Bức thư bị lãng quên

Chương 6 - Phần 2


Bạn đang đọc Bức thư bị lãng quên – Chương 6 – Phần 2

 
“Em còn nhớ Lâm Văn Hân chứ?” Anh hỏi một chuyện không liên quan: “Anh cứ nghĩ rằng lớp bên cạnh em không còn nhớ ai nữa.”
Lâm… là bạn của L? Lúc ăn cơm lớp phó có kêu tên này mấy lần, An Ninh không biết nên trả lời anh như thế nào, vì thế cô im lặng, mà dường như anh cũng không muốn biết đáp án. Trong xe phát chương trình âm nhạc trên radio, giọng nói ngọt ngào của người dẫn chương trình đang giới thiệu album mới của một nam ca sĩ.
Vào cuối ngày hôm đó, Từ Mạc Đình nói với cô một câu, làm cho An Ninh rất lâu sau vẫn không thể nào bình tĩnh lại được.
“Anh đã từng viết cho em một bức thư, em còn nhớ không?”
Rất lâu sau, đầu óc ai đó vẫn còn hỗn loạn, những điều bất ngờ hôm nay thật quá nhiều!
Cô đã từng từ chối Từ Mạc Đình!
Nhiều ngày trôi qua, tinh thần An Ninh vẫn có chút hoảng hốt, tuy rằng triệu chứng không rõ rệt, nhưng quả thật là tư tưởng không tập trung.
Ví dụ như khi chat với chị họ: “Hôm nay có người bảo chị là Thần tiên tỷ tỷ!”
Meo Meo viết lại: “Hứa điêu tỷ tỷ á?”
Sau đó, chị họ không thèm để ý đến cô nữa.
An Ninh cảm giác cuộc sống đơn thuần của chính mình đột nhiên bị cái gì đó trói buộc vậy, vì thế, cô quyết định tu thân dưỡng tính một thời gian, bĩ cực thái lai. Cô lặng lẽ đi giữa sân trường, Tường Vy ở bên cạnh đang tập hát cho vòng hai, An Ninh nhìn lá khô mùa thu chậm rãi rơi xuống, không khỏi nghĩ tới Từ… Ặc, không đúng, không đúng… Nghĩ rằng tại sao mùa thu lá lại rụng chứ!
An Ninh bất lực cúi đầu: “Quá gượng ép rồi.”
Triều Dương nói: “Nghe nói quán quân “Đại sứ hình tượng” lần này có thể nhận mười nghìn nhân dân tệ đó, Tường Vy, bà cần phải cố lên nha, nếu thắng nhớ mời tụi tôi đi ăn nhà hàng năm sao nha.”
Tường Vy: “Nhất định, nhất định.”
Mao Mao hỏi: “Không biết anh chàng đẹp trai lần trước còn xuất hiện nữa không nhỉ?”
Triều Dương chỉ hận không thể tẩy não Mao Mao: “Trong đầu bà ngoại trừ nghĩ đến tụi con trai ra còn có thể làm gì nữa hay không?”
“Đừng có mà giả bộ, đổi lại là bà, bà có nghĩ không?”
Tường Vy cười nói: “Đổi lại là tôi, tôi thực sự không dám nghĩ đến.”
“Các bạn, xin chờ một chút!” Có ai đó gọi các cô lại, một nam sinh nhìn qua rất… khỏe mạnh đang chậm rãi chạy đến.
Mao Mao: “Anh ta đang đi bộ trên vũ trụ sao?”
Anh chàng đứng trước mặt An Ninh, vẻ mặt có chút ngại ngùng: “Xin chào.”
Tường Vy và Triều Dương tự động lùi một bước, anh chàng nhìn Lý An Ninh, gió nhẹ lướt qua mái tóc dài của cô, người con gái dịu dàng như thế mới xứng với từ “người đẹp”…
Mao Mao cười nói: “Bạn này, có chuyện gì không?”

“Cũng không có gì…” Anh chàng do dự sờ sờ hai má, nhìn về phía bạn Meo Meo: “Sao bạn không tiếp tục học lớp m nhạc?”
Ặc, cô không cần thiết phải chủ động đi học nhầm lớp một lần nữa chứ?
Nam sinh viên cắn môi, rốt cuộc cũng nói ra: “Anh Lưu Sở Ngọc, sinh viên năm hai, sư muội, em gặp khó gì có thể tới tìm anh.”
An Ninh: “Ồ… Tôi là nghiên cứu sinh năm hai, trước mắt không có gì khó khăn.”
Lúc này di động lại vang lên, nếu không phải tại thời điểm này, An Ninh chắc sẽ nhìn rõ số gọi rồi mới bắt máy, hoặc là không nghe, nhưng hiện giờ cô chỉ nghĩ sao cho sớm kết thúc cuộc đối thoại kỳ dị này, cho nên cô ấn nút nghe máy không chút do dự: “A lô?”
“Nếu không lên lớp, có thể tới đây xem anh chơi bóng.”
Ngữ khí trầm thấp, An Ninh lạnh toát người, theo bản năng có chút phản ứng, quay đầu nhìn về phía sân bóng rổ nằm chếch đằng sau bên trái. Cách khoảng hơn mười mét, Từ Mạc Đình đang ngồi phía dưới bảng rổ, một tay đặt lên đầu gối, một tay cầm di động, dáng ngồi rất nhàn nhã, một cảm giác hiện hữu rõ ràng.
“Là anh ấy kìa!” Mao Mao luôn chú ý quan sát kỹ lưỡng xung quanh, vô cùng kích động thét to, kéo áo An Ninh đang đứng bên: “Look, trai đẹp kìa!”
“…”
Hôm đó chuyện tiếp theo là thế nào nhỉ… Trai đẹp đi về phía các cô, Mao Mao thấp giọng hỏi An Ninh: “Anh ta hình như quen biết bà hả?”
Vừa nhìn là hiểu ngay, ánh mắt Từ Mạc Đình chỉ dừng lại trên một người, đó chính là bạn Meo Meo đáng thương của chúng ta.
An Ninh còn chưa hoàn hồn để trả lời, anh đã bất ngờ khoác tay lên vai cô, hỏi ba người đang ở bên cạnh cùng một người nữa: “Tôi có thể nói chuyện riêng với cô ấy một lúc được chứ?”, ngữ điệu rất lịch sự khiêm nhường.
An Ninh dùng ánh mắt cảnh báo các bạn phải đoàn kết nhất trí với mình, kết quả là Triều Dương, Mao Mao giả vờ bận rộn, Tường Vy thì la lên một tiếng gọi một thầy giáo đúng lúc đi ngang qua: “Thầy Lưu, thầy có bận không?”
Thầy Lưu bình tĩnh quay đầu lại…
An Ninh phản xạ có điều kiện kéo Từ Mạc Đình bước nhanh thoát khỏi khu vực mất mặt này.
Anh nhìn tay cô giữ chặt ống tay áo của mình, nụ cười chợt thoáng hiện trên khóe miệng, anh không muốn thừa nhận, nhưng ngay trước đó mười phút, chính anh – Từ Mạc Đình khi ấy đang ở sân bóng rổ, đã ghen tỵ với một người con trai không quen biết!
Anh luôn luôn cao ngạo, hồi đó viết một bức thư cho cô, đã là chuyện vượt ngoài dự liệu của bản thân.
Không có hồi âm, lúc ấy cảm giác như thế nào, giận dữ sao? Có một chút, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác thất bại.
An Ninh ho khan một tiêng: “Thực xin lỗi.” Cô đã buông tay ra, trên mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng.
Mạc Đình nhíu mày, lịch sự nhã nhặn nói: “Không có gì.”
Ở một phía khác, ba người kia cứ mỗi năm bước lại nhất loạt quay đầu đi.
Tường Vy: “Như vậy không được, quá dễ lộ, chúng ta từng người một lại gần, A Mao, bà đi trước.”
Mao Mao hai mắt mở to: “À, ờ, mày hơi nhíu, môi duyên dáng, sao tôi trước giờ không phát hiện ra trường mình có một nam sinh tuyệt như thế nhỉ?”

Triều Dương quay đầu: “Đó là nghiên cứu sinh khoa Ngoại giao hệ chính quy, nói mới nhớ cậu nhóc kia chạy chỗ nào rồi?”
Tường Vy quay đầu: “Ôm cô ấy, ôm cô ấy, ôm cô ấy, ôm cô ấy!”
Triều Dương nhẫn nhịn: “A Vy, biểu hiện của bà giống tú bà quá đấy.”
Mao Mao quay đầu: “Meo Meo tới đó!”
Thế là, ba người giả bộ lưu luyến lá rụng…
An Ninh: “Chờ tôi à?”
Ba người: “…”
Tường Vy cười hắc hắc: “Lúc này dù sao cũng nên nói rõ ràng một chút đi!”
Triều Dương cũng cảm thấy không nói sẽ không buông tha: “Nói đi, anh ta rốt cuộc là ai?”
Mao Mao vẫn quay đầu nói: “Nhìn bóng lưng thôi đã mê người như thế rồi.”
An Ninh bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, khẽ nở nụ cười: “Thời Lưu Tống cũng có một người tên là Lưu Sở Ngọc, một đệ nhất mỹ nhân, nếu tôi nhớ không lẩm thì gọi là Sơn m công chúa.”
Cả bọn bắt đầu lạc đề…
Hôm đó dĩ nhiên cả đám đến phòng thí nghiệm muộn, nhưng lạ lùng thay, vị giáo sư nghiêm khắc lại không truy cứu.
Mao Mao cười nói: “Xem ra gần đây tui thờ Phật thật là có ích.”
Triều Dương lắc đầu: “Nghĩ đến lần trước bà đứng trước cửa chùa hô to “Tôi muốn ăn thịt!”, tôi cảm thấy chắc là không phải công lao của bà đâu.”
“Thành tâm chắc linh nghiệm thôi, hơn nữa Meo Meo nói rằng rất nhiều vị tiên đều là người tu luyện mà thành, họ cũng là người từng trải, có thể châm chước nỗi khổ của tôi mà.”
Tường Vy cười mơ hồ: “Cho tôi chọn cũng không thèm chọn tu luyện, trực tiếp đội mồ thành ma luôn!”
Lúc này, một nam sinh cùng lớp đến nói chuyện với Tường Vy: “A Vy, nghe nói bạn rất thân với Giang Húc, có thể giới thiệu cho tôi làm quen không, tôi rất có hứng thú với anh ta.”
Mao Mao “á” một tiếng, gần đây cô nàng đang mê mẩn tiểu thuyết đề tài đồng tính luyến ái, cho nên mỗi khi có nhân tố mờ ám liền cứ thế mà tưởng tượng, huống chi lúc này người nào đó lại tạo cho cô một tưởng tượng rõ ràng đến vậy.
Mao Mao nói rất chân thành: “Này nhóc, cậu hãy còn bé lắm.” Anh chàng nói: “Tôi không còn bé nữa.” Mao Mao nói, anh ấy không có hứng thú với cậu đâu. Anh chàng lại nói, tôi có hứng thú với anh ấy là được. Cậu vẫn nên bỏ cuộc thôi. Tôi sẽ không bỏ cuộc. Sẽ không có kết quả đâu. Tôi chỉ muốn thử xem.
“…”
Cuối cùng mới biết rõ ràng cậu bạn này thật ra là muốn phỏng vấn Giang Húc.

Trên bục, giáo sư vất vả lắm mới kiềm chế nổi, rốt cuộc vẫn bùng phát: “Phó Tường Vy, các em nghĩ đây là cái chợ sao!? Muốn nói thì ra ngoài mà nói!”
Tường Vy hậm hực: “Meo Meo, tôi cũng chỉ mới nói một câu thôi mà!?”
Giáo sư nhíu mày, đang định đứng dậy, An Ninh chỉ hướng bảng đen: “Là thế này, giáo sư, thầy viết sai công thức rồi.”
“…”
Đêm đó, An Ninh nhận được một bữa đại tiệc miễn phí.
Sáng sớm hôm sau, An Ninh đi gặp giáo sư đầu ngành nghiên cứu, ông hỏi cô một câu: “Vì sao muốn xin làm đề tài này?”
An Ninh thẳng thắn đáp: “Vì em muốn học thêm một chút kiến thức.”
Giáo sư cười cười, tựa hồ khá vui mừng, sau đó nói: “Vốn dĩ đề tài của các em không thể được phê duyệt, tuần trước một nam sinh khoa Ngoại giao đến đây nói với tổ nghiên cứu khoa học của thầy, cậu ta sẽ làm cố vấn cho bọn em…”
Một anh chàng cộng tác nào đó mở miệng: “Thưa thầy, khoa Ngoại giao cũng không qua lại nhiều với khoa ta mà?”
“Cậu ta đã làm rất nhiều đề án, đã quen cách làm, đương nhiên nội dung chính vẫn phải do các em tự mình cố gắng.”
Anh chàng nào đó gật đầu: “Dạ vâng.”
“Lý An Ninh, em là tổ trưởng, em lại đây ghi tên cậu ấy lại, sau đó liên hệ với cậu ấy, có vấn đề gì có thể hỏi cậu ấy trước.”
An Ninh: “…”
Giáo sư thấy cô bất động: “Có vấn đề gì sao?”
“Dạ không.” An Ninh bước tới lấy quyển vở trong tay giáo sư, chậm rãi viết lại theo kiểu chữ thư pháp xinh đẹp kia, coi vậy mà bắt chước giống đến bảy phần rồi, lúc này di động bỗng vang lên, An Ninh theo thói quen mở máy: “Xin chào?”
Đối phương cũng rất lịch sự đáp lại “Xin chào”, giọng của anh hơi nghẹn: “Em đang ở đâu?”
An Ninh thật sự trở tay không kịp, ậm ừ nói: “Đang viết tên ở văn phòng giáo sư.”
Đối phương nghĩ: “Áng chừng còn phải chờ bao lâu?”
“Ừm… Tôi có thể nói còn rất lâu không?” An Ninh buột miệng nói, sau khi tỉnh ngộ thì ý nghĩ duy nhất là: Xong đời rồi!
Bên kia im lặng.
An Ninh cố vớt vát: “Chờ, chờ sau tiếng “bíp” hãy để lại lời nhắn…”
Hai bên cứ như vậy tạm dừng vài giây, mãi đến khi người bên kia cúp máy.
An Ninh rên rỉ: “Sao mình không ngu thêm chút nữa đi.”
Sau đó mấy ngày, người nào đó vốn dĩ làm việc rất chậm rãi bình tĩnh, đột nhiên lại trở nên lao tâm khổ tứ, làm cho mấy người cùng phòng kinh sợ. Tường Vy là người đầu tiên đưa ra phán đoán: “Mấy bà nói coi, Meo Meo có phải đột nhiên bị trúng tà không?”
Triều Dương: “Nếu bà ấy thực sự bị trúng tà, tôi cảm thấy bọn mình không ai giữ nổi bà ấy đâu.”
Mao Mao nghi hoặc: “Tụi mình có khi nào giữ nổi bà ấy đâu?”
Triều Dương: “…”

Hôm Tường Vy thi bán kết, sau khi bận rộn hoàn thành công việc viết lách, năm giờ hơn An Ninh cùng nhóm Mao Mao có mặt, cuộc thi đêm đó thu hút không ít giáo viên đến xem, người dự thi lại càng nỗ lực hết sức.
An Ninh nhìn mọi người vỗ tay, sau đó nghe được có người thì thầm: “Thật đáng tiếc, anh chàng giám khảo lần trước không tới.” “Nghe nói số báo danh số ba, Từ Trình Vũ, là bạn gái của anh ấy.” “Tại sao tôi lại không tìm được bạn trai vừa đẹp trai vừa có năng lực như vậy nhỉ?” “Tôi ấn tượng nhất là dáng đi của anh ấy, đặc biệt thú vị.” “…”
An Ninh nghe thấy Triều Dương đang ngồi cạnh cô cảm khái: “Anh ta quả thực là đặc biệt, chuyên ngành nào cũng nắm rõ, thẩm thấu đủ các lĩnh vực, không chỗ nào không có mặt, nổi tiếng khắp nơi.”
An Ninh thở dài, không thể không liếc nhìn ban giám khảo phía dưới sân khấu, có chút phiền muộn. Cả bọn đợi ở lối ra, rất lâu không thấy Tường Vy từ hậu đài đi ra, Triều Dương với Mao Mao đi tìm, An Ninh chờ họ ở cửa lớn, lúc đang nghịch di động, cô bấm một số điện thoại của ai đó, bên kia vang lên hai hồi thì có người bắt máy, nhưng người đó không phải là anh.
“Xin lỗi, Từ Mặc Đình lúc này không tiện nghe điện thoại, có chuyện gì tôi có thể giúp cô nói lại…”
“Dạ, không có gì.”
Đối phương dừng lại một chút: “Em là Lý An Ninh à?”
An Ninh cũng nhận ra giọng bạn cùng phòng của anh: “Vâng.”
“Ha!” Trương Tề cười ra tiếng: “Tên của em cậu ta lưu lại bằng tiếng Anh, anh đọc không hiểu! À, anh đưa điện thoại cho cậu ta nhé.”
An Ninh chần chừ, thực ra là có chút sợ hãi: “Không phải anh ấy không tiện nghe sao?”
“Ha ha, đang ngủ, lão đại mấy ngày nay bận túi bụi, hai ngày trước lại bị cảm, đang chợp mắt một chút, không sao đâu, anh gọi cậu ta dậy…”
“Không cần đâu, cũng không có việc gì, em sẽ gọi lại sau.” Rồi không đợi đối phương trả lời, cô liền cúp máy.
Lúc này Triều Dương từ phía sau ôm lấy cô: “Nghĩ cái gì đó cô nương?”
“Mấy bà kia đâu?”
“Đang đấu khẩu với hai sư muội sinh viên năm hai, tôi thực sự cảm thấy hai người đó càng sống càng hồi xuân, đi, tụi mình đi ăn cơm!”
“Cũng được.”
Triều Dương lại nghiêng đầu liếc nhìn cô: “Sao tôi thấy bà hình như có chút ủ rũ vậy?”
An Ninh mỉm cười nói: “Hình như tôi bị cảm rồi.”
Nói xong câu đó, An Ninh không ngờ bị Triều Dương kéo đến hiệu thuốc mua thuốc… Giờ nhìn trong tay mấy hộp thuốc cảm, An Ninh lại thấy nhức đầu, kế hoạch là một chuyện, còn thực thi thì lại gặp chút trở ngại, chẳng lẽ thực sự chạy đến đưa cho anh mấy hộp thuốc để xin lỗi sao?
Cuối cùng cô do dự… rồi đi với Triều Dương về ký túc xá, An Ninh thực sự có chút ủ rũ, về đến cổng ký túc xá thì gặp một bóng người quen thuộc, Giang Húc đang quay lưng về phía cô, mà lúc này đối diện anh ta là Mao Mao, âm thanh quen thuộc truyền đến: “Nếu không anh đi theo em! Hay em theo anh cũng được!”
An Ninh day day thái dương, gần đây cô có chút mệt mỏi, hay là đi đường vòng nhỉ, thế nhưng cô đã quên mất phía sau còn có Triều Dương: “A Mao!?”
Mao Mao “a” một tiếng, nhoẻn cười nhảy chân sáo về phía hai người: “Anh chàng này đến tìm Tường Vy, tôi nói chi bằng nói chuyện với tôi đi, anh ta đồng ý đó.”
“…”
Lúc này Giang Húc đi đến bên cạnh An Ninh: “Đã lâu không gặp.”
An Ninh cũng đáp lại: “Đã lâu không gặp”, tiếp theo hình như là đối phương chờ cô mở lời “Anh đến tìm Tường Vy à?”
 


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.