản bộ đi thẳng đến đó. Vừa vào trong, nàng liền phát hiện nơi này rất khác với cung Khôi Nguyên mà lần đầu tiên nàng đến, lúc đó mặc dù bên trong cung Khôi Nguyên rộng rãi, nhưng lại có vẻ lành lạnh. Hơn nữa, lúc ấy nàng lấy thân phận là Vương phi đến bái kiến hoàng hậu, hiện tại nàng là chủ nhân của cung điện này, chỉ xét về tâm trạng, cũng đã có khác biệt rất lớn rồi.

Lọt vào tầm mắt là hoa viên cây cối đã được sửa lại rất chú tâm tỉ mỉ, khiến người ta vừa nhìn vào sẽ cảm thấy vừa rộng rãi vừa thoáng mát, đây gọi là vừa nhìn đã thích trong lời đồn. Phía ngoài vườn hoa được bày trí hòn non bộ mang phong vị của Giang Nam, làm cho người ta lần đầu tiên nhìn thấy sẽ có cảm giác hết sức phong nhã. Tiến vào chính điện, cửa sổ trong phòng đều mới toanh, trên cánh cửa được điêu khắc Long Phượng Trình Tường, ngay cả khung cửa sổ cũng có chạm khắc hoa văn sang trọng.

Chính điện là nơi ở của Khúc Khinh Cư, cho nên khắp mọi nơi trong đây đều cực kì tinh xảo, trong mỗi ngóc ngách cũng được chú trọng, chỉ cần nhìn phớt qua một cái đã có thể biết được người làm việc tỉ mỉ kĩ càng thế nào, nàng khó mà tìm ra được nơi nào không vừa ý.

Minh Hòa thấy hoàng hậu nương nương lộ ra vẻ hài lòng, liền nói: “Hoàng thượng nghe nói trong nước sơn bình thường sẽ có một số chất có hại cho thân thể, nên cố ý sai người chọn chất liệu từ thiên nhiên để làm nước sơn, hoàng hậu nương nương ngửi thử xem, nước sơn này còn mang theo mùi thơm đấy ạ.”

Khúc Khinh Cư vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, nghe Minh Hòa nói thế, liền cười nói: “Đã để hoàng thượng phí tâm rồi.”

“Hoàng thượng đã nói, chỉ cần hoàng hậu nương nương người thích là được rồi.” Minh Hòa lui về một bên, nhường bước: “Mời nương nương theo nô tài đến phía tây điện xem thử.” Diễễnđàànlêêquýýđôôn


Cửa bên phía tây điện vừa mở ra, Khúc Khinh Cư liền ngây dại, bởi vì bên trong là một hồ tắm bằng bạch ngọc rất lớn, bốn góc hồ tắm đều có hai đầu rồng, hiển nhiên trong miệng đang há to của đầu rồng chính là nơi nước chảy ra. Bên phía bên kia hồ tắm được màn lụa phất phơ ngăn cách, Khúc Khinh Cư vén màn lụa lên, chỉ thấy bên trong có một chiếc giường rất rộng rất êm, gần cửa sổ có bày một chiếc bàn với hai ghế dựa thoải mái, vừa nhìn đã thấy kích thích người ta.

Không ngờ tới Hạ Hành vậy mà lại nhớ đến chuyện mình muốn có một hồ bơi, nàng đi ra khỏi màn lụa, đi tới bên cạnh hồ tắm, đưa tay đùa nghịch mặt nước lạnh trong veo, hồi lâu mới nói: “Bổn cung rất thích.”

Minh Hòa lập tức cười tươi, chỉ vào hai đầu rồng nói: “Cái đầu rồng có khảm lam bảo thạch trên trán phun ra nước lạnh, còn đầu rồng khảm hồng ngọc thì phun ra nước nóng, nếu nương nương thích, mỗi ngày đều có thể đến ngâm nước nóng. Hoàng thượng còn cố ý hỏi Viện phán đại nhân ở Thái Y Viện, thường xuyên bơi lội rất có lợi với thân thể ạ.”

Khúc Khinh Cư đứng lên, thầm nghĩ trong lòng, một cái hồ lớn như vậy, đúng thật là phí tiền phí nước phí nhân lực mà. Mùa hè tắm nước lạnh cũng còn được, nhưng nếu muốn tắm nước nóng, thì cần bao nhiêu người nấu nước nóng đổ vào hồ cho đủ đây?

“Nơi này dẫn nước vào từ đâu?” Khúc Khinh Cư hỏi, tuy rằng nàng thích hưởng thụ, nhưng vẫn chưa đến mức hành hạ người khác chỉ để phục vụ cho thú vui của mình.

Minh Hòa cười cười, giải thích: “Hoàng hậu nương nương yên tâm, nơi này lấy nước từ mạch nước ngầm trong cung. Nhắc tới cũng khéo, trong cung có một vài con suối ôn tuyền, hoàng thượng liền hạ lệnh dẫn nước tới nơi này.”

Khúc Khinh Cư yên tâm, nhìn dưới đáy hồ có khảm dạ minh châu, mỗi viên to bằng nắm tay trẻ con, không biết đến tối sẽ mỹ lệ đến nhường nào nữa.

Đám cung nữ thái giám sau lưng Khúc Khinh Cư từ khi bước vào cung Khôi Nguyên đã nhìn đến bàng hoàng choáng váng. Mộc Cận thầm kinh hãi cảm khái trong lòng, lúc trước nàng ta đã từng bước từng bước biết đến cảm giác gọi là khoa trương, nhưng đến tận hôm nay mới hiểu rõ, đây mới gọi là khoa trương thực sự. Tuy toàn bộ cung Khôi Nguyên này không phải làm bằng hoàng kim bạch ngọc, nhưng đã đẹp đến không tả được thành lời, đẹp đến mức hớp hồn người ta, đã bước vào rồi thì không muốn bước ra nữa. Nghĩ tới đây, nàng ta cũng có chút nghi ngờ, từ khi hoàng thượng lên ngôi đến nay còn chưa được hai tháng, vậy rốt cuộc lấy đâu ra thời gian để vẽ nên bản thiết kế sửa đổi cung điện, đã vậy còn tốn thời gian cho nhân công tiến hành làm xong tất cả mọi thứ?


Hay là nói, trước khi hoàng thượng lên ngôi đã hạ lệnh phân phó người bắt tay vào thiết kế hết cả rồi…… Chợt giật thót mình, Mộc Cận khẽ cau mày, tự nhận thấy suy nghĩ của mình đã đi quá giới hạn, vội dời sự chú ý của mình về phía hoàng hậu.

Ra khỏi phía tây điện, Khúc Khinh Cư lại nhìn sang đông điện, phía đông điện được cải kiến[1] thành thư phòng đọc sách viết chữ, hậu điện là tư khố của nàng.

[1]Cải kiến: cải tiến, kiến thiết lại.

Thăm thú một vòng cả cung Khôi Nguyên, Khúc Khinh Cư chỉ có một ý nghĩ, đợi sau khi trang hoàn bày biện các đồ vật xong, e là cung Khôi Nguyên của nàng còn trân quý tinh xảo hơn cả cung Thiên Khải ấy chứ.

“Từ hậu điện đi ra có thể đến được ngự hoa viên không?” Khúc Khinh Cư chỉ về hướng hậu điện, mặc dù nàng đã vào cung rất nhiều lần, nhưng đường ngang lối dọc trong cung cong cong quẹo quẹo, nàng vẫn không thể đi được hết toàn bộ, cho nên vẫn không rõ kết cấu trong hậu cung lắm.

“Bẩm hoàng hậu nương nương, từ hậu điện đi ra ngoài, xuyên qua một khu rừng trúc sẽ tới một góc ao sen, sau khi đi qua cây cầu cửu khúc bắc ngang ao sen thì chính là ngự hoa viên.” Minh Hòa cẩn thận trả lời.

Khúc Khinh Cư gật đầu, nhưng không ý đi dạo đến đó, đại tang của tiên đế vẫn chưa qua hai tháng, hoàng hậu của tân đến lại nhàn nhã đi dạo ngự hoa viên, việc này hình như không thích hợp lắm.

“Bổn cung đã xem xong rồi, cung điện rất đẹp.” Khúc Khinh Cư nghĩ đến hồ tắm bạch ngọc kia, cười nói: “Hoàng thượng phí tâm tư như vậy, bổn cung rất thích.”

Minh Hòa nghe vậy thở dài nói: “Hoàng hậu nương nương có thể vừa lòng thì quá tốt rồi, vậy nô tài xin trở về phục mệnh, nô tài cáo lui.”

Khúc Khinh Cư gật đầu, đợi ra khỏi cung Khôi Nguyên, nàng đi trên nền đá xanh sạch sẽ, nhìn hoa hồng hai bên đường nở rộ, có không ít bươm buớm bay lượn xung quanh, chẳng biết tại sao, đột nhiên nàng cảm thấy mình chính là cô bé lọ lem trong tiểu thuyết ngôn tình hay đọc ở kiếp trước, còn Hạ Hành chính là tổng giám đốc phúc hắc cường hào trong truyện đó.


Hạ Hành nghe Minh Hòa hồi báo xong, không khỏi cười nói: “Nếu là người khác thì đã tán dương hết lời, vậy mà nàng lại hỏi nước dẫn từ đâu tới.” Nói xong câu này, hắn bất đắc dĩ lắc đầu: “Xem ra hoàng hậu của trẫm không dễ lấy lòng đâu, may mà có sẵn nguồn nước dẫn vào, nếu không chỉ sợ hồ tắm mà trẫm cố ý xây cho nàng ấy sẽ không thành rồi.”

Lời này nghe như là bất đắc dĩ, nhưng Minh Hòa đã hầu hạ bên cạnh hoàng thượng hơn mười năm, sao lại không hiểu hoàng thượng đây là đang vui vẻ chứ, hắn ta khom lưng tiến lên đổi một ly trà khác cho Hạ Hành: “Hoàng thượng, nô tài lại cảm thấy nương nương là đang thương xót cho lao dân cực khổ. Chỉ với một điểm này thôi, sợ rằng nữ tử trong thiên hạ khó mà sánh được với hoàng hậu nương nương, có được một hoàng hậu có phong thái mẫu nghi thiên hạ thế này, là phúc của vạn dân trăm họ đấy ạ.”

“Ừ, ngươi nói có lý.” Hạ Hành gật gật đầu, nâng chung trà lên uống một hớp, lại tiếp tục phê chuẩn tấu chương trên bàn, khóe miệng đã cong thành một nụ cười vui vẻ. Die nd da nl e q uu ydo n

Lại qua một canh giờ, Minh Hòa thấy hoàng thượng đứng lên, hắn ta nhận thấy hoàng thượng đang nâng niu chiếc hà bao có thêu hoa văn tường vân và một chữ ‘Phúc’ của mình, đây là hà bao mà chính tay hoàng hậu nương nương thêu, hoàng thượng rất thích đeo nó bên hông, ngay cả những chiếc hà bao được thêu khéo léo tinh xảo khác cũng không thèm để vào mắt.

Hạ Hành nhìn phía ngoài cửa sổ, sắc trời đã nhuốm màu tối, hắn đang muốn hỏi bây giờ là canh mấy rồi, thì thấy một tia chớp xẹt qua phía chân trời, sau đó một tiếng sấm sét vang dội như xé tan màn đêm, cuồng phong thổi đến làm những cánh cửa sổ va đập lung lay.

“Đến hậu điện.” Hắn sải bước ra cửa, hiển nhiên không để ý đến trời sắp trời mưa.

Minh Hòa cùng với một đám tiểu thái giám vội xách đèn lồng đi theo sau, ngước nhìn lên bầu trời, vừa đúng lúc nhìn thấy một tia chớp lại xẹt ngang qua, tối nay sợ là có mưa lớn kèm theo sấm chớp rồi.

Hắn ta nhìn bóng lưng có vẻ vội vàng của hoàng thượng phía trước, hoàng thượng là đang lo lắng hoàng hậu nương nương sợ sấm sét sao?

Hết chương 89

**********


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.