Chiêu Quân Săn Chồng

Chương 19


Đọc truyện Chiêu Quân Săn Chồng – Chương 19

Doãn Thức Câu nhìn bức tranh mỹ nhân đang mở trên bàn, trong mắt nhìn thấy người nhanh nhẹn bay múa trong rừng Hạnh hoa, người trong óc nghĩ, lại là Đàm Chiêu Quân.

Nàng đã sáu ngày chưa bước vào Hạnh viện rồi, nói cách khác, hắn đã sáu ngày không nhìn thấy nàng.

Chỉ thị cho Giang Dung đi mời nàng, cũng không có kết quả gì, tỳ nữ của nàng – Thu Phong nói, nàng mỗi ngày trời vừa sáng liền đi ra ngoài, bình thường đều đến trời tối đen mới trở về, hắn để lại lời nhắn, cũng chỉ được hồi đáp nói nàng bề bộn nhiều việc.

Hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể bất an một ngày lại một ngày, nghĩ là nàng không phải đã hối hận rồi chứ?

“Trang chủ.” Giang Dung vội vã đến.

“Chuyện gì?” Doãn Thức Câu đem bức tranh mỹ nhân cuộn lại, đặt bức tranh vào trong một cái rương nhỏ, phủ một tấm vải lên, sau mới phân phó nói: “Đem cái rương cất đi.”

Giang Dung tiến lên, đem cái rương chứa bức tranh cất vào vị trí lúc trước của nó rồi mới bẩm báo: “Trang chủ, Đàm cô nương đến đây.”

Nàng đến đây!

Doãn Thức Câu vui vẻ, nghển cổ trông chờ, nhưng không thấy bóng dáng thướt tha kia.

“Ở đâu?” Hắn vội hỏi.

“Ở… Võ đường.” Giang Dung do dự nói. Võ đường là nơi trước kia trang chủ luyện võ, là tòa nhà cuối ở Hạnh viện, từ lúc trang chủ biết mình đã không còn luyện võ được nữa, cũng chưa từng ghé lại, cũng không có người dám đề cập nơi đây, sợ chạm đến chỗ thương tâm của trang chủ.

“Võ đường?” Hắn kinh ngạc.”Nàng đi đến chỗ đó làm cái gì?”

“Tiểu nhân cũng không rõ, Đàm cô nương nói… mời trang chủ đến xem.”

“Muốn ta đi qua?” Doãn Thức Câu nhíu mày, biểu tình hơi trầm xuống. Nàng… muốn làm cái gì?

“Đúng vậy.” Giang Dung đáp, lo lắng nhìn trang chủ.


“Giang Dung, ngươi đi mời Đàm cô nương lại đây, nói ta có việc muốn nói với nàng.”

“Việc này…” Giang Dung lộ ra vẻ mặt khó xử.

“Như thế nào?”

“Trang chủ, Đàm cô nương nói, trừ phi trang chủ tới võ đường trước, nếu không nàng sẽ không lại đây, còn nói… nàng ở võ đường chờ trang chủ trong thời gian một nén nhang, một nén nhang sau nếu trang chủ không tới, nàng liền rời đi.”

“Rời đi?” Doãn Thức Câu chấn động.”Rời đi Hạnh viện? Hay là…” Hắn hỏi không ra miệng, cũng không dám hỏi.

Giang Dung vội vàng nói rõ ràng.”Là rời đi Hạnh viện.”

Hắn lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nhưng mà nghi hoặc trong lòng vẫn như cũ khó giải. Nàng rốt cuộc muốn làm cái gì?

“Trang chủ, Đàm cô nương thật sự ở trước cửa võ đường châm một nén nhang, từ lúc tiểu nhân rời đó đến bây giờ, cũng được một khắc rồi, người… muốn đi không?” Giang Dung lo lắng hỏi.

Hắn muốn gặp nàng, khát vọng thấy nàng, hơn nữa mặc kệ nàng muốn làm cái gì, hắn tin tưởng nàng sẽ không có ý định đả thương hắn.

“Vì sao không đi?” Một khi nghĩ như vậy, Doãn Thức Câu lập tức quyết định. “Chuẩn bị một chút, chúng ta đến võ đường đi.”

Giang Dung nhận lệnh, lập tức lấy ra một cái ghế dựa được chế mang trên lưng, đem chủ tử đặt lên ghế, ngồi xổm người xuống mang cả người và ghế lên lưng, hướng võ đường bước nhanh đến.

Đi vào cửa võ đường, quả thực thấy một nén nhang cắm ở trên mặt đất, còn thừa hơn nửa cây.

“Doãn trang chủ tới mau hơn so với ta dự đoán.” Đàm Chiêu Quân đứng ở cửa, khóe môi nhếch lên cười yếu ớt. Còn tưởng rằng hắn cần một ít thời gian tự đấu tranh.

Doãn Thức Câu nghiêng đầu trông qua, mày hơi hơi chau lên. Mới chỉ sáu ngày không gặp, nàng vì sao trông gầy đi hẳn?

“Giang Dung, thả ta xuống.” Hắn thấp giọng phân phó.


Đàm Chiêu Quân lắc đầu, xoay người liền đi vào cửa.”Không cần buông xuống, trực tiếp vào đi.”

“Trang chủ?” Giang Dung hỏi ý tứ của chủ tử.

“Vào đi thôi!” Doãn Thức Câu lập tức nói, hoàn toàn đã quên cảm xúc “Thấy cảnh thương tâm”.

Sáu ngày, đối với tương tư mà nói rất dài, nhưng trên thực tế cũng chỉ “mới” sáu ngày, cũng đã nhìn ra được nàng rõ ràng gầy yếu đi, nàng là làm sao vậy? Sáu ngày này nàng không ăn không uống sao?

Giang Dung nghe lệnh, đem Doãn Thức Câu tiến vào võ đường, vào cửa liền kinh ngạc cúi đầu nhìn một cái. Kỳ quái, như thế nào lại không thấy cửa? Hơn nữa khi nào thì nơi này được đặt thêm một tấm ván dốc?

Thấy hắn bất động, Doãn Thức Câu nghi hoặc. “Làm sao vậy?”

“Trang chủ, không thấy cửa đâu.” Giang Dung theo thực tế mà bẩm báo.

Doãn Thức Câu cúi đầu cũng thấy, cũng khẽ nhíu mày. “Khi nào thì sửa?”

“Tiểu nhân cũng không rõ.”

“Quên đi, vào trong trước đã.”

“Vâng” Giang Dung cất bước đi vào võ đường, đang định hỏi Chiêu Quân chỉ định chỗ đem người đặt xuống.

Doãn Thức Câu ngẩng đầu nhìn người trong lòng, sáu ngày không thấy, tương tư như điên, nhưng là giờ phút này, trong lòng hắn bận tâm nhất, là vì sao nàng gầy yếu? Vì sao tiều tụy? Vết thâm trên mắt vì sao lại rõ ràng đến như thế?

“Đàm cô nương…”


Nàng nâng tay, ngăn hắn nói lại.

“Ta bây giờ đang giận Doãn trang chủ, không muốn nghe không muốn nói chuyện với chàng.” Nàng thẳng thắn nói thẳng, quyết định phải tùy hứng, phải điêu ngoa, làm cho hắn thấy rõ ràng, nàng không phải mỹ nhân trong bức vẽ không có sinh mệnh, không có tính tình như đứa trẻ như vừa rồi!

Doãn Thức Câu chấn động, kinh ngạc khẽ nhếch miệng. Nàng không muốn nghe hắn nói, như vậy… hắn phải như thế nào để hỏi nàng “Vì sao lại giận mình”? Phải như thế nào để hỏi nàng “Ta đã làm sai cái gì”?

“Nàng gầy yếu đi rất nhiều, bị bệnh sao?” Cuối cùng cưỡng không lại quan tâm, hắn vẫn là lo lắng mở miệng hỏi.

Đàm Chiêu Quân trừng hắn. “Chàng không nghe thấy lời ta vừa mới nói sao?”

“Ta nghe thấy” tầm mắt của hắn vẫn là giằng co ở trên mặt nàng.”Đàm cô nương bao lâu không ngủ rồi?”

“Ta nói ta đang giận chàng, chàng không nghe thấy sao?!”

“Ta có nghe thấy.” Hắn duỗi thẳng tay kéo cổ tay của nàng, đem nàng gần hơn, ngửa đầu nhìn nàng. “Nói cho ta biết, nàng sinh bệnh sao? Hay là đã xảy ra chuyện gì?”

“Cái người này… Ha! Thật sự là……” Đàm Chiêu Quân rống to, nhưng rống lên một nửa thì nản lòng, rút tay về, dứt khoát ngồi xuống đất, giương mắt trừng hắn. “Xem ra căn bản chàng không để ý ta là tức giận cái gì.” Nàng hai tay ôm ngực, cố ý nói như vậy.

Quả thực, đáy mắt Doãn Thức Câu hiện lên một chút kinh hoảng.

“Đàm cô nương, ta thực để ý, nhưng ta càng để ý nàng có phải đã xảy ra chuyện gì hay không.” Nâng tay mềm nhẹ đụng vào gương mặt của nàng, ngón cái của hắn nhẹ nhàng xẹt qua vết thâm trên mắt nàng. “Nàng đã mấy ngày không có lấy gương soi mình? Có biết chính mình biến thành bộ dạng gì rồi hay không?”

“Rất xấu à? Làm bị thương mắt Doãn trang chủ phải không?” Nàng nhẹ nhàng mỉa mai.

Hắn nhíu mày, hai tay nâng mặt của nàng đem nàng gần hơn. “Ta xác định nàng thật sự đang giận ta.”

“Ui! Chàng muốn vặn gãy cổ của ta à?” Đàm Chiêu Quân kháng nghị, hung hăng trừng hắn liếc mắt một cái. “Ta đương nhiên thật sự đang tức giận, chẳng lẽ chàng nghĩ rằng ta nói giỡn chơi hay sao?” Xoay người liếc một cái, nàng kéo tay hắn xuống, xoa xoa cổ. Đáng giận, hắn nhất định là cố ý!

Hắn hỏi, “Vì sao?” Nghĩ không ra khi nào thì mình chọc nàng không vui.

“Hừ! Không nói, chính chàng tự nghĩ đi!” Nhảy dựng lên, nàng xoay người bước ra xa.

“Đàm cô nương!” Doãn Thức Câu khẩn trương kêu, nghĩ nàng muốn rời đi, nhưng không có, hắn thấy nàng đi đến cách đó không xa, một vật dùng một tấm vải đang phủ lên trên nên không rõ là vật gì.


Đó là cái gì? Mới vừa rồi tất cả sự chú ý của hắn đều ở trên người nàng, không chú ý tới trong võ đường khi nào nhiều hơn vật kia.

“Ta muốn đưa chàng một món lễ vật.” Đứng ở một bên, Đàm Chiêu Quân nghiêm túc nhìn hắn.

Hắn nhíu mày. “Đàm cô nương không phải đang giận ta sao?”

“Đây là hai việc khác nhau!” Trên mặt nàng vẻ hơi lúng túng, tiếp theo hung hăng trừng hắn. “Không cần chuyển hướng đề tài!”

Doãn Thức Câu nhịn cười không được. Nàng… thật đáng yêu.

Lại chứng kiến nàng thay đổi tính tình cùng bộ dạng nhanh chóng, hắn phát hiện mình càng vui càng yêu nàng hơn.

“Đáng giận!” Nhìn hắn nở nụ cười, Đàm Chiêu Quân lại tức giận “Quả nhiên là một cây làm chẳng nên non.” Nàng lẩm bẩm, nghĩ tức giận như vậy muốn cãi nhau đều thực không thú vị chút nào!

“Cho ta xem lễ vật nàng tặng cho ta đi, Đàm cô nương.” Doãn Thức Câu mỉm cười nói.

Nàng đành phải không cam lòng gật đầu, lấy tay kéo mở tấm vải phủ.

Khi “Lễ vật” lộ ra thì Doãn Thức Câu lúc đầu có chút hồ nghi, nhưng sau khi cẩn thận xem kỹ, dần dần, mắt có chút hiểu rõ, đoán được mục đích sử dụng của “Lễ vật”.

Vẻ mặt hắn nháy mắt lạnh đi.

“Giang Dung, trở về phòng.” Hắn lạnh lẽo hạ lệnh.

Giang Dung lập tức tiến lên, cõng chủ tử lên, lo lắng liếc Đàm cô nương một cái, cũng đoán ra vật kia là dùng làm gì. Hắn thực kinh ngạc, Đàm cô nương lại muốn trang chủ ngồi lên vật kia đi chung quanh rêu rao, nàng rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Ý định nhục nhã trang chủ sao?

“Đứng lại!” Đàm Chiêu Quân quát khẽ, giương mắt nhìn nam nhân ngồi ở lưng ghế. “Lễ vật này chàng không có quyền cự tuyệt nhận, nếu không… ta cũng không để ý tới chàng nữa!”

Doãn Thức Câu nhìn lại nàng, nỗi đau kịch liệt bị giấu dưới vẻ lãnh khốc.

“Giang Dung, còn đứng đó làm gì? Trở về phòng!”

“Dạ, trang chủ.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.